ờ đã hoàn toàn tiêu thất, liền y phục chỉnh tề, quyết định đi xem một chút chuyện bị người trạng cáo.
Bình vương hối hôn, việc này nói lớn không lớn mà nói nhỏ cũng không nhỏ.
Thế nhưng, đợi được đương sự Lý Dật Phong đến nha phủ, Trương gia lại nói người muốn tìm không phải hắn.
Lý Dật Phong chất vấn: “Các ngươi vì sao cho rằng người kia là Bình vương?”
Trương gia đưa ra lí do thoái thác khiến hắn nghe xong rất chi là bực bội.
Bởi vì bọn họ lúc đó nhìn thấy hai người vào Bình vương phủ, lại xem vị bạch y công tử kia vô luận là bề ngoài lẫn khí chất đều có một loại quý khí trời sinh, cho nên mới nghĩ lầm hắn là Bình vương.
Bị so sánh kém hơn một người nam nhân đã rất mất mặt, thế mà lại bị một nữ nhân, đặc biệt là chính thê tử của mình hạ bệ, Lý Dật Phong thầm nghĩ thật là phi thường mất mặt!
Thấy Bình vương sắc mặt đại biến, tất cả mọi người không khỏi lo sợ bất an.
“Nếu bọn họ cáo sai người, vậy bản vương có thể truy cứu bọn họ tội vu cáo hay không đây?” Hắn rất không vui nha. Vốn bị quấy rối giấc ngủ đã có chút tức giận, bọn họ lại nghiễm nhiên cho rằng một người nam tử hàng thật giá thật như hắn lại không bằng Nhược Thủy giả nam nhân, cái này càng làm cho người ta không thể chịu đựng được mà.
“Đương nhiên có thể.” Tri phủ đại nhân nịnh nọt, sau đó vỗ mạnh án thư, chuyển hướng đám người Trương gia đang quỳ dưới công đường, lớn tiếng quát: “Điêu dân lớn mật, dám cả gan vu cáo Vương gia, phải chịu tội gì?”
“Vương gia thứ tội, Vương gia thứ tội. . .”
Lý Dật Phong cũng không phải thực lòng muốn truy cứu tội bọn họ, xem người Trương gia bị dọa đến phải dập đầu tạ tội, liền hòa hoãn thần sắc, “Đứng lên đi, bản vương cũng không muốn cùng các ngươi tính toán, vậy ta cáo từ trước.”
“Thế nhưng, có thể thỉnh Vương gia báo cho biết ngày hôm qua vị bạch y công tử đi cùng ngài kia là ở đâu không?” Trương viên ngoại run rẩy cố gắng lấy can đảm hỏi.
“Các ngươi không nên biết thì tốt hơn.” Lý Dật Phong rất thật tình khuyên bảo.
“Thỉnh Vương gia cho biết.” Hết lần này tới lần khác có người còn chưa hết hy vọng nha.
Cuối cùng, hắn đành thở dài, “Đó là Vương phi của bản vương.”
“Vương phi không phải nữ nhân ư?”
“Phải nha, nàng là nữ phẫn nam trang.”
“Ta không tin, ta không tin. . . oa, ta không tin!” Trương gia tiểu thư tại chỗ khóc sướt mướt…..
Chương 4.2
TƯỚNG QUÂN LẤY CHỒNG
( 将军出阁 )
Tác giả: Cầu Mộng
Thể loại: ngôn tình, cổ trang, HE
Độ dài: 10 chương (hoàn)
Chương 4.2
Hạnh nhi không dám nhìn Ôn Nhược Thủy, vừa chột dạ lại áy náy nên càng không dám đối mặt chủ tử.
Tiểu thư tuy rằng thường thường phát hỏa với nàng, nhưng giận đến mức không nói một câu nào mới là đáng sợ nhất. Trước đây trong quân doanh, loại dự báo ‘mưa gió rền vang’ này so với cơn giận dữ ‘sấm sét ầm trời’ càng làm cho chúng tướng sĩ trong doanh sợ hãi.
“Bịch” một tiếng, Hạnh nhi quỳ rạp xuống đất, “Tiểu thư, Hạnh nhi biết sai rồi.”
“Phải không?” Ôn Nhược Thủy thanh âm nhẹ như gió, không mang theo chút tức giận nào.
“Nô tỳ không nên tự chủ trương.” Nàng cúi đầu càng sâu.
“Vậy sao?”
Tiểu thư thực sự phi thường, phi thường tức giận. Hạnh nhi ảo não, một chữ cũng không dám nói thêm nữa.
Ôn Nhược Thủy trong tay cầm chén trà, như có chút suy tư nhìn chằm chằm nắp chén, trong lòng loạn thành một mớ tơ vò không cách nào gỡ.
Từ lúc tỉnh ngủ đến bây giờ, nàng cả người đều ở trạng thái lâng lâng, hình như đang suy nghĩ điều gì, lại tựa như cái gì cũng chưa từng nghĩ.
“Nương tử.”
Thình lình toát ra tiếng gọi khẽ dọa nàng nhảy dựng, trong tay chén trà vừa nghiêng, nước trà hắt lên trên người.
“Đang suy nghĩ cái gì mà lại nhập thần như thế ?” Ngay cả hắn nhẹ nhàng gọi một tiếng đều có thể kinh hách đến nàng.
“Không nghĩ gì hết.” Nàng cúi đầu, tránh đi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của hắn.
“Hạnh nhi chọc nàng sinh khí ư?”
“Ngươi xuống phía dưới đi.” Hắn vừa nói thế nàng mới bừng tỉnh mộng, vội vàng nhìn về phía Hạnh nhi quỳ trên mặt đất.
Hạnh nhi ngẩng đầu lo lắng nhìn chủ tử, “Tiểu thư — “
“Xuống phía dưới đi.” Nàng hướng Hạnh nhi nhẹ nhàng gật đầu.
Hạnh nhi lúc này mới lộ ra nụ cười mỉm, đứng dậy rời khỏi.
“Bởi vì chuyện tối hôm qua sao?” Hắn hỏi nàng.
Ôn Nhược Thủy không được tự nhiên quay đầu…”Vương gia chuyện đã xử lý xong rồi sao?”
“Ân.”
“Uống trà không?”
“Thực là có chút khát nước, làm phiền nương tử a.”
Nàng ngã chén trà đưa cho hắn, bỗng nhiên nghĩ đến tối hôm qua cũng là tình hình từa tựa như vậy, một cổ nhiệt khí phút chốc khiến nàng nóng bừng đôi gò má.
Thấy nàng thần tình ngượng ngùng, hắn ngầm hiểu nhưng sáng suốt không tiếp tục truy vấn nàng.
“Vương gia ngồi đi.” Nàng vừa nói một bên đứng dậy.
“Nàng muốn đi đâu?”
“Ta đến hoa viên dạo một chút.” Tối hôm qua cùng hắn ở chung một phòng như vậy chung quy vẫn có chút xấu hổ, khiến nàng chân tay luống cuống không biết nên như thế nào đối mặt hắn.
“Ta đi cùng nàng.”
“Không cần.” Nàng vô ý thức thốt ra.
Lý Dật Phong nhìn nàng.
“Ta còn chưa quá quen.” Đó là nàng thành th