Tướng quân ở trên, ta ở dưới

Tướng quân ở trên, ta ở dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214832

Bình chọn: 10.00/10/1483 lượt.

trân châu nhỏ cũng bị cành cây và vách giả sơn làm cho rối tung lên, hình như muốn khóc, rồi lại nhịn khóc. Trong đôi mắt to tròn đó rưng rưng nước mắt, hàng lông mi dài cứ lên xuống như con bướm, yếu ớt đáng yêu giống như con báo nhỏ lần đầu tiên cô bắt được vài ngày trước.

Diệp Chiêu thề, anh trai em trai chị gái em gái trong nhà cô cộng lại, đều không đáng yêu bằng một nửa con búp bê nhỏ đang ở trước mặt này. Lần trước cô bé xinh đẹp mà anh cả của cô lén lút trêu ghẹo nếu đem so với cậu ta, rõ ràng là như bùn với mây vậy, xinh đẹp đến nỗi khiến người khác chỉ muốn lôi ra để áp bức…

Con búp bê nhỏ đang lấy tay áo lau nước mắt, xì mũi, đang muốn mở miệng gọi to.

Diệp Chiêu sững sờ cắn miếng bánh ngọt cuối cùng, sau đó lau lau mấy vết ở mồm, nhảy từ trên cây mai cổ xuống, một tay đặt lên vai cậu ta, tay khác bịt lấy miệng cậu ta, kéo vào trong chiếc hang bên cạnh. Thấy mình cao hơn cậu ta nửa cái đầu, lại học theo cái bộ dạng lưu manh của anh trai nhà mình, ấn vào vách động, nâng cằm đối phương lên, cười đểu nói: “Này, ngươi là búp bê nhà ai đấy?”

Con búp bê nhỏ chắc là từ nhỏ đã được nuông chiều, còn chưa hiểu chuyện, sợ hãi quá độ, mồm cứ ư ư kêu gọi.

Diệp Chiêu ở nhà bá vương quen rồi, không biết thương hoa tiếc ngọc, giơ giơ nắm đấm trước mặt cậu ta, hung hăng nói: “Ngoan ngoãn mà trả lời! Dám gọi người ta sẽ đánh chết ngươi!”.

Con búp bê nhỏ sợ hãi, cậu ta nhìn ác nhân trước mặt, lại do dự một lúc, cũng hiểu đạo lý hảo hán không sợ cái thiệt trước mắt, đợi Diệp Chiêu sau khi buông tay, mới yếu ớt ngoan ngoãn trả lời: “Ta là người của An Vương gia”.

Diệp Chiêu giơ nắm đấm hỏi: “Tên là gì?”.

Con búp bê nhỏ nhìn nhìn nắm đấm của cô ta, tiếp tục thành thật: “Hạ … Hạ Ngọc Cẩn”.

Diệp Chiêu nhiều năm ở Mạc Bắc, lại không học hành, cũng không biết quy củ, chỉ thấy trời to đất to ta đây to nhất. Trước khi đến đây tổ mẫu đã dặn đi dặn lại, cũng không ngăn được cô ta gây chuyện, làm sao lại để ý đến An Vương không biết là đồ gì đó được, tiếp tục bẹo khuôn mặt non nớt của tiểu mỹ nhân, thổi phù phù bên tai cậu ta, không ngừng nói năng lung tung: “Hạ Ngọc Cẩn à, cái tên nghe hay lắm, chả trách dễ thương như thế.” Hạ Ngọc Cẩn mới bốn tuổi, mới vừa có thể nói rõ tuổi của mình, cậu ta cắn môi, vừa sợ vừa sốt ruột lại không dám làm gì, đến khóc cũng không có nước mắt. May mà Diệp Chiêu cũng nhỏ tuổi, thủ đoạn non nớt, cô ta sờ chán rồi, nghiêng đầu nghĩ khá lâu, không nhớ ra bước tiếp theo của anh trai mình khi trêu trọc người đẹp là gì. Thế là những lời dạy của tổ phụ tổ mẫu lại trở về trong đầu, thu tay lại, ra vẻ chính nhân quân tử hỏi: “Sao ngươi lại ở đây một mình? Hòn giả sơn này có một trăm linh tám cái động, đâu đâu cũng là ngã rẽ, đã vào đây rồi thì không ra được đâu”. Thấy cậu ta sợ hãi, trong lòng liền nghĩ ra cách, cố tình hù dọa, lại còn thêm thắt vào: “Trước đây có một đứa trẻ chạy vào, kết quả là mọi người tìm không thấy, nên bị chết đói trong đây, lúc phát hiện ra thì chỉ còn lại bộ xương”.

