au tìm kiếm, Liên Chi không thể nào chạy nỗi nữa… nhìn bọn người phía sau như muốn đuổi kịp mình… nếu lần này bị bắt lại chắc chắn Hàn phu nhân sẽ không còn vị tình thân mà tha cho cô. Nhìn thấy thùng rác lớn trước mặt, Hàn Liên Chi nhanh chóng chui vào bên trong mà trốn.– Vừa mới thấy bóng cô ta ở đây mà. – Một tên hét lên.– Chết tiệt, chia ra tìm đi. – Tên khác đá chân vào thùng rác kia rồi cả đám cùng nhau tủa đi mà đi tìm Hàn Liên Chi.Hàn Liên Chi chui ra từ bên trong thùng rác dưới ánh mắt tò mò của mọi người, chưa bao giờ cô lại cảm thấy xấu hổ như vậy, toàn thân bốc mùi kinh dị… ngay cả bản thân cô còn muốn buồn nôn. Nhưng hiện tại có nhiều việc quan trọng hơn cần làm..Hàn Liên Chi không tìm Hàn thế Bảo mà đi đến căn nhà mà lần trước Hàn phu nhân đưa cô tới… Hiện tại nếu tìm Hàn Thế Bảo chắc chắn sẽ bị Hàn phu nhân bắt trước khi tìm gặp… điện thoại thì k có, tiền cũng không mang theo… người bên ngoài nhìn cô lại tránh xa vì hiện tại nhìn cô khá kinh tởm hôi hám… Cô quyết định sẽ tìm hiểu về câu chuyện linh hồn kia, còn người đàn bà kia vì sao lại chịu ở nơi kinh dị đó mà canh giữ linh hồn kia giúp Hàn phu nhân…Đọc tiếp Vịt nhỏ xấu xí, em đừng hòng thoát khỏi ta – Chương 95 Chương 95: Bất an– Hàn tổng, cậu cho gọi tôi. – Luật sư Hà từ bên ngoài đi vào trong, ông là luật sư của Hàn gia nhiều năm qua.– Luật sư Hà, mời ông ngồi. – Hàn Thế Bảo từ bàn làm việc đứng lên, đi về phía bàn tiếp khách, rót trà vào ly mời khách.– Hôm nay cậu gọi tôi đến đây chắc hẳn là liên quan đến di chúc trước đây? – Luật sư Hà nói.– Không hẳn, là tôi muốn ông giúp tôi từ chối nhận gia sản nhà họ Hàn này vì tôi là con nuôi của Hàn gia. Tài sản này sẽ được chia cho hai đứa con ngoài giá thú của cha nuôi tôi. – Hàn Thế Bảo nói.– Theo tôi để đơn giản hóa vấn đề, cậu chỉ cần chuyển toàn bộ tài sản cho hai người bọn họ… vì đây là cậu tự nguyện nên mọi chuyện đã quá dễ dàng.– Luật sư Hà, nếu đơn giản như vậy thì chẳng lẽ Hàn Thế Bảo tôi lại không nghĩ ra được, ở đây là tôi muốn ông bí mật làm việc này. – Hàn Thế Bảo đẩy một phong bì dáy cộm về phía vị luật sư mà nói. – Ông hãy bí mật làm việc này giúp tôi, đây là kết quả xét nghiệm ADN của Win và cô con gái của cha nuôi tôi, còn đây là giấy từ chối nhận tài sản thừa kế và sẽ chuyển nhượng cho hai người họ… tôi muốn ông hãy bí mật chuyển hết tài sản của tôi sang cho bọn họ…– Tôi sẽ làm hết sức mình. – Luật sư Hà cầm phong bì bỏ vào cặp da sau đó liền đi ra ngoài, chuyện này hết sức dễ dàng như vậy lại còn nhận được lợi lộc thì hà cớ gì phải thắc mắc mà mất đi quyền lợi.Đợi luật sư Hà ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, Tuấn Anh mới từ bên ngoài bước vào phòng làm việc của Hàn Thế Bảo… Thời gian trôi qua cũng đã hơn một tuần, bên Hàn phu nhân lại không hề có bất kì đông tĩnh vào về việc yêu cầu để trả người… chỉ sợ bà ta là không cần gì cả mà chỉ cần mạng sống của hai mẹ con Kelly. Tuấn Anh biết hiện tại là giai đoạn rất khó khăn với Hàn Thế Bảo nên đã đến bệnh viện để nói chuyện với Tú Anh, thời gian trôi qua cũng đã lâu như vậy, Tú Anh cũng nên nguôi ngoai mà quay về lại vị trí của mình… vì hiện tại Hàn gia đang rất cần những người như Tú Anh… những người tuyệt đối trung thành không bao giờ phẩn bội.– Hàn tổng, Tú Anh sẽ quay về. – Tuấn Anh bước vào nói, đưa mắt nhìn Hàn Thế Bảo đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. – Bên Hàn phu nhân, bà ta có động tĩnh gì không?– Bà ta muốn tài sản của Hàn gia. – Hàn Thế Bảo đáp, bàn tay vẫn gõ nhanh trên bàn phím chiếc laptop, mắt anh vẫn hướng về phía màn hình.– Anh sẽ làm theo yêu cầu của bà ta.– Không còn cách nào khác, để bảo vệ mạng sống của Kelly và Tiểu Hân… tôi có đánh đổi tất cả cũng không hối tiếc. – Anh đưa ngón tay gõ vào phím enter trên bàn phím, đôi môi hơi nhếch cười. – Tuấn Anh, có vẻ như chúng ta đã bị Kelly lừa gạt… cô ấy xem ra không hề bị mất trí nhớ.– Không mất trí nhớ ư. – Tuấn Anh hơi ngạc nhiên.– Tôi đã dò tìm trong danh sách thuê phòng khách sạn ở Ciz … phòng bên cạnh Hàn phu nhân chính là phòng mà Kelly đã thuê sẵn trước đó vài ngày. Vì sao cô ấy lại biết chúng ta cố tình sắp xếp Hàn phu nhân ở đâu để đặt trước phòng bên cạnh .– Kelly nghe lén khi tôi và anh bàn bạc ư.– Có lẽ cô ấy cố tình giả vờ như vậy để chúng ta không đề phòng. – Hàn Thế Bảo nói. – Không mất trí nhớ là tốt, ít ra cũng sẽ không bị lừa gạt một cách ngốc nghếch nữa. – Đôi mắt anh có vẻ hơi trùng lại khi nhớ đến cô nhưng không lâu sau lại trỡ nên tinh anh hơn. – Ngày mai, cậu đi với tôi đến Ciz để gặp Hàn phu nhân.– Vâng, Hàn tổng…Buổi tối tại biệt thự Hàn gia, Hàn Thế Bảo đứng bên ngoài khuôn viên nhìn về chiếc xích đu phía đối diện anh. Anh nhớ cô, những ngày cô giả vờ ngốc nghếch ở tại Hàn gia này, nơi cô thích nhất chính là ra ngoài khuôn viên hoa này ngồi trên chiếc xích đi kia mà ngắm nhìn vườn hoa do một tay cô chăm sóc… từ phía trong nhà anh nhìn thấy nụ cười tỏa nắng ban mai của Kelly mà lòng đầy cảm xúc ngọt ngào, chỉ là hiện tại quá cay đắng, Kelly của anh đang gặp nguy hiểm… thời gian càng trôi qua, anh càng lo sợ cho sinh mạng của cô và T
