t rõ sự bất mãn và chống đối của bà đối với cuộc hôn nhân này rồi.
Vì vậy khi Sầm Tử Tranh mệt đến mức kiệt sức ngã nhào trên giường, thì Trình Thiến Tây sớm đã ngồi chờ ở phòng khách chính, ánh đèn rực rỡ từ những ngọn đèn trên trần nhà soi nghiêng xuống gương mặt không chút biểu tình của bà, bà hơi khép mi giấu đi những tia nhìn âm trầm.
Bầu không khí trong phòng khách lớn cực kỳ nặng nề, tất cả những người làm đều sợ đến mức không dám sơ suất tạo ra bất kỳ tiếng động nào, cũng không dám đi nghỉ ngơi trước, tất cả đều yên lặng, nghiêm cẩn đứng ở hai bên.
Phanh!!!
Một tiếng động lớn vang lên, tách trà làm bằng sứ Thanh Hoa tinh xảo bị Trình Thiến Tây đặt mạnh lên bàn trà, tiếng động của nó khiến cho Cung Doãn Thần chú ý, ông nhướng mắt nhìn sau đó lại tiếp tục với tờ báo trong tay.
‘Dì Tề …’ Trình Thiến Tây cất giọng lạnh như băng gọi.
Đứng ở bên cạnh dì Tề vội bước đến, cung kính cúi người nói: ‘Phu nhân!’
‘Kêu hai người đại thiếu gia xuống đây, đã gả vào nhà rồi thì phải biết quy tắc của cô dâu mới khi gả vào nhà chồng chứ. Thế nào? Chẳng lẽ còn muốn mẹ chồng như tôi đích thân lên mời chúng nó xuống hay sao?’ Trình Thiến Tây vẻ mặt cực kỳ không vui lên tiếng.
‘Cái này …’ Dì Tề nghe vậy trên mặt lộ vẻ khó xử.
‘Dì làm gì mà ấp a ấp úng vậy? Mau đi đi!’ Trình Thiến Tây liếc ánh mắt sắc bén về phía bà, giọng nói vẫn tràn đầy bất mãn.
Lúc này Cung Doãn Thần mới đặt tờ báo trên tay xuống, nhẹ thở dài một tiếng: ‘Thiến Tây, bà vừa rồi cũng thấy đó, lúc Tử Tranh nó về đến đây đã gần như kiệt sức rồi, bà để cho nó nghỉ ngơi cho khỏe đi. Có chuyện gì ngày mai hẵng nói cũng không muộn!’
Nói rồi ông nhìn về phía dì Tề và đám người làm: ‘Các người cũng sớm đi nghỉ ngơi đi!’
‘Dạ, lão gia!’ Đám người làm cảm thấy bầu không khí này quá ngột ngạt, được lệnh giải tán đương nhiên là nhanh chóng rời đi cho thoát nạn.
Nào hay Trình Thiến Tây vẫn không chịu tôi, bà vỗ mạnh lên bàn trà, không chút cố kỵ hành động kia có ảnh hưởng đến hình tượng phu nhân cao quý của mình hay không.
‘Hừm, Tử Tranh, ông kêu cũng thân thiết quá nhỉ? Sao, chẳng lẽ ông sợ tôi làm khó con dâu tốt của ông sao? Dì Tề, kêu chúng nó xuống đây cho tôi, ngay bây giờ!’
‘Thiến Tây, bà …’
Cung Doãn Thần biết cá tính bướng bỉnh của vợ mình đã đến lúc bộc lộ, ông không biết nói gì chỉ vô lực lắc đầu.
Dì Tề dè dặt bước đến gần bà, nói: ‘Phu nhân, vừa nãy thiếu gia có dặn lại, nói hôm nay thiếu phu nhân rất mệt, đừng nên làm phiền …’
‘Thiếu phu nhân?’
