Vợ trước của tổng giám đốc Satan
Tác giả: Tử Yên Phiêu Miểu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214094
Bình chọn: 7.5.00/10/1409 lượt.
y Nhu Nhi còn nhỏ nhưng trong lòng lại ẩn giấu nhiều tâm sự như thế. Là cô sơ suất quá sao?
Minh Dạ Tuyệt ngơ ngác nhìn hai mẹ con cô từ từ rời đi, vươn tay muốn kéo họ trở về, lại phát hiện anh chẳng biết phải nói gì.
Duy Nhất và Nhu Nhi cùng quay lên xe, đạp chân ga, xe dần dần rời đi, không nhịn được quay đầu lại tìm hiểu người đàn ông đang đứng bên đường ngơ ngác nhìn bọn họ, lòng của cô không khỏi đau xót. Cho tới bây giờ anh luôn ngẩng cao đầu mà sống, cho tới bây giờ lời nói của anh luôn là thánh chỉ, nhưng bây giờ anh lịa chẳng nói lời nào. Tất cả những chuyện xảy ra, vốn không phải là do anh cố ý?
Thở ra một hơi, nghiêng đầu không nhìn người đàn ông kia nữa, thôi, vẫn là như chuyện gì xảy ra đã xảy ra rồi. hiện tại bọn họ đã không còn quan hệ gì nữa, như vậy cũng tốt, vê sau anh sẽ không trở lại tìm cô nữa?
Minh Dạ Quyệt nhìn chiếc xe hơi dần dần rời xa, trong lòng nặng nề giống như có ngàn vạn tảng đá đè ép, nặng nề để cho anh thở không nổi.
Là sai lầm của anh sao? Chưa bao giờ anh nghĩ qua, trong lòng con gái lại nghĩ anh như thế. Có lẽ trước kia, anh quá sợ?
Hồi lâu, anh mời phờ phạc rã rượi xoay người lên xe hơi, chỉ chốc lát sau, xe hơi màu đen kéo lê một vòng ánh sáng hoàn mỹ mà lạnh lẽo trên đường phố.
Những nơi mà anh chạy qua, xa xa bên tường là gương mặt một người lấm la lấm lét, nhìn hai chiếc xe hơi đường ai nấy đi, khóe miệng lộ ra một nụ cười gian xảo. thì ra là bọn họ đã ly hôn, nhưng ông nhìn ra Minh Dạ Tuyệt rất quan tâm Duy Nhất, nếu như vậy ông vẫn còn cơ hội.
***
Trong tòa cao ốc tập đoàn Minh Thị.
một người đàn ông ngơ ngác đứng ở cửa sổ sát đất lông mày nhíu lại thành một đoàn dài, trên tay cầm một điếu thuốc nâng lên đến khóe miệng, chỉ chốc lát sau lại khạc ra một vòng khói mù, ánh mắt của anh ta vô cùng hung ác, cũng rất nhẫn tâm.
Rốt cuộc anh có lỗi ở chỗ nào? Tại sao Duy Nhất lại thay đổi, Nhu Nhi cũng thay đổi, từ trước tới nay anh chưa từng cảm thấy họ quan trọng, thế nhưng mấy tháng qua, mỗi khi trở về căn phòng trống rỗng, tim của anh lại không khỏi cảm thấy cô đơn. hiện tại, anh mới phát giác ra việc thiếu đi một người khiến không gian trở nên yên tĩnh đến vậy, mỗi lần đều khiến cho anh khó ngủ.
“Cốc cốc…” Cửa phòng có hai tiếng gõ khẽ, không gian yên tĩnh như có người nào đó phá vỡ.
“đi vào.”
Minh Dạ Tuyệt đưa tay đem điếu thuốc đặt vào gạt tàn, xoay người ngồi trở lại chiếc ghế sau bàn làm việc, đúng thật vẫn là không có thói quen với mùi lạ, nhưng mùi vị quen thuộc kia lại sớm biến mất khỏi thế giới của anh, anh nghĩ muốn tìm lại không tìm được.
“Anh…” Người tiến vào không phải người khác, chính là người vừa nhậm chức giám đốc của tập đoàn Minh Thị – Minh Dạ Phạm.
“Ừ.” Minh Dạ Tuyệt ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, cúi đầu tiếp tục nhìn tài liệu trên bàn.
“Anh, anh khỏe không?” Minh Dạ Phạm đi tới bên cạnh anh, lo lắng hỏi. Mấy tháng này, anh càng ngày càng trầm mặc, càng ngày càng không thích nói chuyện, trước kia mặc dù anh cũng không nói chuyện nhiều, nhưng dầu gì cũng sẽ nói với người thân một hai câu. Nhưng bây giờ đến nói mấy chữ anh cũng không thèm nói ra, thật không biết, về sau anh sẽ sống như thế nào nữa.
“Ừ.” Minh Dạ Tuyệt ‘ừ’ một tiếng, bày tỏ mình không có việc gì, nhưng không ngẩng đầu lên.
“Anh hối hận sao?”
“Hối hận?” Nghe được câu nói kia, động tác tay của Minh Dạ Tuyệt bống dừng lại.
Hối hận sao? hiện tại anh muốn gọi họ trở lại rồi bên cạnh anh, nhưng lại sợ ánh mắt phòng bị của mẹ con họ, cái này gọi là hối hận sao? Anh không biết.
“Nếu anh sự thật để ý đến cô ấy như vậy, tại sao không chủ động theo đuổi cô ấy trở về?”
“Theo đuổi trở về?” Minh Dạ Tuyệt mê hoặc ngẩng đầu nhìn Minh Dạ Phạm đang đứng trước bàn làm việc của anh.
Cậu ta đang nói…. Theo đuổi sao?
CHƯƠNG 94: YÊU?
– Đúng vậy, nếu như quan tâm cô ấy như vậy, thì hãy đem cô ấy trở về đi.
– Quan tâm? – Minh Dạ Tuyệt nhẹ nhàng tái diễn lời của anh, anh rất quan tâm cô ấy sao?
Chưa bao giờ anh nghĩ đến vấn đề này, cũng chưa từng nghiêm túc nghĩ tới tại sao mình lại nhớ thương cô. Vì sao trong đầu anh lại luôn xuất hiện bóng dáng của cô, không thấy được cô, trong lòng anh sẽ có cảm giác rất khó chịu?
– Đúng vậy, quan tâm, anh đang quan tâm đến cô ấy. Nếu như không quan tâm, thì sao bây giờ đến làm việc anh cũng cảm thấy phiền lòng, càng ngày càng trở nên trầm mặc không phải sao? Đây hết thảy là bởi vì cô ấy? – Minh Dạ Phạm chậm rãi nói, mắt chăm chú nhìn anh, nghiêm túc quan sát từng biểu hiện trên gương mặt anh.
Anh nhìn trước nhìn sau, tất cả đều biểu lộ triệt để, từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, làm sao cậu lại không biết vẻ mặt này của anh có ý gì.
– Bởi vì cô. . . . . . – Có người nói với anh thế, để cho lòng Minh Dạ Tuyệt đột nhiên giật mình.
Đúng vậy tất cả những việc này đều bởi vì cô ta, ngày ngày trong đầu anh đều là bóng dáng của cô ta. Bây giờ đã thay đổi, không có cô bên cạnh, anh liền cảm thấy trong lòng thiếu đi cái gì đó. Đây chính là cảm giác quan tâm một người hả?
– Đúng vậy, bởi vì cô ấy. – Minh Dạ Phạm gật đầu khẳng định một cái, hít sâu một