Duck hunt
Tứ đại tài phiệt: Vợ yêu xinh đẹp của tổng giám đốc tàn ác

Tứ đại tài phiệt: Vợ yêu xinh đẹp của tổng giám đốc tàn ác

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210532

Bình chọn: 9.00/10/1053 lượt.

t, nếu không phải, anh sẽ không buông tha tôi hết lần này tới lần khác – -”

“Đủ rồi! Không cần nữa!” Lăng Thiếu Nghi kích động ngắt lời cô.

Kỳ Hinh không nói thêm, chỉ đứng yên lặng, một lúc sau, cô nhìn Lăng Thiếu Nghị khẽ nói:

“Thiếu Nghị, tôi tới không phải bắt buộc anh phải làm gì, mà là tôi hi vọng anh có thể biết, mỗi người chúng tôi vẫn vô cùng quan tâm anh!”

Nói xong, cô cầm túi xách, chuẩn bị rời khỏi.

“Kỳ Hinh – -” Giọng Lăng Thiếu Nghị vang lên.

Kỳ Hinh nhẹ nhàng xoay người, quay đầu nhìn Lăng Thiếu Nghị.

Lăng Thiếu Nghị ngẩng đầu, khẽ nói: “Tiểu Phong là con tôi, tôi muốn cứu nó!”

Mắt Kỳ Hinh sáng lên, ngay lập tức nở nụ cười dịu dàng tươi tắn: “Thiếu Nghị, anh nói thật chứ?”

Lăng Thiếu Nghị gật đầu, trong mắt có sự kiên định và chân thành.

Kỳ Hinh nở nụ cười, cô cảm thấy thế giới này đang rộng mở tươi sáng, sau đó, cô nói với Lăng Thiếu Nghị: “Nói thật, hôm nay tớiđây không chỉ có một mình tôi, vẫn còn môtk người muốn gặp anh!”

“Là ai?” Lăng Thiếu Nghị có chút nghi ngờ hỏi lại.

Kỳ Hinh không nói gì, chỉ hướng mắt về phía cánh cửa – –

Cửa mở ra, một người phụ nữ mang theo gương mặt xinh đẹp nhưng đau buồn bước tới.

“Vũ Ân?” Lăng Thiếu Nghị gọi tên cô ta theo bản năng, giọng nói nhỏ chứa đựng sự không chắc chắn.

Kỳ Hinh kéo tay An Vũ Ân, nhỏ giọng nói với hai người kia: “Hai người nói chuyện với nhau đi!”

Nói xong, cô cười xinh đẹp, đi ra ngoài.

Xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường, An Vũ Ân ngồi xuống, vẫn cúi đầu, không biết nên nói gì.

Cuối cùng, vẫn là Lăng Thiếu Nghị phá vỡ bầu không khí im ắng, hắn ngượng ngập nói: “Tiểu Phong, nó – – nó như thế nào?”

An Vũ Ân nhang chóng ngẩng đầu, đôi mắt long lanh chan chứa ánh sáng, cô ấy nhẹ nhàng nói: “Chỉ cần nó được làm phẫu thuật, sẽ nhanh chóng khỏi bệnh, chỉ là đứa bé nhớ bố!”

Chương 253: Em Bằng Lòng Quên Đi Lời Thề Hôm Ấy

Em hi vọng tất cả trở lại ban đầu

Rõ ràng ngay trước mắt

Khiến nó thay đổi

Chắc sẽ không còn lừa dối

Có thể sự lãng mạn sẽ thay đổi

Mất đi ân ái triều miên

Để truyền thuyết xưa kia lại tái diễn

Tình thuận theo ý trời

☆☆☆☆☆☆☆☆

Thời gian trôi thật nhanh, từng ngày lại từng ngày, bụng Kỳ Hinh cũng càng lúc càng lớn ra, nhưng Lăng Thiếu Đường vẫn chưa tỉnh lại, lqd vì thế bất kể Kỳ Hinh ốm yếu ra sao, cô cũng kiên trì ở bên cạnh Lăng Thiếu Đường, nói chuyện cùng anh, kể lại những câu chuyện của hai người trước kia.

