Polly po-cket
Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215101

Bình chọn: 7.5.00/10/1510 lượt.

u.

***

Chọn một chiếc bàn gần cửa sổ, Sầm Tử Tranh và Thư Tử Hạo cùng ngồi xuống. Khi nhân viên phục vụ đưa nước cam lên cho hai người rồi lui xuống, Thư Tử Hạo mới chậm rãi lên tiếng.

‘Tử Tranh, mấy ngày sau anh sẽ rời khỏi đây!’

‘Gì chứ? Rời khỏi đây? Tử Hạo, anh muốn đi đâu?’ Sầm Tử Tranh vô cùng ngạc nhiên, vội hỏi lại.

Đây là nơi Thư Tử Hạo khởi nghiệp, sao có thể nói đi là đi chứ?

Môi Thư Tử Hạo câu lên một đường cong như muốn che dấu một nỗi đau thầm lặng trên gương mặt anh tuấn.

‘Đơn xin di dân của anh đã được duyệt rồi, anh sẽ đi Canada!’

Thư Tử Hạo lắc lắc ly nước trái cây trong tay, trong giọng nói điềm đạm mang theo một tia buồn bã.

Sầm Tử Tranh sửng sốt một lúc rồi nhẹ giọng hỏi lại: ‘Đi Canada? Không trở lại nữa sao?’

Lúc này cô mới biết trong lòng mình thì ra có bao nhiêu là không nỡ, dù sao tám năm qua hắn vẫn luôn lặng lẽ ở bên cạnh cô, giúp đỡ cho cô mà hôm nay hắn lại nói cho cô biết, hắn phải rời đi, rất có khả năng sẽ không trở lại?

Thư Tử Hạo cười lắc đầu, ‘Tử Tranh, trên đời chẳng có bữa tiệc nào không tàn, chỉ là …bữa tiệc của anh tàn sớm hơn là anh nghĩ thôi!’

‘Tử Hạo …’

‘Tử Tranh, thực ra anh đến chỉ để hỏi em một câu cuối cùng!’ Thư Tử Hạo ngắt lời cô, trên mặt vẫn là vẻ ôn nhu như trước giờ.

‘Em … có đi cùng anh không?’

Câu hỏi này vừa thốt ra liền khiến Sầm Tử Tranh kinh ngạc không thôi, cô nhìn hắn, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

‘Tử Hạo, anh …’

Q.7 – Chương 16: Ly Biệt (2)

‘Tử Tranh …’ Bàn tay Thư Tử Hạo vươn qua bên kia chiếc bàn kéo tay Sầm Tử Tranh về hướng mình, nắm chặt.

‘Tử Hạo, đừng như thế …’ Sầm Tử Tranh khẩn trương theo bản năng nhìn một vòng xung quanh, cũng may, quán cà phê này cũng không đông khách lắm.

Thư Tử Hạo không để ý đến sự giãy dụa của cô, bàn tay hắn cứng như giọng kìm giữ chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô: ‘Tử Tranh, chẳng lẽ đến lúc này em vẫn không cho anh một cơ hội nào sao?’

‘Tử Hạo!’

Một bàn tay khác của cô nhẹ phủ lên lưng bàn tay hắn, trong mắt lộ ra vẻ kiên định cực kỳ, ‘Tám năm qua chưa có người đàn ông nào đối xử với em tốt như anh, em nhớ anh đã giúp đỡ em nhiều đến thế nào, an ủi em thế nào, đối với em mà nói, đời này người em mắc nợ nhiều nhất chỉ có anh thôi!’

‘Không, anh không cần sự áy náy của em, Tử Tranh, em biết rõ anh cần cái gì mà!’ Thư Tử Hạo trong mắt lộ ra vẻ đau khổ, nói.

