Polaroid
Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Tác giả: Song Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220894

Bình chọn: 10.00/10/2089 lượt.

m… một trung sĩ không thể giáu đến mức này.

– Sau khi cha em qua đời, anh đã từ chức và kế nghiệp cha anh…

– Không ngờ anh lại trung thành với ông ấy như vậy, nếu hôm đó anh không đến có lẽ em không còn giữ đựoc mạng sống.

– Cha của em đã cứu anh trong một lần truy bắt tội phạm, anh tất nhiên phải giúp em trả thù những kẽ giết ông ấy.

– Em nhất định… trả món nợ máu này. – Kelly vừa nói vừa hằn lên nỗi căm phẫn đã chôn giấu muời năm qua. – Muời năm qua, nhờ anh em đã học được nhiều thứ, một tay súng chuyên nghiệp, cửu đẳng huyền đai karatedo, lại là một vũ công múa, và em đã tốt nghiệp truờng đại học danh tiếng. Nhưng em cảm thấy vẫn chưa đủ ọi việc sau này.

– Yên tâm, anh sẽ luôn bên cạnh em. – Thiên Ân nắm tay Kelly nói.

Kelly nhìn vào ánh mắt Thiên Ân, ánh mắt sáng lên long lanh mà gật đầu.

Thiên Ân đã chuẩn bị sẵn căn phòng rộng lớn bên trong căn biệt thự của anh, theo thói quen khi bứoc vào bên trong, Kelly nhanh chong khóa trái cửa lại luôn nhìn xung quanh để kiểm tra xem có camera theo dõi hay không, lại tìm mọi ngóch ngách có thiết bị nghe lén hay không. Không phải cô không tin Thiên Ân, đây chỉ là một trong những thứ cô học đựoc, và mẹ cô đã căn dặn… không đựoc tin bất cứ nguời nào.

Kelly lấy từ trong vali chứ gấu teddy năm nào, tuy nó đã cũ kỉ nhưng nó chính là món qua sinh nhật cuối cùng mà cha mẹ dành tặng cô, KElly từ phía sau chú gấu kéo khóa tìm thứ mà đã theo cô bao nhiêu năm qua không rời. Kelly đã hàng ngàn lần thử đọc, hàng ngàn lần muốn biết nó viết gì nhưng những kí tự này cô không thể nào hiểu nỗi, Thiên Ân nói rằng đây chính là danh sách mà bọn nguời kia múôn sao, chỉ cần đọc đựoc danh sách này thì sẽ biết kẻ thù của cô là ai… Đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, Kelly nhanh chóng cất bảng danh sách kia về vị trí cũ.

Đọc tiếp Vịt nhỏ xấu xí, em đừng hòng thoát khỏi ta – Chương 2 Chương 2: Bảng danh sách đen– Có chuyện gì sao? – Kelly mở cửa nói.– Tiểu thư, thiếu gia dặn tôi lên phụ giúp cô sắp xếp quần áo. – Một cô gái trả mặc bộ tạp dề nguời làm cúi đầu nói.– Không cần đâu, tôi rất ghét nguời khác động vào đồ đạc của tôi. Vì vậy, cô hãy nói với mọi nguời cấm tuyệt đối không đựoc bứoc vào căn phòng này.– Dạ, tôi hiểu thưa tiểu thư.– Không còn chuyện gì nữa, cô đi làm việc của mình đi. – Kelly nói xong nhanh chóng đong` cửa lại.Cô gái nguời làm đi xuống phía sau với nét mặt khó chịu.– Cô gái đó là ai vậy nhỉ, đã xấu xí lại còn ra vẻ kiêu căng… thiếu gia lại là lần đầu tiên mang phụ nữ về nhà, lại là một nguời xấu xí quá mức, trong khi thiếu gia của chúng ta thật là đẹp trai mà.– Con im miệng lại đi, không lại rứoc họa vào thân. – Một phụ nữ lớn tuổi đang chuẩn bị bữa ăn đáp. – Rãnh rỗi thì nhanh chóng phụ ta làm bữa tối, hôm nay thiếu gia đã dặn dò phải chuẩn bị thật kĩ luỡng.– Con chỉ nói sự thật mà thôi, mẹ nhìn thấy cô ta sẽ hiểu. – Mai Xuân trề môi nói.Nguời phụ nữ lớn tuổi lắc đầu, đúng là con gái mình thật không biết thân biết phận, không khéo thì bị đuổi ra khỏi nơi này. Bà sống tại nơi này mấy chục năm nay, từ khi thiếu gia còn bé nên rất hiểu tính nết thiếu gia, nguời mà đựoc thiếu gia mang về quả thật là rất quan trọng với cậu ấy, không nên nói ra nói vào sẽ phật ý thiếu gia.– Tốt nhất là con nghe lời ta nói, không đựoc phép nói lung tung.Mai Xuân tỏ ra không vui ngoe ngẫy bỏ về phòng, mẹ cô làm việc ở nơi này khá lâu, từ bé cô cũng đựoc sinh ra và lớn lên trong căn biệt thư xa hoa này. Mẹ cô chính là nguời mà thiếu gia Thiên Ân kính trọng, nên cô cũng đựoc đối đãi rất tốt, không như những nguời làm khác trong nhà. Tuy vậy, thân phận Tiểu Xuân cũng chỉ là một con gái của nguời giúp việc.Trong bữa tối, Kelly dùng bữa cùng Thiên Ân, tuy nhiên cô và Thiên Ân đều không nói lời nào. Cô từ một cô bé vui vẻ trở thành một nguời kiệm lời.– Dự định của em sắp tới là gì? – Thiên Ân mở lời.– Em muốn nhanh chóng tìm ra bí mật phía sau, từng giây từng phút trôi qua em đều thấy khó chịu.– Không vội, em đã đợi đựoc muời năm rồi mà. Khi nào chưa xác định chắc chắn chúng ta không nên hành động.Kelly không đáp, cho rằng lời của Thiên Ân nói không sai…– Trước tiên, anh nghĩ em nên đến công ty anh làm việc để bọn chúng không nghi ngờ về thân phận của em. Từ ngày cục trưởng mất, anh cũng từ chức quay về kế nghiệp gia đình, bọn chúng đã có hơn một lần đột nhập vào nhà để lục lọi tìm kiếm điều gì đó từ anh.– Gia đình em đã liên lụy anh rồi. – Kelly cảm thấy bản thân vô dụng và có lỗi với anh Thiên Ân, vì chuyện cá nhân của cô khiến anh phải lo lắng cho cô như vậy. – Nhưng em không nghĩ sẽ đến công ty của anh, em muốn trở thành một giáo viên…Đó là ước mơ từ nhỏ của em, em đã nghĩ rằng… trong việc trả thù kia rất nguy hiểm có thể hy sinh cả mạng sống nên em muốn tranh thủ đễ thực hiện mong ước của mình.– Giáo viên sao? – Thiên Ân hơi kinh ngạc. – Anh sẽ sắp xếp. – Thiên Ân nghĩ ngợi một chút rồi khẽ nói.– Cảm ơn. – Kelly cảm thấy một chút vui vẻ trong lòng, ít nhất trước khi chết cô có thể thực hiện một mong ước nhỏ nhoi.***– Tổng giám đốc, bên nhà trường gọi đến nói nếu như lần