Hạ Ngọc Cẩn sợ đến nỗi mặt trắng bệch ra, yếu ớt nói: “Ta đi vào bảy mươi hai động thiên chơi, chạy hơi nhanh, luồn qua mấy cái hang, quay đầu lại thì không thấy nãi nương đâu nữa, sau đó ngã một cái, rồi gặp ác… ngươi”. Khóe mắt của cậu ta càng lúc càng mọng nước, càng khóc càng hét to: “Ta muốn ra ngoài! Ta không muốn chết ở đây! Cứu với! Mẹ ơi! Nãi nương, Tú nhi! Mấy người ở đâu! Hu hu…”.

Diệp Chiêu thấy cậu ta như thế nên thôi, đứng thẳng người lên, vỗ vỗ ngực nói: “Coi là ngươi may mắn, có ta đây! Đừng khóc, ta dẫn ngươi ra là được”.

“Nói dối! Vừa lúc nãy ngươi nói không ra được!” Hạ Ngọc Cẩn hình như bị ức hiếp đến nỗi uất ức quá, khóc càng thảm thiết hơn.

Diệp Chiêu tự hào: “Ta không chui qua động, là bay vào đây! Mấy ngọn núi giả này thấp như thế, ta ôm ngươi trèo tường, xong là bay ra ngoài ngay!”.

Hạ Ngọc Cẩn lắc đầu: “Không tin, thần tiên mới biết bay!”.

Diệp Chiêu rất đắc ý thi triển khinh công, hơi bị loạng choạng, còn bị rơi xuống vài lần, động tác không đáng tin lắm, nhưng vẫn bay lên được chỗ cao nhất, treo ngược như con khỉ, giơ tay với cậu ta: “Bay thế nào hả?”.

Hạ Ngọc Cẩn há hốc mồm nhìn, quên cả khóc.

Diệp Chiêu nhảy xuống, vuốt vuốt mũi, đắc ý hỏi: “Tin chưa hả?”.

Trong đôi mắt đen láy của Hạ Ngọc Cẩn lóe lên một tia sáng, mất một lúc, cậu ta đỏ gay mặt, hình như đã hạ quyết tâm rất lớn, nhẹ kéo lấy tay áo cô, nói giọng van lơn: “Đại ca, anh đưa tôi đi ra có được không?”.

Diệp Chiêu càng nhìn càng thích thú, chỉ muốn ôm luôn về Mạc Bắc, thừa cơ ra điều kiện: “Ngươi lấy ta làm vợ, ta sẽ mang ngươi ra”.

Hạ Ngọc Cẩn sững lại, nhỏ giọng nói: “Mẹ tôi nói, tôi phải lấy vợ”.

Diệp Chiêu không hiểu: “Lấy vợ và làm vợ có khác nhau không?”.

Hạ Ngọc Cẩn gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu: “Không biết”.

Một đứa bốn tuổi, một đứa sáu tuổi, hai con quỷ nhỏ ở trong hòn giả sơn đang suy nghĩ về cuộc đời còn lại của mình một cách nghiêm túc.

Hạ Ngọc Cẩn ra sức phản đối: “Ngươi dữ tợn như thế, ta không lấy ngươi đâu! Nãi nương nói, vợ là người chịu đánh chịu ức hiếp! Ta không muốn bị ức hiếp


Ring ring