nét mặt của Tuấn Anh mà hỏi. – Có phải vì bánh em làm rất khó ăn không?– Không sao, nó rất ngon… chỉ là hơi kì lạ một chút. – Tuấn Anh vuốt mái tóc dài ngang lưng của cô mà nói.– Nếu anh nói ngay từ đầu, em đã không ép anh ăn… – HẢi Yến cuối mặt. – Em xin lỗi, là do em không tốt… do em hậu đậu không biết làm gì cả.– Em rất tốt. – Tuấn Anh ôm cô vào lòng. – Em đã vì anh mà đến nơi này anh cảm thấy rất vui rồi, anh luôn cảm ơn ông trời đã ban cho anh một cô vợ thật sự đáng yêu… Hải Yến, anh muốn chính thức đón em về nhà anh.– Nhưng cha em… – Hải Yến khẽ buồn. – Ông ấy dường như không hề bị lung lay ý định, em thật sự xin lỗi anh…– Anh có cách khiến cha em buộc phải đồng ý. – Tuấn Anh nói.– Là cách gì? – Hải Yến hỏi.– Nếu em giả vờ có thai, ông ấy không muốn em chịu thiệt sẽ gã em cho anh. – Tuấn Anh khẽ cười.– Sao em không nghĩ ra sớm nhỉ… – Hải Yến cười lớn. – Được, vì tương lai của chúng ta, em sẽ diễn tốt.***– Hôm nay ngồi máy bay lâu như vậy, mẹ mệt nên đi ngủ sớm đi ạ. – Hàn Liên Chi ngồi bạn cạnh Hàn phu nhân mà nói.– Liên Chi, ta đã già rồi sao? – Hàn phu nhân nắm lấy tay Liên Chi mà nói. – Ngày xưa đi đi về về liên tục cũng không làm sao… nay chỉ ngồi một ngày lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi thế này.– Mẹ, mẹ vẫn còn trẻ và rất đẹp ạ. – Liên Chi nói. – Mẹ phải cười nhiều hơn thì sẽ giữ mãi nét đẹp.– Chỉ khéo nịnh ta. – Hàn phu nhân hơi cười nhẹ. – Đã từ rất lâu ta chẳng biết niềm vui thật sự là gì, đối với ta chỉ có trả thù được con đàn bà đê tiện kia mới chính là niềm vui thật sự.– Vâng, con hiểu. – Hàn Liên Chi khẽ đáp, Hàn phu nhân luôn như vậy… trong đầu lúc nào cũng là thù hận không dứt. – Mẹ đi nghĩ ngơi đi ạ, con về phòng đây.– Con cũng nghĩ ngơi đi… ngày mai sẽ có nhiều việc phải làm. – Hàn phu nhân nói, mắt bà ta ánh lên một kế hoạch độc ác.Buổi tối khi Hàn phu nhân đang ngủ, ánh đèn màu vàng trong khách sạn bỗng biến thành màu đỏ của máu… những tấm màn bỗng nhiên bay phất phới mặc dù các cửa sổ đã được đóng kính… tiếng gió hú nghe rợn người khiến bà ta thức giấc… Hàn phu nhân mở mắt ra nhìn về phía trước… một bóng dáng một cô gái tóc dài, mặc một bộ quần áo màu trắng dính đầy máu tươi… trên gương mặt kia trắng bệt như một xác chết… mái tóc che đi một nữa gương mặt chỉ phất phới gió tay… tiếng gió rít lên không ngừng….– Là ai. – Hàn phu nhân hoảng sợ hét lên.– Sao, chị không nhận ra tôi sao… . – Giọng nói kia vang lên, cộng thêm tiếng âm vang phía sau hết ghê rơn. – Người mà chị ra tay sát hại gần 15 năm trước đây.– Cô là… là… Tú Yên. – Hàn phu nhân lùi về mép giường nói. – Cô… cô.. muốn… gì… cô… không… làm… gì… được… tôi …đâu.Bóng trắng kia như bay tiến gần tới phía Hàn phu nhân, giọng nói âm vang khắp căn phòng kín.. mùi máu bóc lên lan khắp căn phòng.– Tôi đến để đòi mạng… trả lại mạng cho tôi. – Giọng nói như rú lên trong không trung.– Tú Yên… chính là cô đã cướp đi hạnh phúc gia đình của tôi… vì cô mà tôi mất đi đứa con của mình… tôi giết cô để trả thù cho con tôi. – Hàn phu nhân hét lên.– Người cướp đi hạnh phúc của tôi chính là cô… chính cô đã cướp Thế Hùng… – Giọng nói kia lại vang lên… – Trả lại hạnh phúc cho tôi, trả lại mạng sống cho tôi. – Bản tay lạnh buốt kia đặt lên cổ Hàn phu nhân.– Tú Yên… tha cho tôi… Tú Yên… chỉ vì tôi yêu Thế Hùng… đừng… đừng giết tôi.- Hàn phu nhân hét lên.– Năm đó, người cùng cô giết gia đình tôi ngoài Hoàng Thiên Phúc… còn kẻ nào nữa…tôi sẽ tìm bọn chúng trả thù. – Giọng nói kia kề sát vào Hàn phu nhân.Hàn phu nhân xanh mặt, giọng nói rung rẩy… hoảng sợ tột cùng…– Không, chỉ có tôi và cha con Hoàng Thiên Phúc và Hoàng Thiên Ân…– Bà hận tôi… vì sao lại ra tay với Phạm Bảo Toàn…– Đó là do Hoàng Thiên Phúc… ông ta làm ăn phi pháp bị chồng cô phát hiện nên muốn giết người diệt khẩu.– Những điều bà nói đều là sự thật?– Tôi xin thề… cô đã chết rồi… tôi nói dối cô không có lợi ích gì. – Hàn phu nhân tái xanh mặt.Bóng ma kia buông Hàn phu nhân ra… sau đó quay mặt kia cười lớn… giọng cười âm vang khắp căn phòng nghe man rợ. Sau đó quay lại nhìn chằm chằm vào Hàn phu nhân…máu từ trong mắt và miệng tuông ra… hai bàn tay đầy mãnh vuốt giơ lên lao vào bà ta.Hàn phu nhân hoảng sợ đến mức ngất đi….Căn phòng sáng lên, Hàn Liên Chi bước vào lo lắng nhìn Hàn phu nhân…– Không sao đâu, chỉ bị dọa ngất đi thôi. – Triệu Hải Yến lột mái tóc giả ra mà nói. – Bà ta chắc sẽ sợ rồi, tôi đi đây.Hài Yến bước ra khỏi khách sạn… sau đó leo lên một chiếc xe màu đen nhìn Tuấn Anh mỉm cười:” Thành công tốt đẹp.” Sau đó từ trên cổ áo lấy xuống một chiếc camera thu âm nhỏ, đưa về phía Hàn Thế Bảo.– Của Hàn tổng, lần này phải lên chức cho chồng tôi nha.– Cậu ta hiện là phó tổng, muốn lên chức… vậy cậu muốn lên chức gì đây Tuấn Anh. – Hàn Thế Bảo nhìn chiếc camera nhếch môi cười nói.– Tôi không dám, Hàn tổng. – Tuấn Anh khẽ cười.Đọc tiếp Vịt nhỏ xấu xí, em đừng hòng thoát khỏi ta – Chương 92.1 Chương 92.1: Hay chúng ta… có con thật đi.Ở bên phòng khách sạn kế bên, trên bàn đã đặt sẵn chiếc laptop, Kelly thất thần khi nghe được những gì Hàn phu nhân và Triệu Hải Yến nói với nha…Trước khi HẢi