Insane
Vết sẹo định mệnh

Vết sẹo định mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323741

Bình chọn: 7.00/10/374 lượt.

i. – Nó đứng trên bục len lén nhìn xuống dưới mặt nước.

– Mỗi lần bơi mọi người vẫn từ trên đây nhảy xuống đó đấy thôi – Min nhìn nó cười.

– Thật á?! – Mặt nó lộ rõ vẻ ngạc nhiên không đáng có.

– Ừm. Lát nữa dọn xong sẽ bơi đấy, rồi cậu sẽ được tận hưởng cảm giác ấy ngay thôi.

– Thôi. Tớ không dám đâu với lại tớ cũng không thể bơi được.

– Sao thế?! – Min ngạc nhiên nhìn nó.

– Ờ thì tại tớ dị ứng với nước hồ bơi thôi *cười cười*.

– Tiếc nhỉ! Chắc bất tiện lắm…

– Không sao đâu. Tớ quen rồi, mà sao không thấy Ken đâu hết vậy…

– Chắc “cúp” nghĩa vụ rồi…

– Trời! Lười quá…

– Mà sao lúc nào cậu cũng Ken, Ken thế?! Chẳng phải lúc trước cậu ghét hắn lắm sao. – Min nhìn nó với vẻ bất bình.

– Thì lúc đó là do hiểu lầm thôi. Với lại cậu ấy rất tốt với tớ mà. – Nó chỉ biết cười trước vẻ mặt của Min lúc này.

– Hhhh *thở dài*.________________________

20 phút sau…

– Phù!!! Cuối cùng cũng xong – Nó vươn vai một cái thật sâu.

– Tập hợp. – Tiếng loa lần 5…

– Các cậu chuẩn bị 15 phút sau tập hợp lại. – Tiếng loa lần 6…

– Vânggg! – Cả đám vui mừng reo lên vì sắp được bơiiii.

Nó quay lại phòng thì thấy cửa phòng Ken hé mở. Nó bước đến, khẽ nhìn vào trong thấy Ken đang ngồi ở bàn học, tay cầm một sợi dây chuyền và nhìn chằm chằm vào nó với một ánh mắt thoáng buồn. Nó gõ vào cửa mấy cái…

– Tớ vào được không?!

Ken quay lại nhìn nó rồi mĩm cười rồi đặt sợi dây chuyền xuống bàn…

– Vào đi.

Nó bước vào và ngồi lên chiếc ghế cạnh Ken…

– Nãy giờ sao không ra hồ bơi?! – Nó quay sang nhìn Ken hỏi.

– Chết thật! Tớ quên mất… *giật mình*

– Đừng lo… tớ điểm danh cho cậu rồi!

– Cám ơn cậu nhé! – Ken nhìn nó cười.

– Có gì đâu… Mà cái này… – Nó chỉ vào sợi dây chuyền Ken đang cầm.

– À, đây là một vật kỉ niệm của mẹ tớ để lại…

– Vậy là… – Nó nhìn Ken với ánh mắt hơi ngạc nhiên.

– Ừm. Mẹ tớ mất 2 năm trước… – Ken cố gắng tỏ vẻ bình thường đáp.

– Tớ xin lỗi…

– Không sao *mĩm cười*.

– À mà cậu chuẩn bị bơi kìa. Còn 5 phút nữa tập hợp đó…

– Ừ. Đợi tớ thay đồ bơi cái…

Sau đó cả hai cùng ra hồ bơi…

– Sao cậu không thay đồ bơi?! – Ken nhìn nó thắc mắc.

– Tớ bị dị ứng nên không bơi được.

– Vậy sao không xin phép thầy ở trong phòng ra đây làm gì?!

– Ở trong phòng hoài chán lắm. Thôi cậu bơi đi, mình ngồi đây xem được rồi.

