hích, nói: “Cái này mình biết, happy birthday, sinh nhật vui vẻ.”
Vớ vẩn, cái này mình cũng biết.
CHươNG 42: QUà SINH NHậT 3 (2)
Tay của Hạp Tử đột nhiên di xuống: “Cái này, là tiếng Pháp.”
Tôi: “Nghĩa là gì ?”
Hạp Tử lắc đầu: “Không biết, dù sao chắc không phải nghĩa là “Xin chào” đâu.”
Tôi thật muốn một cước đá lên cái cổ vênh váo kia của cô nàng, phát tiết sự bất mãn của tôi.
Ngay tại lúc tôi đang do dự có nên tập kích cổ của Hạp Tử hay không, một giọng nói của nam truyền đến từ bên cạnh chúng tôi: “Dòng đó cũng có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”.”
Tôi và Hạp Tử cùng lúc ngẩng đầu, nhìn thấy một ông chú hói đầu khoảng hơn 40 tuổi đang đứng bên cạnh Hạp Tử, cách cô nàng rất gần. Tròng mắt của lão chuyển động nhanh như chớp, chuyển tới chuyển lui cũng không rời khỏi bộ ngực D- cup của Hạp Tử.
Hạp Tử đứng dậy, lui về phía sau hai bước, cảnh giác nhìn hắn.
Ánh mắt căm thù cùng khinh bỉ của tôi và Hạp Tử không ảnh hưởng đến ông chú kia tí nào, lão hồn nhiên quên mình đi đến trước tấm áp phích, chỉ vào một hàng chữ có mấy chấm tròn nhỏ nhỏ dưới dòng tiếng Pháp, nói: “Đây là tiếng Đức, cũng có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”.” Sau đó lại di xuống, “Tiếng Ý , “Sinh nhật vui vẻ”; tiếng Tây Ban Nha, “Sinh nhật vui vẻ”….”
Hạp Tử nhìn dáng vẻ đắc ý của lão, mở mồm ngắt lời hắn: “Như vậy, hàng chữ cuối cùng thì sao?”
Ánh mắt của tôi cũng chuyển đến hàng chữ ở phía dưới cùng, đó là một hàng chữ kỳ quái. dù sao tôi cũng chưa từng thấy qua.
Ông chú hói đầu có chút khó xử: “Đây hình như là tiếng Do Thái, còn nghĩ là gì thì…”
Hạp Tử cười một cách khoa trương nói: “Còn nghĩa là gì nữa, đương nhiên là “Sinh nhật vui vẻ” rồi, cậu đây từ sáu tuổi đã học tiếng Do Thái rồi…”
Ông chú hói đầu hoài nghi nhìn Hạp Tử, cuối cùng xám xịt rời đi trong tiếng cười của cô nàng.
Tôi ôm lấy bả vai của cô nàng, chọc chọc trước ngực cô nàng một chút, cười dâm đãng nói: “Nhóc con, lúc bà sáu tuổi, ngay cả “Cày đồng đang buổi ban trưa” còn không thuộc lòng nổi cơ mà?”
Hạp Tử trừng mắt liếc tôi một cái: “Nói nhảm vừa thôi, mau đi khắc chữ, khắc mấy chữ Do Thái này vào.”
Tôi lại nhìn mấy ký tự loằng ngoằng kia, nói: “Rốt cuộc có phải nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ” không, nếu là câu thần chú nguyền rủa gì đó, Giang Ly không bổ đôi mình mới là lạ.”
Hạp Tử gõ vào trán tôi một cái: “Mình nói đầu óc cậu có thể thông suốt hơn một chút được không, một loạt những cái này đều có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”. chẳng lẽ đến cái cuối cùng lại biến thành thần chú ?”
Tôi nghĩ cũng đúng, vì thế liền bắt tay vào khắc chữ. Dù sao cho dù là thần chú, Giang Ly xem cũng không hiểu.
Tôi khắc đầy mấy dòng chữ “Sinh nhật vui vẻ ” tiếng Do Thái này xung quanh bình hoa, những ký tự từ xưa này khiến cho tác phẩm nghệ thuật trường phái trừu tượng bao trùm lên một tầng cảm giác trang trọng cùng với thần bí, đưa nghệ thuật đương đại cùng với yếu tố truyền thống kết hợp hoàn mỹ cùng một chỗ, đây quả thực chính là kiệt tác của thiên tài….
Đương nhiên, Hạp Tử đối với kiệt tác này của tôi lại có một ý kiến khác: chẳng ra cái gì cả.
Tôi hận Hạp Tử, cực kỳ.
Lúc tôi ôm tác phẩm nghệ thuật công sức cả một ngày về đến nhà, đã là buổi tối. Hôm nay là đêm an lành, dọc theo đường đi tôi nhìn thấy rất nhiều nơi đều có cây thông Noel, rất đẹp. Chẳng qua bản thân tôi vốn không tin vào chúa Trời, đối với lễ Noel cũng không thấy hứng thú lắm, hoàn toàn là đến giúp vui mà thôi.
CHươNG 42: QUà SINH NHậT 3 (3)
Tôi vừa bước vào cửa nhà, liền bị một gốc cây thông Noel thật lớn trong phòng khách dọa cho phát hoảng. Cây thông Noel kia từ trên xuống dưới đều treo đầy những quả cầu nhỏ nhiều màu sắc, đèn màu, dưới tán cây còn có một đống hộp quà tuyệt đẹp. Tôi sợ tới mức chạy ra khỏi cửa, nhìn lại số nhà, đúng vậy, đây là nhà tôi.
Tôi nhẹ nhàng mà đến gần cây thông noel kia, đi vài vòng quanh nó, lập tức hô vọng về thư phòng: “Giang Ly, mấy trò này là anh bày ra hả ?”
Giang Ly từ trong thư phòng bước ra, tựa vào khung cửa nhìn tôi, gật đầu nói: “Ừ.”
Tôi vuốt cằm, cũng gật gật đầu: “Không ngờ anh cũng thực ngây thơ, từ lúc sáu tuổi tôi đã không chơi cái này rồi…”
Giang Ly nhìn cây thông Noel, mặt không chút thay đổi : “Phải không, bọn họ nói con gái đều thích thế này,” Hắn nói xong, lại nhìn về phía tôi, “Cô không thích ?” Sau đó liếc nhìn tôi một cái thật sâu, ý tứ chính là, cô dám nói cô không thích ?!
Tôi rùng mình một cái, liên tục gật đầu: “Thích, tôi làm sao có thể không thích được, hắc hắc hắc hắc….”
Ánh mắt của Giang Ly dừng lại ở hộp quà trong lòng tôi, hắn đi đến trước mặt tôi, khóe miệng cong lên, trên mặt hiện lên ý cười, cúi đầu hỏi tôi: “Cô cầm cái gì vậy ?”
Ánh sáng của những chiếc đèn màu trên cây thông Noel lấp lánh lấp lánh chiếu lên khuôn mặt của Giang Ly, có chút mê ly quỷ dị, nhưng lại có một loại mỹ cảm kỳ lạ không nói nên lời, tôi không khỏi cảm thán, quả nhiên Giang Ly có vẻ thích hợp với loại ánh sáng kỳ lạ khí chất biến thái này.
Tôi cầm chiếc hộp trong tay đưa cho Giang Ly, ngửa đầu cười nói: “Giang Ly, sinh nhật vui vẻ.”
Giang Ly tùy tiện xoa
