Vô địch quân sủng, cô vợ nhỏ mê người

Vô địch quân sủng, cô vợ nhỏ mê người

Tác giả: Y Lạc Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326965

Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.

!

Phan Mộng Lệ kinh ngạc nhìn người đàn ông tuấn mỹ bước ra từ phòng ngủ dành cho người nhà bệnh nhân, dưới mày kiếm là một ánh mắt lưu ly sáng ngời, gương mặt tuy hơi gầy nhưng vô cùng cương nghị, toàn thân anh tỏa ra một loại khí thế bức người.

Cả đời này Phan Mộng Lệ cũng chưa bao giờ gặp qua một người đàn ông nào đẹp trai đến vậy, sau kinh ngạc, Phan Mộng Lệ hoang mang , sao An Nhược lại quen được với người đàn ông này?

Lục Mặc Hiên đi đến bên giường, thu hồi khuôn mặt tươi cười, lời nói phát ra vô cùng cường ngạnh.”Con người có rất nhiều cách để chết, nhưng tuyệt đối không thể chết vì tự sát. Cô chết , có lẽ đối với cô đó là một sự giải thoát, nhưng với chị em tốt của cô, ba mẹ của cô thì sao, cô có nghĩ tới cảm nhận của họ không? Quan trọng hơn là, nếu cô chết rồi, thì cô làm sao có thể nhìn thấy kết cục bi thảm của kẻ đã hại cô đến bước đường này.”

Diệp Hạo bĩu môi, đúng là Lục Mặc Hiên, mới vừa rồi còn ở trên giường điên cuồng một phen mà giờ đã có thể bày ra bộ dáng cấp trên nghiêm khắc lạnh lùng rồi. Trong bài kiểm tra đánh giá sức khống chế cảm xúc của quân nhân hàng năm chắc chắn thằng nhãi Lục Mặc Hiên này luôn đạt điểm tối đa.

Toàn thân Phan Mộng Lệ cứng đờ, cả người giống như bị hóa đá, không nhúch nhích nhìn chằm chằm Lục Mặc Hiên.

Lời nói của anh tuy lạnh lùng tàn khốc, nhưng một chút sơ hở cũng không có. Đúng vậy, là do cô ích kỷ, lúc tự sát trong đầu Phan Mộng Lệ chỉ nghĩ duy nhất một chuyện là làm thế nào để nhanh chóng thoát khỏi nỗi thống khổ này, lúc đó quả thực cô không nghĩ tới những người xung quanh.

“Mộng Lệ, cậu đã khỏe hơn chưa?” An Nhược mặc trên người một bộ đồ công sở, hai tay vừa ngượng ngịu vuốt lại mái tóc dối vừa đi ra khỏi phòng.

Nhìn thấy Phan Mộng Lệ nửa nằm nửa ngồi trên giường, An Nhược bước nhanh về phía cô, vèo một cái đã lao về phía Phan Mộng Lệ. Hai cánh tay không chút lưu tình xô Lục Mặc Hiên ra, ngồi xuống giường bệnh cẩn thận địa quan sát sắc mặt của Phan Mộng Lệ.

Diệp Hạo xem xong một loạt động tác này chỉ biết trợn mắt há hốc mồm, lại nhìn vẻ mặt thản nhiên của Lục Mặc Hiên, Diệp Hạo thiếu chút nữa đã cười sặc sụa. Trên thế giới này chưa có một người nào dám xô đẩy Lục Mặc Hiên, mà cô gái này hôm nay lại lập thêm một kỷ lục mới.

Lục Mặc Hiên lẳng lặng đứng phía sau An Nhược, ánh mắt nhu tình nhìn mái tóc đen dài mềm mượt của An Nhược, Phan Mộng Lệ cười cười với An Nhược, sau đó vỗ vỗ vào tay An Nhược mấy cái, nhẹ giọng nói.”Cậu và người đàn ông đang đứng sau lưng cậu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

An Nhược cố ý trả lời thật lớn, “Mình cùng anh ấy thì có thể có chuyện gì chứ, người ta là thượng tá, là quân nhân thì đương nhiên phải có nghĩa vụ phải bảo vệ người dân rồi. Giúp đỡ chúng ta chính là chức trách của anh ấy. Mộng Lệ, bác sĩ nói cậu phải tĩnh dưỡng nửa tháng. Hôm nay lúc đến công ty mình sẽ xin với trưởng phòng cho cậu nghỉ phép.”

Phan Mộng Lệ nhìn quầng thâm xung quanh mắt An Nhược, trong lòng không khỏi trào lên một trận chua xót, tại sao hôm qua cô có thể làm ra loại chuyện ngốc nghếch như vậy chứ.

Haizz, Phan Mộng Lệ áy náy nói, “An Nhược, thật xin lỗi, để cho cậu phải lo lắng rồi, là mình suy nghĩ không đúng. Về sau, mình nhất định sẽ không làm ra mấy chuyện ngốc nghếch như vậy nữa, đối với Lý Thành Minh mình cũng đã không còn hi vọng gì với anh ta nữa rồi.”

An Nhược gật gật đầu, Phan Mộng Lệ nên sớm giác ngộ ra chuyện này mới phải, Lý Thành Minh cái tên đàn ông thối tha này, nhất định cô phải đánh chết hắn.

Nhắc tới Lý Thành Minh, An Nhược lập tức quay đầu lại nhìn Lục Mặc Hiên.”Về phía thị trưởng Phan, phải phiền anh giải quyết hộ rồi, cái tên Lý Thành Minh khốn kiếp đó nhất định phải lột một lớp da của hắn nha!”

Trong mắt Lục Mặc Hiên thì hành động này của An Nhược rất bình thường, khả năng thích ứng của Lục Mặc Hiên rất cao, đã rất quen với bộ dáng giương nanh múa vuốt của An Nhược rồi, rất buồn cười cũng rất đáng yêu.

Nhưng hành động này trong mắt Diệp Hạo, chắn chắn sẽ xuất hiện một quan điểm mới về đàn bà.

Thì ra, vẻ ngoài nhu nhược con mẹ nó tất cả chỉ là lừa người thôi sao, có bài hát tên là gì nhỉ, đàn bà là cọp cái!

Phan Mộng Lệ kéo tay An Nhược, nháy mắt ra hiệu với cô.

An Nhược nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nói chuyện với Lục Mặc Hiên cô không thể khách khí với anh được nữa, quần áo của cô anh cũng đã lột rồi, nụ hôn đầu tiên cũng bị anh cướp mất. Cô nhờ anh chút việc chắc chắn không được cho là quá đáng đi.

Lục Mặc Hiên cũng rất phối hợp trực tiếp gật gật đầu. Diệp Hạo không muốn nhìn tiếp nữa, hiện tại Lục mặc Hiên rất giống với người đàn ông nội trợ trong gia đình, vợ làm chủ. Còn đâu bộ dáng oai phong thuở nào?

Diệp Hạo ngầm thở dài, nói câu có việc, sau đó nhanh chân rời khỏi bệnh viện.

Có việc trong miệng Diệp hạo đương nhiên chính là việc trở về nhà ăn sáng với mẹ rồi. Bữa ăn sáng này làm sao có thể dễ nuốt như vậy, không biết hôm nay anh phải chịu giáo huấn bao lâu đây?

An Nhược và Phan Mộng Lệ ngồi nói chuyện với nhau, Lục Mặc Hiên ngồi trên chiếc sofa bên cạnh giường, yên lặng ngồi nghe hai cô g


Snack's 1967