ghen tỵ với vẻ đẹp đầy quyến rũ kia.Kelly tuỳ ý chon vài món, sau khi người phục vù rời đi liền đưa đôi mắt tinh anh của mình mà nhìn Tuấn Anh.– Tôi vẫn thắc mắc vì sao anh lại muốn gặp tôi. – Kelly nở một nù cười nhẹ.– Tôi có rất nhiều thắc mắc về cô. – Tuấn Anh nhìn Kelly không rời, ở cô có sự thu hút anh. – Lần đó là cô đến giúp chúng tôi, vì sao không nói rõ.– Tôi chỉ là được sự nhờ vã mà tới, cũng không biết anh là thù hay bạn… tìm đường thoát thân không phải là tốt nhất.– Lần thứ hai, vì sao cô bỏ chạy. – Tuấn Anh lại hỏi.– Không phải tôi đã nói rõ, tôi chưa xác định anh là thù hay bạn… anh đuổi theo nên tôi bỏ chạy.Câu trả lời của Kelly có chút vấn đề nhưng Tuấn Anh như bị thu hút vào gương mặt cô, ại không muốn gây khó dễ để cô phật lòng.– Đó là lí do mà anh muốn gặp tôi sao? – Kelly đưa tay cầm ly nước lọc dâng lên miệng uống, ngay cả khi uống nước cô cũng đẹp và quyến rũ như vậy.– À… tôi muốn nhờ cô đưa thứ này cho Kelly. – Tuấn Anh đưa tấm thiệp cưới của Hàn Thế Bảo về phía cô. – Tôi không liên lạc được với cô ấy, cô là em gái Kelly chắc biết cô ấy đang ở đâu?– Không phải chị ấy nói đã về Mỹ rồi sao? – Kelly muốn người con gái xấu xí Kelly kia biến mất không một chút dấu vết.– Tôi đã dò hỏi bên sân bay, Kelly chưa hề về Mỹ. – Tuấn Anh đôi chút lo lắng, ngay cả em gái của cô ta cũng không hề hay biết sao?– Tôi sẽ tìm cách mang nó gửi cho chị Kel. – Kelly cầm tấm thiệp cười mà có đôi chút chua xót, hình Hàn Thế Bảo và Hàn Liên Chi in bên trong thiệp thật ngọt ngào khiến cô chỉ muốn bóp nát nó.Cả hai người cùng nhau ăn tối và trò chuyện… Tuấn Anh lại đánh giá cô gái trẻ tuôi này lại am hiểu nhiều thứ như vậy… họ có điểm chung cả hai đều là người luyện võ nên câu chuyện càng trở nên thú vị.– Không ngờ cô còn trẻ tuổi như vậy lại am hiểu nhiều thứ như vậy, tôi thật khâm phục và cần học hỏi thêm nhiều. – Tuấn Anh đưa Kelly về trước khách sạn chào tạm biệt.– Hôm nay gặp được anh tôi rất vui, chúc anh ngủ ngon. – Kelly quay lưng bước đi.– Bảo My, liệu tôi có thể hẹn gặp em vào lần sau. – Tuấn Anh nói lớn theo hướng Kelly.Kelly quay đầu lại, đôi môi xuất hiện một nụ cười nhẹ nhàng:” Tất nhiên rồi, rất vinh hạnh.”Tuấn Anh cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, cô gái trước mắt anh kia chính là cô gái đầu tiên mà anh để mắt tới.Kelly quay mặt vào trong, nụ cười nhẹ nhàng kia liền biến mất… thay vào đó là cái nhếch mép đầy mưu mô.Quay về phòng khách sạn… cô mang tấm thiệp cưới của Hàn Thế Bảo từ trong túi xách nhìn một cách cay nghiệt. Ngày mai chính là ngày anh ta cùng Hàn Liên Chi kết hôn, cứ hạnh phúc đi.. rồi không bao lâu sẽ nhận lấy đau đớn.Ngày hôm sau, trên dưới Hàn gia đều tất bật vì đám cưới thế kỉ này của tổng giám đốc tập đoàn The Win… tập đoàn đầu tư nổi danh đứng đầu thành phố. Khách mời đến đều là người có tiếng tăm trong xã hội, ngay cả các chủ tịch thành phố cũng phải nể mặt mà đến dự.Hàn Liên Chi mặc một bộ váy cô dâu dài ôm sát cơ thể tạo nên một đường cong quyến rũ. Hàn Liên Chi là một cô gái đẹp, khoác trên người chiếc váy cưới lại càng đẹp hơn, đôi mắt cô tràn đầy hạnh phúc vì cuối cùng cô cũng chính là người của Hàn gia, không phải là thân phận một đứa con nuôi không danh phận.– Con gái của ta rất xinh đẹp. – Hàn phu nhân mỉm cười bước vào.– Mẹ, mẹ đừng cười con. – Hàn Liên Chi xấu hổ nói.– Cuối cùng rồi sau bao nhiêu năm dưỡng dục con cũng bỏ ta mà theo chồng… bà già này lại phải một mình chóng chọi cô đơn. – Hàn phu nhân chỉnh lại tóc cho Liên Chi mà nói.– Mẹ, con là gả cho Hàn gia… là con dâu của mẹ mà… sẽ phụng dưỡng mẹ. – Hàn Liên Chi liền đáp lời Hàn phu nhân.– Haha ta đúng là già đến lẩm cẩm rồi, con nói đúng nói đúng… con vẫn mãi mãi là con của ta.Hàn Liên Chi mỉm cười hạnh phúc, ít ra từ bé cô luôn trung thành với Hàn phu nhân và bà ấy cũng rất yêu thương cô.Bên ngoài khách đến ngày càng đông, những chiếc xe hơi hạng sang xếp hàng dài bên ngoài cũng đủ khiến người khác biết chủ nhân của bữa tiệc này có địa vị như thế nào. Kelly hôm nay mặc một chiếc đầm màu đen ôm sát cơ thể đầy quyến rũ… tuy màu đen thật không hợp với tiệc cười này cho lắm nhưng khoác trên người cô lại không khiến mọi người để mắt tới nó chỉ vỉ họ bị thu hút bởi gương mặt hoàn hảo của Kelly.– Bảo My, tôi thật sự ngạc nhiên khi em đến. – Tuấn Anh nhìn thấy cô bước vào liền đi tới.– Thật là xấu hổ, chị Kelly bảo có việc bận nên ngờ tôi đi đến chúc mừng Hàn tổng giúp chị ấy. – Kelly nở nụ cười nhẹ.Nụ cười của cô khiến mọi ánh mắt hướng về phía cô, trong đó có ánh mắt của Hàn Thế Bảo.– Đã lâu không gặp. – Hàn Thế Bảo dùng giọng nói đầy ngụ ý mà nhìn Kelly, anh vẫn còn nhớ mùi hương trên cơ thể cô gái này.– Chúc mừng Hàn tổng, trăm năm hạnh phúc. – Kelly nhìn Hàn Thế Bảo có chút đau lòng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh mà nói như không. – Chị Kelly bận chút việc nên nhờ tôi đến nơi này gửi lời chúc phúc từ chị ấy đến vợ chồng Hàn tổng.– Cảm ơn. Gửi lởi cảm ơn từ tôi đến Kelly – Hàn Thế Bảo nhoẻn miệng cười nhìn cô gái này, cô ta hôm nay lại đẹp hơn lần gặp trước. Mùi hương từ trên cơ thể vẫn phảng phất nhè nhẹ theo gió đ