Old school Easter eggs.
Tứ đại tiểu thư vs tứ đại công tử ngỗ nghịch

Tứ đại tiểu thư vs tứ đại công tử ngỗ nghịch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324812

Bình chọn: 7.5.00/10/481 lượt.

ko dùng thang máy dành cho VIP. Ông Willson ngạc nhiên hỏi:

_ Tiểu thư sao cô ko đi thang máy bên kia ? Tại sao phải tự mình đứng đợi như vậy?

Cô tủm tỉm cười nói :

_ Đợi đến khi thân phận của tôi sáng tỏ thì tôi sẽ đi. Nhưng bây giờ thì hãy chịu khó ” người ta sao mình vậy đi ”

Ông Willson bây giờ mới lờ mờ hiểu ý cô tiểu thư thông minh, nhưng cũng ko kém phần lém lĩnh của mình. Thang máy đến, mọi người lần lượt đi vào bên trong. Đột nhiên Beatrice quay sang ông nói :

_ Chờ đợi cũng có cái thú vị của nó đó chứ!

_ Hả ? – ông nghệch mặt ra khó hiểu

_ Lâu lâu mình cũng phải thử trải nghiệm những thứ tầm thường như mọi người mới cảm thấy được cuộc sống đầy mùi vị chứ ! – cô nói muh mắt nhìn xung quanh

Những người đi chung thang máy với cô cũng ko khác gì ông Willson , họ ko hiểu được trong cái đầu đẹp đẽ kia đang nghĩ gì muh lại nói ra những lời ấy. Người ta thì mong giàu sang để hưởng thụ còn cô thì ngược lại. Beatrice muốn thử hưởng thụ thử cái cảm giác được đối xử bình thường như mọi người.

_ Từ từ rùi ông sẽ biết – cô cười cười nói

Thang máy dừng ngay tầng thứ 18 , cô cùng ông Willson đi thẳng đến phòng họp . Trong khi đó thì……………..

_ Ông Châu à ! Nếu ông ko có vấn đề gì nữa thì chúng ta chính thức kỳ hợp đồng được chứ ? – phó tổng nói

_ Uhm ………..- ông Châu vừa xem bản hợp đồng vừa gật gù , rùi nói – được vậy chúng ta chính thức kí hợp đồng

Khỏi phải nói òi , dĩ nhiên là tên Phó tổng giám đốc mừng còn ko kịp.Ban nãy thấy ông Châu có vẻ phân vân thì ông ta đã muốn lên tim rồi. Bây giờ bản hợp đồng trị giá hàng tỉ ngay trước mắt muh hem mừng mới lạ. Lão ta vội vàng nói:

_ Vậy còn chờ gì nữa ?

Thế là hai bên chuẩn bị đặt bút kí thì……………..

_ ” RẦM ” …….. – cánh cửa được mở tung ra . Bóng dáng một cô gái với khuôn mặt lanh như băng xuất hiện thu hút sự chú ý của những người có mặt trong phòng. Cô đi xăm xăm vào trong và nói với giọng cương quyết:

_ Bản hợp đồng này ko được kí !

Lão Phó tổng tức run người. Miếng mồi ngon đang ở trước mắt thế mà lại bị một con bé vắt mũi chưa sạch như vậy chạy vào phá đám. Ông ta quát:

_ Bảo vệ đâu ? Tại sao lại để cho những người ko phận sự như vậy ngang nhiên đi vào phòng họp chứ?

Nghe tiếng hét của ông bên trong , bọn bảo vệ nhanh chóng chạy vào. Chưa đầy ba phút, một bọn bảo vệ áo đen đã đến ngay hiện trường . LÃo phó tổng trừng mắt nhìn Beatrice muh nói với giọng kẻ cả :

_ Còn ko mau lôi cô gái điên cuồng này ra khỏi đây ?

Bọn bảo vệ chuẩn bị xông vào Beatrice nhưng đều bị ông Willson níu lại hết. Đến lúc lày cô mới từ từ đi đến trước mặt ông ta cười khẩy vừa nói vừa cầm bản hợp đồng lên lướt sơ nói:

_ ” Cô gái điên cuồng ” ? ” Người ko phận sự ” ? ……. Nói nghe hay lắm – cô khinh bỉ nói rùi bỗng dưng cô trừng mắt nhìn ông – nếu tôi ko phận sự ở đây thì chắc chẳn còn ai có tư cách và phận sự ở đây đâu Ông ta tức điên người trước thái độ khinh khỉnh của Beatrice_ Cô………… – ông ta cứng họng , ráng lấy bình tỉnh mà nói tiếp – thật ra cô là ai ? Ai cho phép cô tùy tiện vào đây ?_ Suỵt ! – cô đưa tay lên miệng làm dấu nhưng ko vội trả lời câu hỏi của lão phó tổng.Beatrice thản nhiên đi đến chiếc ghế độc nhất đặt chính giữa một chiếc bàn họp dài hình bầu dục. Rồi Beatrice đưa tay sờ lên thành ghế với dáng vẻ bình thản nhưng trên khuôn mặt thì hem được bình thường được tí nào trước con mắt khó hiểu lẩn tò mò của mọi người. Được một lúc, cô ngồi chễm trện trên ghế, bắt chéo hai chân và ngước lên nhìn ông phó tổng giám đốc ” đáng kính ” trong mắt mọi người bằng cái nhìn ngạo nghễ, làm cho lão nóng cả mặt.Ông Châu của tập đoàn Thiên Vận nãy giờ ngồi xem mà ko hiểu ất giáp gì cả . Ông ta mới lên tiếng hỏi :_ Phó tổng Lý ông hãy cho tôi một lời giải thích xem chuyện này là sao hả ? – rồi ông nhìn sang Beatrice hỏi tiếp – còn cô gái này là ai đây ?_ Tôi… tôi… – Lão phó tổng Lý còn chưa biết trả lời thế nào thì nghe Beatrice nói :_ Tôi là người nắm quyền hành cao nhất ở đây ! câu trả lời như vậy có hợp lý ko vậy hả ông Châu_ “Người nắm quyền cao nhất ” ? – ông lặp lại lời của cô một cách máy móc rồi chuyển ánh mắt dò hỏi sang phó tổng – cô ta nói như vậy có thật ko?_ Tôi … tôi ko biết cô ta – lão phó tổng cũng ngỡ ngàng ko kémBeatrice khẽ nhếch miệng cười cười nhìn phó tổng , cô thong thả nói mà ko hay nãy giờ ông ta đang nhìn cô bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống:_ Ông ko biết tôi mà tôi lại biết rất rõ về ông đấyRồi cô lại quay sang ông Châu mỉm cười lịch sự nói :_ Xin lỗi ông Giám đốc Châu , đã để cho ông chứng kiến những chuyện ko hay của nội bộ công ty . Còn bản hợp đồng này còn nhiều điều khoảng ko hợp lý , chúng ta hẹn một ngày nào đó đẹp trời hơn để bàn kỹ hơn để ko bên nào phải chịu tổn thất có được ko ?Ông Châu nghe thấy lời Beatrice nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại đầy quyết đoán . Và là một người thông minh , từng trải nên ông cũng lờ mờ hiểu được mọi chuyện . Chính vì thế nên ông vui vẻ nói:_ Được thôi ko thành vấn đề ! Vậy chừng nào thời tiết đẹp chúng ta sẽ bàn lại bản hợp đồng này_ Cám ơn ông nhiều ! – Beatrice và ông bắt tay nhau , rồi cô quay san