Sầm Tử Tranh cũng cảm thấy có chút chua xót, ‘Tử Hạo, em biết anh muốn gì, anh muốn trái tim em nhưng …’ Cô có chút không đành lòng nhưng vẫn nói tiếp, ‘Nhưng, trái tim em sớm đã trao cho Quý Dương rồi. Điều này anh biết mà. Em không còn gì cho những người đàn ông khác cả!’

‘Tử Tranh!’

Vẻ mặt Thư Tử Hạo như vừa phải chịu một sự đả kích rất lớn, ‘Em đừng quên, lúc đó là Cung Quý Dương cướp em đi từ tay anh, người mà em thích ban đầu là anh chứ không phải hắn!

Sầm Tử Tranh thở dài một tiếng, cô nhẹ lắc đầu: ‘Tử Hạo, anh có bao giờ thử nghĩ xem, nếu như tám năm trước em thật sự thích anh thì Cung Quý Dương làm sao có cơ hội xen vào chứ?’

Thân hình cao lớn của Thư Tử Hạo khẽ run lên, hắn chậm rãi buông tay cô ra, trong mắt chợt lộ vẻ suy sụp …

‘Nói vậy là trước giờ em chưa từng yêu anh? Ngay từ lúc bắt đầu đã không có sao?’

Bảo hắn làm sao tin được chuyện này chứ?

Sầm Tử Tranh rũ rèm mi dài, cô biết đôi khi sự thật rất tàn nhẫn nhưng cô không muốn thấy hắn cứ tiếp tục gạt bản thân mình nữa.

‘Tử Hạo, tình cảm mà anh dành cho em tám năm qua thay vì nói là tình yêu thì chẳng bằng nói đó là một loại hảo cảm, một loại ái mộ, đó không phải là tình yêu!’

‘Hảo cảm? Ha ha …’ Thư Tử Hạo ngả lưng vào lưng ghế, vẻ tiều tụy thên mặt càng lúc càng rõ rệt.

‘Tử Tranh, em biết rất rõ tình cảm anh dành cho em là loại tình cảm nào mà!’

‘Em biết, Tử Hạo, tâm ý của anh em hoàn toàn hiểu rõ nhưng tình yêu không thể miễn cưỡng được, em nghĩ điều này anh cũng rất rõ!’ Giọng của Sầm Tử Tranh vô cùng nhỏ nhẹ, cô sợ mình nói lỡ một câu nào sẽ khiến hắn càng thêm đau lòng.

‘Em thật sự rất yêu anh ta!’ Thư Tử Hạo cười khổ, trong mắt tràn ngập vẻ bât lức và đau lòng.

Sầm Tử Tranh sững người, sau đó như đã hạ quyết tâm, cô nhìn hắn, nhẹ giọng nói: ‘Tử Hạo, thực ra … đợi Quý Dương trở về từ chuyến công tác Paris, em và anh ấy sẽ đi đăng ký!’

‘Cái gì?’ Thư Tử Hạo đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc và bàng hoàng.

Phản ứng quá khích của hắn dẫn đến sự chú ý của nhiều vị khách trong quá cà phê, thậm chí nhiều người bắt đầu rù rì bàn tán.

‘Tử Hạo, anh ngồi xuống trước đi, có được không?’ Sầm Tử Tranh thấy hai người họ bắt đầu trở thành tiêu điểm của mọi người, nhất thời cảm thấy rất ngượng ngập.

Thư Tử Hạo suy sụp ngồi lại xuống ghế, thân hình cao lớn nhất thời như không có gì chống đỡ.

‘Tử Tranh, vì sao lại như thế? Hắn đã từng làm em tổn thương, thậm chí em đã từng vì hắn mà mất đi đứa con trong bụng …’

‘Tử Hạo!’

Sầm Tử Tranh lên tiếng ngắt lời hắn , ánh mắt ôn nhu nhìn hắn, cô không định giải thích nhiều chỉ nhỏ nhẹ nói: ‘Đây là sự lựa chọn của em, em mong là anh hiểu!’

‘Nói như vậy có nghĩa là anh hoàn toàn hết hy vọng rồi phải không?’ Thư Tử