“Ông xã, bác sĩ nói em mang thai đôi, hai đứa sắp bước ra thế giới này rồi!” Kỳ Hinh dùng khăn ướt lau người cho Lăng Thiếu Đường, hạnh phúc nói.

Nhìn Lăng Thiếu Đường không biểu cảm, Kỳ Hinh khẽ thở dài, cô chầm chậm ngồi bên cạnh anh, ý cười dần biến mất, sự kiên cường đã ngụy trang được nửa năm bây giờ hoàn toàn sụp đổ.

“Ông xã, anh vẫn chưa muốn tỉnh lại ư? Anh đã ngủ lâu lắm rồi, anh biết không, em rất mệt, rất cần anh ôm an ủi, em thật sự – – thật sự không trụ được nữa!”

Nói xong, nước mắt lăn dài trên gương mặt Kỳ Hinh, người phụ nữ kiên cường cũng sẽ có phút yếu lòng.

Cô dùng tay che miệng, đau đớn gào khóc, dường như muốn trút hết toàn bộ đau khổ ra ngoài – –

Chính lúc này, bụng cô xuất hiện cơn đau không tả nổi – –

“Ưm – -” Kỳ Hinh kêu lớn, nước mắt rơi xuống cánh tay của Lăng Thiếu Đường, đau đớn đột nhiên xuất hiện làm cô suýt chút nữa không thở nổi.

Cơn co thắt đã kiểm soát tất cả sự chú ý của cô, khi cô nhìn xuống phía dưới, mới phát hiện nước ối bắt đầu vỡ – –

“Ông xã- -” Kỳ Hinh đau đến mức toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ra, cô muốn nắm lấy bàn tay Lăng Thiếu Đường, nhưng làm cách nào cũng không nắm được, ddlqd cuối cùng, cô ngắm gương mặt vẫn không có chút biểu cảm của anh, ngất đi –

“Lăng thiếu phu nhân- -” một y tá nhìn thấy cảnh tượng đó, sợ tới mức vội vã gọi bác sĩ giúp đỡ.

“Nhanh, lập tức đưa vào phòng sinh, Lăng thiếu phu nhân muốn sinh rồi!” Bác sĩ tiến đến vội vàng ra lệnh.

Khi các bác sĩ đưa Kỳ Hinh ra khỏi phòng bệnh, bọn họ không nhìn thấy, một tay Lăng Thiếu Đường đang buông thõng bên giường bệnh cử động, ngay sau đó, giọt nước mắt của Kỳ Hinh rơi trên tay anh lăn xuống mặt đất- –

☆☆☆☆☆☆☆☆

“Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi?” Chúc Bích Doanh như ngồi trên đống lửa chờ đợi ở trước phòng sinh, thấy một bác sĩ đi ra nhanh chóng hỏi.

“Phu nhân Kỳ, xin bà bình tĩnh, không được lãng phí thời gian , được không? Bà kiên nhẫn một chút!” Bác sĩ lo lắng nói, nhanh chóng bước vào phòng sinh.

“Bích Doanh, em đừng khẩn trương như vậy, có rất nhiều bác sĩ chuyên nghiệp ở đây, Hinh Nhi sẽ không sao!” Kỳ Chấn Đông bước lên nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai Chúc Bích Doanh, an ủi nói.

Khi bọn họ nhận được điện thoại, liền vội vã chạy tới bệnh viện, cùng lúc đó, mẹ Phùng và Lăng Diệu Hồng cũng vội vội vàng vàng đi đến bệnh viện.

Thời gian trôi qua, Kỳ Hinh đã vào trong rất lâu, mỗi phút đồng hồ, trái tim Chúc Bích Doanh đau đớn giống như bị từng cái kim đâm vào.

“Sao vào lâu như vậy?” Chúc Bích Doanh lo lắng đi qua đi lại.

“Phu nhân Kỳ, bà đừng quá lo lắng, thiếu phu nhân mang thai đôi, cho nên thời gian sẽ lâu một chút!” Mẹ Phùng nói với Chúc Bích Doanh