– Ừm. Vậy tớ bơi đây…

Ken tiến về phía hồ bơi và bắt đâu khởi động. Sau khi làm vài động tác để tránh chuột rút Ken bắt đầu tiến về phía trước chuẩn bị xuống nước. Nó nhìn theo Ken thì chợt thấy gần mép hồ bơi chổ Ken đang tiến đến có một cục xà phồng. Thấy Ken gần như sắp giẫm lên nó không kịp gọi mà chạy đến nắm lấy tay Ken kéo ra. Và “không may cho đứa kéo tay”, nó lại trượt chân ngã xuống nước…

Chương 10

Chap 10 –

Ken vẫn chưa nắm rõ tình hình nên vội chụp lấy tay nó nhưng rủi thay chẳng kịp. Nó ngã nhào xuống nước. Ken hét tên nó…

– Shin…!!!

Cả hồ bơi lúc này cũng đang bất ngờ, mọi ánh mắt hướng về phía nó và Ken. Ken vội nhảy xuống kéo nó lên…

– Shin, Shin! – Ken lay lay mặt nó nhưng nó vẫn nằm yên bất động.

Ken đặt tay nó lên ngực rồi bắt đầu ấn ấn xuống cho nước trào ra nhưng vẫn không hề hấn gì. Rồi bỗng cả đám trố mắt ngạc nhiên khi thấy Ken đang… “hô hấp nhân tạo” cho nó. Sau vài cái “môi chạm môi, hơi thở theo định luật truyền thẳng từ môi trường này sang môi trường khác” nó bắt đầu ọc nước ra, mắt nó bắt đầu hé ra nhưng trong rất mệt mỏi.

– Ken, cậu mau đưa Shin lên phòng y tế đi. – Tổ trưởng kí túc lên tiếng.

Ken bế nó lên và chạy về phía phòng y tế, Min cũng vội vàng chạy theo Ken, biểu cảm của Min lúc này là lo lắng và… ghen tị!_______________________

Tại phòng y tế…

Sau gần nửa giờ “nằm ngủ” trên giường phòng y tế nó cũng đã tỉnh dậy…

– Cậu tỉnh rồi à?! – Min thốt lên khi thấy mắt nó đang dần mở ra.

– Cậu… – Nó nhìn Min một cách mệt mỏi.

– Cậu thấy sao rồi?!

– Tớ không sao! – Nó mĩm cười – Àh mà Ken có sao không?

– Hắn thì có sao chứ. – Min quay sang một bên nói nhỏ.

– Sao?

– À không! Ken không sao. – Min mĩm cười đáp.

Lúc đó tại canteen trường…

– Nhìn em bất ngờ quá nhỉ!

– Lúc nào anh cũng khiến người khác phải ngạc nhiên. Nhưng sao anh lại ở đây?

– Vì em phải đi cắm trại nên anh chưa thông báo thôi. Kể từ tuần trước anh đã chính thức trở thành “bác sĩ riêng” của trường em.

– Hả?! Bệnh viện lương cao không làm đi vào trường học làm làm gì?! *ngạc nhiên*

– Anh đâu phải đi làm chỉ vì tiền đâu chứ.

– Vậy thì anh vào trường này để làm gì?! *ánh mắt đầy thắc mắc*

– Có một số chuyện thôi… *cười*

– Chuyện gì?!

– Bí mật. Mà chắc bạn em đã tỉnh rồi đấy, mau về xem bạn ấy thế nào đi.

– Mệt mỏi với anh thật đấy. Tôi đi đây.

Ken đứng dậy, ra khỏi canteen rồi đi về phía phòng y tế. Nó nhìn ra cửa thấy Ken bước vào thì mĩm cười.

– Cậu thấy sao rồi?! – Ken đặt tay lên trán nó.

– Không sao rồi.

– Thôi tớ về trước nhé, cậu nghĩ ngơi sớm đi. – Min đứng dậy và nói với nó.

– Ừm. Cậu ngủ ngon nhé! – Nó nhìn Min cười.

Min bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại nhưng không rời đi mà vẫn đứng đó.

Ken ngồi xuống cạnh nó, nhìn nó bằng một ánh mắt buồn rồi nói…

– Sao lần