Pair of Vintage Old School Fru
Vô địch quân sủng, cô vợ nhỏ mê người

Vô địch quân sủng, cô vợ nhỏ mê người

Tác giả: Y Lạc Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327371

Bình chọn: 7.00/10/737 lượt.

a bị anh chế trụ, cho nên, không những An Nhược đấu tranh thất bại mà thân thể còn bi thống nằm đè lên người Lục Mặc Hiên.

Tay chân Lục Mặc Hiên không hề nhà dỗi. Hai chân chế trụ cửa người dưới của An Nhược, nhiều lần tham gia tập huấn chạy trốn nên đôi chân của anh vô cùng dẻo dai và mạnh mẽ, đôi chân của anh thẳng tắp không có lấy một vết sẹo.

Hai chân của An Nhược bị Lục Mặc Hiên quặp không cử động được, cuói cùng cả người có cảm giác nâng nâng. An Nhược cảm thán, sức lực của Lục Mặc Hiên quả nhiên không phải là người!

An Nhược vị Lục Mặc Hiên mạnh mẽ kéo khỏi ghế ngòi, trực tiếp đặt nằm trên người của anh.

Tay trái của Lục Mặc Hiên chế trụ em nhỏ của An Nhược, tay phải đặt lên tấm lưng của cô, anh dùng lực một chút, cả người cô càng dính chặt lên người anh.

Bờ ngực rộng lớn của Lục Mặc Hiên bao phủ toàn bộ bộ phần mềm mại của An Nhược, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Lúc An Nhược hít thở bộ ngược cũng theo đó mà phập phồng, Lục Mặc Hiên cũng giống như vậy.

Kết quả cuối cùng chính là, An Nhược nhạy cảm phát hiện ra hai điểm trước ngực đang thẳng đứng cọ sát lên người Lục Mặc Hiên.

An Nhược thật muốn cầm gạch đập bể đầu mình, Lục Mặc Hiên đã ăn đậu hũ của cô mấy lần rồi. Đầu tiên là môi, tiếp đến là giữa hai chân, bây giờ là ngực của cô.

Ánh mắt của Lục Mặc Hiên thâm trầm như biển chiếu thẳng vào 7 sắc cầu vồng, “Em gấp gáp muốn đùa giỡn trên xe đến vậy, thì anh cung kính không bằng tuân lệnh thôi.”

Lục Mặc Hiên vừa nói xong, hai chân của anh liền mạnh mẽ tách chân An Nhược ra.

An Nhược hoảng sợ muốn nhanh chóng đứng dậy, nhưng lại bị Lục Mặc Hiên đè lại, vốn dĩ An Nhược không phải là thục nữ, bây giờ bị Lục Mặc Hiên kích thích một cách trần trụi như vậy, nên lại càng thêm ngang bướng.

“Nếu anh dám động vào tôi, tôi liền hủy luôn gốc dễ của anh!” An Nhược vô cùng tức giận nên giọng nói cũng lớn hơn mức bình thường, bộ ngực cũng theo đó mà phập phồng lên xuống.

Lục Mặc Hiên cố ý đẩy người lên trên một cái, bộ ngược của An Nhược bị Lục Mặc Hiên kích thích một phen, thân thể đã tê rần, cả người giống như có một luồng điện chạy qua.

Lục Mặc Hiên vẫn cười như cũ, đùi phải cố ý tìm kiếm nơi mềm mại giữa hai chân An Nhược.”Em có tin không bây giờ anh có thể muốn em mà gốc dễ của anh sẽ không tổn thương dù chỉ một chút. Thay vì cố gắng trả thù khiến cho kẻ địch nổi giận, không bằng hảo hảo hưởng thụ có phải hơn không.”

Nếu như anh bị người ta cưỡng bức thì anh có hảo hảo hưởng thụ được không? ! An Nhược không phải quả hồng mặc cho người khác vuốt ve.

Đôi mắt An Nhược hằn lên vẻ tàn nhẫn, sau đó cười nhạo một tiếng, “Những lời này của anh nói rất đúng, tôi đổi ý rồi. Cứ coi như tôi đang cưỡi trên một con vịt đi, uhm, mà còn là một con vịt rất tuấn mĩ nha.”

Lục Mặc Hiên trong nháy mắt sững sờ, cô gái này lại một lần nữa khiến anh phải thay đổi cách nhìn, con vịt sao? Thật vất vả cho cô khi nghĩ ra được cách này.

Đùi Lục Mặc Hiên rời khỏi hai chân của cô, cả người dùng lục một cái, xoay người đem An Nhược đặt về chỗ cũ. Không đợi An Nhược nói chuyện, liền cúi đầu hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô.

Lưỡi dài của anh cậy mở hàm răng của cô ra, tiến vào bên trong công thành đoạt đất, trong thời gian ngắn An Nhược hoa mắt chóng mặt, chỉ còn lại âm thanh ô ô không ngừng truyền ra từ miệng của cô.

Nụ hôn vừa kết thúc, môi trở nên đỏ tươi căng mọng tựa hồ như muốn chảy nước vậy.

Lục Mặc Hiên nâng người lên, xoa xoa khuôn mặt của An Nhược,”Mẹ em hình như không được khỏe lắm, lúc nào đó anh sẽ mang chút quà đến cho bác gái tẩm bổ.”

Lục Mặc Hiên vừa nói xong, đưa tay giữ chặt An Nhược. Tay còn lại điều chỉnh lại ghế ngồi.

Mang quà đến tặng mẹ cô, đây rõ ràng là cảnh con rể đến lấy lòng mẹ vợ mà.

Kỹ thuật bắn súng của Lục Mặc Hiên rất chuẩn, các loại vũ khí khác anh cũng có thể học rất nhanh, mưu lược trong chiến tranh của anh cũng rất xuất sắc. Lục Mặc Hiên tham ra tập trận vài làn, mỗi lần đều sử dụng chiến thuật một cách rất linh hoạt khiến đồng đội thổn thức không thôi.

Muốn bắt được cô gái khi thì là thỏ nhỏ lúc lại là mèo hoang như An Nhược, nhất định phải áp dụng chiến lược lâu dài, sử dụng chiến thuật du kích ép sát cả về thể xác lẫn tinh thần, lại áp dụng chiến lược đánh thẳng vào nhà họ An.

Chương 26: Vợ À, Uống Nước Đi!

Lúc này Triệu Hồng Lượng đang nằm trên chiếc ghế mây híp mắt nhìn lên bầu trời, không biết ông đang suy nghĩ cái gì.

Khuôn mặt dãi dầu sương gió phủ kín toàn những nếp nhăn, đôi mắt khép hờ nhìn có chút vẩn đục. Ông đặt tay lên chiếc ghế mây, các đầu ngón tay của ông vừa thô vừa cong.

Bàn tay đầy nếp nhăn thô ráp sần sùi như một lớp vỏ cây.

Triệu Hồng Lượng nuôi một nhúm râu cá trê ngắn hủn hoẳn màu trắng, đôi mắt màu nâu ẩn sâu trong hốc mắt, một mái tóc hoa râm thưa dần theo năm tháng.

Triệu Hồng Lượng thở dài, sau đó quay đầu lại. Khi ông nhìn thấy một chiếc xe quân dụng màu xanh thì đôi mắt của ông hiện lên vẻ ngạc nhiên, không thể tin từ trên ghế mây ngồi dậy.

Đôi bàn tay thô ráp dụi mắt mấy lần, cuối cùng ông khẳng định đó chính là một chiếc xe quân dụ