ư vậy, thì ra là cô đã sớm theo hắn rồi, chẳng trách hôm đấy hai người vừa cười vừa nói, haiz…Vu Sính Đình, cô thật khiến tôi thất vọng.”
Vu Sính Đình bị lời nói của Hứa Diễn Thần làm cho tức giận đến mức không nói nổi. Cô không ngờ Hứa Diễn Thần lại hiểu lầm cô và Phùng Mộ Huân, vội phản bác: “Hứa Diễn Thần, anh lại phát điên cái gì đấy? Tôi thật sự không muốn giải thích với anh, chẳng còn ý nghĩ gì cả. Có điều, tôi muốn anh biết rõ điều này, chúng ta đã chia tay rồi, hơn nữa là chính miệng anh nói ra, vậy mà sao giờ này anh lại quay lại trách móc tôi như thể tôi bỏ rơi anh không bằng. Cho dù tôi có tìm đến ai cũng là quyền tự do của tôi, không liên quan đến anh!”
Hứa Diễn Thần cắn răng nói: “Được, cô có quyền tự do của cô, tôi biết người nhà cô cũng muốn cô ở bên hắn, cô thuận theo cũng không phải là không thể. Có điều, Vu Sính Đình, trái tim cô đủ mạnh mẽ, mà cũng đủ tàn nhẫn. Vừa chia tay với tôi xong đã ở bên hắn luôn.”
Vu Sính Đình chỉ hận không thể dùng sức đẩy ngã Hứa Diễn Thần, cô chỉ có thể giận dữ la lên với anh ta: “Hứa Diễn Thần, anh nghe kĩ cho tôi đây, một, Vu Sính Đình tôi không phải kẻ đùa bỡn với tình cảm, hai, tôi không lừa anh cái gì cả, anh không có tư cách nói như vậy với tôi! Tôi muốn tìm người khiến tôi cam tâm tình nguyện!” Nói xong, cô nhìn anh ta bằng đôi mắt đỏ hoe, như thể chưa xả hết giận, cô đưa tay chỉ vào anh ta: “Ai cho anh đến tìm tôi, anh tránh xa tôi ra! Lập tức biến đi cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy anh!”
Hứa Diễn Thần lạnh lùng tóm chặt tay cô, gằn từng chữ: “Được, tôi nói hết rồi sẽ đi. Tôi nói cho cô biết, cái gì hắn có thể cho cô, một ngày nào đó, Hứa Diễn Thần tôi cũng có thể cho được! Vu Sính Đình, cô căn bản không đáng được tôi đối xử như vậy!”
Sau khi hùng hổ nói xong, Hứa Diễn Thần phẫn nộ xoay người rời đi.
Vu Sính Đình đứng tại chỗ nhìn theo anh ta, cắn môi nghẹn ngào. Cô không ngờ Hứa Diễn Thần sẽ đến tìm cô, mà lại còn thấy cô về cùng Phùng Mộ Huân, thậm chí cho rằng cô nghe theo sự sắp xếp của người nhà nên ở bên Phùng Mộ Huân, còn dùng giọng điệu chua chát để chỉ trích cô. Vì Hưa Diễn Thần, cô không để ý đến sự ngăn cản của bố mẹ, suýt nữa trở mặt với Liêu Hải Lâm. Rõ ràng người kết thúc mối tình này là Hứa Diễn Thần, chính cô cũng phải chịu dày vò, tại sao vừa rồi Hứa Diễn Thần lại dùng khẩu khí như thể cô phản bội anh ta. Cô không rõ rốt cuộc trong lòng Hứa Diễn Thần nghĩ gì, giờ hai người đã chia tay, chẳng những không thể làm bạn mà còn trở thành kẻ thù địch.
Phùng Mộ Huân lái xe đến nửa đường, cảm thấy lo lắng nên lại quay về, vừa lúc nhìn thấy Hứa Diễn Thần tóm chặt tay cô, cử chỉ có vẻ rất kịch liệt, như thể hai người đang cãi nhau.
Kiểu chia tay rồi mà vẫn còn cãi cọ như thế này là lần đầu tiên Phùng Mộ Huân thấy. Trước đây, anh thấy Phùng Nghị và Từ Tố đều chia tay bạn gái trong hòa bình, thậm chí gặp lại còn có thể cười nói với nhau. Còn giờ đây, Hứa Diễn Thần và Vu Sính Đình lại chia ly trong bầu không khí căng thẳng, trợn mắt nhìn nhau, hoài nghi lẫn nhau.
Vu Sính Đình đứng tại chỗ, ôm vai một lúc mới cảm thấy có người phía sau. Cô vô thức lùi lại mấy bước, “Phùng Mộ Huân, sao anh lại đến đây, không phải tôi đã bảo anh về trước sao?”
Phùng Mộ Huân bình tĩnh nhìn cô, lo lắng nói: “Anh lo cho em.”
Vu Sính Đình biết cảnh tượng vừa rồi đã bị Phùng Mộ Huân nhìn thấy, không hiểu sao, đột nhiên cô lại ngây ngô cười, giọng nghẹn ngào: “Có phải anh cảm thấy tôi rất thất bại không? Vừa rồi rõ ràng chúng tôi có thể nói chuyện ổn thỏa, chẳng ai kiềm chế được nên lại ầm ĩ lên.”
Sau khi nói xong, cô cũng không khống chế được cảm xúc, vội vàng quay lưng lại với Phùng Mộ Huân, che miệng khóc thành tiếng. Mấy lần chia tay trước với Hứa Diễn Thần, cô chỉ rơi nước mắt, chứ chưa từng mất khống chế như hôm nay. Những lời chỉ trích của Hứa Diễn Thần ngay trước mặt cô khiến trái tim cô như bị lăng trì vậy.
Ánh mắt Phùng Mộ Huân trầm xuống, anh nhìn cô không dời mắt và nói: “Không, trong mắt anh, em là người cố chấp, nỗ lực vì Hứa Diễn Thần, cách em đối xử với tình yêu còn vượt qua cả dòng tộc và tiền bạc. Em tốt như vậy, là cậu ta không biết quý trọng em.”
Phùng Mộ Huân cứ đứng nhìn đến lúc không đành lòng, anh tiến lên từng bước, duỗi cánh tay kéo cô vào lòng, đặt cằm lên đầu cô, một tay vỗ lưng cô an ủi: “Không sao nữa rồi, đừng khóc.”
Xung quanh đều là mùi hương từ Phùng Mộ Huân, tiếng nói trầm thấp của anh quanh quẩn bên tai cô. Phùng Mộ Huân vừa lên tiếng an ủi, Vu Sính Đình càng mất kiểm soát, nép vào ngực anh khóc to hơn. Lúc này, ánh mắt Phùng Mộ Huân đầy vẻ bất đắc dĩ, anh thở dài, khe khẽ gọi cô bằng nhũ danh và an ủi: “Điểm Điểm…Đừng khóc.”
Không biết vì sao, lúc chứng kiến Vu Sính Đình vì Hứa Diễn Thần thành ra như vậy, anh cũng có chút lo lắng. Dường như có thứ gì đó ép chặt trong lòng anh, lôi lên không được, nén xuống càng khó.
Mặc dù thấy Vu Sính Đình và Hứa Diễn Thần cãi cọ to tiếng như vậy, anh cũng không muốn cản, nhưng khi chứng kiến Hứa Diễn Thần lay lay Vu Sính Đình, anh thật sự muốn chạy về phía trước ngăn Hứa Diễn Thần lại
