nguy hiểm đến tính mạng!” Lăng Thiếu Đường thở dài một hơi nói.
Kỳ Hinh kinh ngạc trừng lớn hai mắt: “Cái gì? Tiểu Phong bị bệnh máu trắng? Tại sao lại như vậy? Lúc trước khi gặp nó, em thấy nó còn rất khỏe mạnh! Làm sao có thể – ”
Cô nói không được nữa, trong mắt cô hiện ra khuôn mặt khả ái của Tiểu Phong, trái tim run lên vì đau.
“Hinh Nhi, bất kể có xảy ra chuyện gì, đứa nhỏ là vô tội, cho nên anh muốn đến bệnh viện xem xét một chút, xem bây gìơ Tiểu Phong thế nào rồi!” Lăng Thiếu Đường sợ Kỳ Hinh nghĩ nhiều, giải thích rõ với cô.
Kỳ Hinh đứng dậy, nhẹ giọng nói: “Đường, em cũng muốn đi gặp Tiểu Phong, bằng không em sẽ không yên lòng!”
Vốn Lăng Thiếu Đường muốn cự tuyệt, bởi vì cô đang có thai, cần nghỉ ngơi cho tốt, nhưng suy nghĩ một chút, nếu để cô ở nhà thì, sẽ giống như lời cô vừa mới nói, cả đêm không yên lòng, như vậy còn ảnh hưởng đến thai nhi nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, Lăng Thiếu Đường gật đầu, chuẩn bị xe xong, hai người đi tới bệnh viện.
Tiểu Phong nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, lúc Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh đến bệnh viện thì nhìn thấy Tiểu Phong tái nhợt, vô lực nằm đó.
“Tại sao lại bị như vậy?”Lăng Thiếu Đường nhìn thấy An Vũ Ân khóc sưng cả mắt, vội vàng hỏi.
“Thiếu Đường – ” An Vũ Ân nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lăng Thiếu Đường xuất hiện trước mặt mình khi, thật muốn bổ nhào vào trong lòng anh, nhưng đồng thời cô cũng nhìn thấy người theo sát bên cạnh Lăng Thiếu Đường – đó chính là Kỳ Hinh.
Xuyên qua lớp kính thủy tinh, Lăng Thiếu Đường nhìn thấy bộ dạng của Tiểu Phong, đáy mắt hiện lên vẻ đau đớn, anh chuyển sang hỏi An Vũ Ân: “Trước tiên em bình tĩnh chút, bệnh của Tiểu Phong đã được chuẩn đoán chính xác chưa?”
Chương 223: Tiểu Phong Bị Bệnh (2)
Nước mắt An Vũ Ân chảy ra, cô ta gật đầu, giọng nói nghẹn ngào:
“Thiếu Đường, em không nghĩ Tiểu Phong sẽ mắc bệnh này, hai ngày trước nó phát sốt, lúc đó em cho rằng nó đang còn nhỏ nên dễ bị cảm lạnh, uống thuốc sẽ khỏe lại thôi. Nhưng hôm nay Tiểu Phong đột nhiên bị chảy máu mũi, lúc em giúp nó cầm máu mới phát hiện ra không chỉ có mũi mà các bộ phận khác cũng bị chảy máu, khoang miệng và lợi toàn là máu, vì thế em vội vàng đưa nó đến đây, ai ngờ – Tiểu Phong nó – ”
Hai tay cô ta phủ trên cửa kính, nhìn Tiểu Phong khóc rống trong phòng bệnh.
Trái tim Kỳ Hinh cũng rất đau, đứa nhỏ tái nhợt, vô lực đang nằm ở kia là Tiểu Phong sao? Bỗng nhiên cô nhớ tới giọng nói non nớt của Tiểu Phong lúc gọi mình là chị.
Đang lúc này, bác sĩ đi tới chỗ bọn họ: “Xin hỏi tiểu thư An, người nhà của bệnh nhân đã đến đủ chưa?”