Trình Thiến Tây cao giọng hỏi lại sau đó nói một cách châm chọc: ‘Xem ra thực sự đã là chim sẻ thành phượng hoàng rồi, đúng là một nha đầu không biết phép tắc!’
Q.8 – Chương 13: Mẹ Chồng Khó Tính (1)
Trong phòng, Cung Quý Dương chu đáo giúp Sầm Tử Tranh chuẩn bị một bộ quần áo mặc ở nhà, vừa định giúp cô thay, nào ngờ khi tay hắn vừa đụng đến cổ áo cô, Sầm Tử Tranh đã chặn lại, mặt hơi phiếm hồng …
‘Em …em tự thay!’
Tuy hai người đã từng có quan hệ nhưng cô vẫn rất không quen đối mặt hắn mà không giữ lại chút gì.
Nét mặt Cung Quý Dương đầy thú vị nhìn cô, bàn tay hắn dời xuống giữ lấy bờ eo mảnh khảnh của cô, giọng ái muội nói: ‘Sao vậy? Bây giờ anh là người chồng được pháp luật thừa nhận của em nha, chồng giúp vợ thay quần áo là chuyện đương nhiên thôi!’
‘Anh đúng là … đáng ghét cực!’
Mặt Sầm Tử Tranh càng hồng hơn, bất chấp thân thể mệt mỏi, cô giật lấy bộ quần áo trên tay hắn, thuận tay thúc hắn một cái rồi chạy nhanh vào phòng tắm.
Môi Cung Quý Dương nhẹ câu lên, ánh mắt tràn đầy tình ý nhìn theo bóng lưng đang dần mất hút của cô mà vẫn lưu luyến chưa rời.
Sinh mệnh, như bước vào một giai đoạn mới, có cô gái này ở bên cạnh, tất cả chợt trở nên đầy đủ và chân thực hơn nhiều.
Nụ cười của hắn chợt biến mất theo tiếng gõ cửa phòng, khi lời của dì Tề lọt vào tai của Cung Quý Dương, vẻ mặt hắn chợt có chút thay đổi.
Không lâu sau, Sầm Tử Tranh đã tắm rửa thay đồ xong bước ra, ngay lập tức đã thấy mình rơi vào trong một vòng tay ấm áp.
‘Đừng lộn xộn mà …’ Cô nũng nịu nói, không ngừng né tránh nụ hôn của hắn, ‘Em có chuyện muốn nói với anh!’
‘Nói đi!’
Môi Cung Quý Dương thuận thế đáp xuống vành tai cô sau đó vùi mặt vào vùng gáy trắng nõn của cô.
Sự tiếp xúc ấm áp khiến lòng Sầm Tử Tranh xúc động không thôi, cô chợt thở dài một tiếng, vòng tay và mùi long diên hương quen thuộc khiến cô cảm nhận được một cảm giác an toàn chưa từng có.
‘Quý Dương, anh nói xem chúng ta có nên xuống gặp cha mẹ không?’
Lời của cô khiến Cung Quý Dương hơi ngẩng đầu lên, sau khi cẩn thận suy nghĩ thấu đáo, Cung Quý Dương hơi mỉm cười: ‘Đây là nguyên nhân em không muốn trở về biệt thự mà về Cung Viên sao?’
Sầm Tử Tranh gật đầu, cô thở dài một tiếng thật sâu, ‘Em đã kết hôn với anh, dù sao cứ trốn tránh mẹ anh cũng không tốt mà, nên đối mặt thì trước sau gì cũng phải đối mặt thôi! Em muốn cải thiện quan hệ mẹ chồng nàng dâu này!’
Cung Quý Dương âu yếm cọ mũi cô: ‘Muốn cải thiện quan hệ mẹ chồng nàng dâu thì trước tiên phải sửa miệng đã. Sao lại còn kêu “mẹ anh” chứ?’
‘Người ta còn chưa quen mà …’ Sầm Tử