An Vũ Ân nnhìn Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh, hơi mất tự nhiên, dù sao cô ta cũng từng có chủ ý hại chết đứa bé trong bụng Kỳ Hinh, cô ta nhẹ nhàng nói: “Thiếu Đường, Tiểu Phong gặp chuyện không may, em không biết nên tìm ai, cho nên mới gọi điện thoại cho anh – ”
Lăng Thiếu Đường giơ tay lên ngắt lời An Vũ Ân, anh xoay người nhìn bác sĩ, giọng điệu quyết đoán nói: “Rốt cụôc Tiểu Phong bị bệnh gì? Phải dùng phương thức trị liệu nào?”
Ông ta vốn là một bác sĩ có tiếng, hơn nữa bệnh viện này là bệnh viện dành cho quý tộc, dĩ nhiên ông ta bíêt đây là tổng giám đốc tập đoàn quốc tế Lăng thị – Lăng Thiếu Đường, nên ông ta cũng hơi khẩn trương.
“À, hóa ra là Lăng tiên sinh, mời ba vị đến văn phòng của tôi nói chuyện!” Bác sĩ vội vàng nói.
Sau khi ngồi vào chỗ của mình, Lăng Thiếu Đường hắng giọng nói: “Bác sĩ, ông có thể nói nhanh lên một chút!”
“Vâng, là thế này!” Bác sĩ vội vàng xếp giấy tờ, nói: “Là như vậy, Lăng tiên sinh, về bệnh tình của cậu bé chúng tôi đã chuẩn đoán chính xác, thông qua các triệu chứng lâm sàng kèm theo việc bệnh nhân chảy nhiều máu, chúng tôi xách định bệnh nhân mắc bệnh bạch cầu tủy xương mãn tính!”
Lăng Thiếu Đường ngẩn ra, mày kiếm nhíu chặt.
Bác sĩ nhìn mọi người, than nhẹ – tiếp tục nói: “Đây là loại bệnh khó chữa, bởi vì khi bệnh tình phát triển sẽ không có cách khống chế. Thông thường các bệnh nhân mắc bệnh này chỉ có thể sống sót trong vòng bốn năm!”
“Không! Bác sĩ, cầu xin ông nghĩ biện pháp, tôi không thể trơ mắt nhìn con tôi chết được!” An Vũ Ân không khống chế được đứng dậy, nắm chặt ống tay áo của bác sĩ, chảy nước mắt nói.
“Tiểu thư An, trước hết cô nên bình tĩnh, nghe Bác sĩ nói hết đã, có được không?” Kỳ Hinh thấy bộ dạng của An Vũ Ân như vậy, dần nổi lên lòng cảm thông, cô an ủi An Vũ Ân nói.
Cô ta đã từng giở trò với cô, nhưng dù sao tình cảm bố mẹ dành cho con là thứ tình cảm thiêng liêng nhất, làm sao Kỳ Hinh có thể thờ ơ được chứ?
An Vũ Ân lớn tiếng nói: “Cô bảo tôi bình tĩnh thế nào? Tiểu Phong sẽ mất mạng đấy, tôi có thể bình tĩnh được sao?” Cô ta phẫn nộ nhìn Kỳ Hinh.
“Vũ ân! Đủ rồi, em cãi lộn như vậy có thể cứu được Tiểu Phong sao? Ngồi xuống nghe bác sĩ nói hết đã!” Lăng Thiếu Đường quát một tiếng chói tai, trực tiếp ngăn lại cảm xúc điên cuồng của An Vũ Ân.
Sau đó, Lăng Thiếu Đường xoay đầu về phía bác sĩ, trực tiếp hỏi: “Bác sĩ, ông tiếp tục nói đi!”
Bác sĩ gật đầu, nói: “Những người mắc bệnh này phải sau vài năm mới xuất hiện triệu chứng khác thường,