Vương phi 13 tuổi – Phần 3
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210403
Bình chọn: 7.5.00/10/1040 lượt.
vượt núi, Lưu Nguyệt leo thật nhanh qua vách núi dựng đứng màu đen, lên tới đỉnh núi.
Đỉnh núi thanh nhã, gió núi thổi qua, mang theo hương hoa từ nơi xa đến.
Trong cảnh hương hoa vờn quanh này, Lưu Nguyệt đang đứng đối mặt với nam tử mặc trường bào bạch kim trước mặt
Tóc đen bay trong gió, hai con ngươi đen láy mang theo chút xanh đậm của đại dương, vẫn thanh lãnh như cũ, vẫn cao quý như cũ, cả người khí chất càng khi sương thắng tuyết (hàn hơn cả sương, lãnh hơn cả tuyết) hơn cả lúc trước.
Độc Cô Dạ, trừ Độc Cô Dạ được luyện trong hàn băng ngàn năm ra.
Còn có ai có thể biểu hiện khí chất thanh lãnh của mình một cách tự nhiên như vậy.
Lưu Nguyệt chưa từng nghĩ tới việc Độc Cô Dạ sẽ xuất hiện ở đây.
Nhưng, người trước mắt lại không phải là giả.
Cho dù trong lòng đã nhận định là đúng là người thật rồi, nhưng Lưu Nguyệt ban đầu vẫn có chút sững sờ không nói được.
Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt cũng không nói gì.
Chỉ là yên lặng nhìn nhau.
“Nguyệt nhi…”
Trong sự trầm tĩnh này, Nạp Lan Thủy được Độc Cô Dạ kéo về từ cõi chết, nở nụ cười sáng lạn với Lưu Nguyệt, nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Lưu Nguyệt nghe vậy, thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía Độc Cô Dạ.
Bước nhanh lên phía trước, giơ tay đỡ Nạp Lan Thủy từ tay Độc Cô Dạ.
Để cho Nạp Lan Thủy không có chút khí lực nào dựa vào nàng: “Nương, không có chuyện gì nữa rồi.”
Vừa nhẹ nhàng lau đi vết máu đầy mặt Nạp Lan Thủy.
Động tác của nàng nhẹ nhàng chưa từng có.
“Nguyệt nhi.” Nạp Lan Thủy cảm nhận được sự dịu dàng của Lưu Nguyệt.
Đôi mắt vừa rồi gặp tình cảnh như vậy nhưng vẫn cười rực rỡ với Lưu Nguyệt.
Lúc này trong nháy mắt lại phủ tầng sương mờ, hai hàng nước mắt lại chảy xuống.
“Nương vô dụng, nương không giúp được cho Nguyệt nhi, thiếu chút nữa còn liên lụy…cả Nguyệt nhi rồi…”
Trong khoảng khắc vừa rồi, Lưu Nguyệt muốn đuổi xuống theo nàng.
Nàng nhìn thấy rõ ràng.
Đó căn bản là hành động không kịp suy nghĩ.
Tiếng thét thê lương như vậy.
Dường như vang dội tận đáy lòng nàng, rung động tâm hồn nàng.
Con gái nàng, con gái nàng yêu nàng như vậy, che chở cho nàng như vậy.
Lại không vì thời gian mà biến mất, không vì khoảng cách mà xa cách nàng, không rời bỏ nàng.
Tình cảm như vậy, khiến cho nàng làm sao có thể cầm được nước mắt chứ.
Sao có thể không lo lắng tiếc nuối chứ.
Tựa vào trong lòng Lưu Nguyệt, Nạp Lan Thủy toàn thân tựa như đều run rẩy.
Lưu Nguyệt nghe vậy nắm thật chặt cánh tay Nạp Lan Thủy, nhẹ giọng nói: “Tất cả đều đã qua rồi, sau này sẽ không có ai hại Người nữa, cũng không có ai có thể hại Người được nữa.
Người không cần vì con mà chịu trách nhiệm hay tự trách gì hết.
Tất cả, đều đã qua hết rồi.”
Lưu Nguyệt trừ khi đối mặt với Hiên Viên Triệt sẽ xuất hiện dao động tâm tình.
Còn đối với người khác đều là trầm ổn.
Nhưng những tình cảm ẩn chứa trong âm thanh trầm thấp kia, lại không hề nhàn nhạt như bình thường, thậm chí còn nồng ấm hơn.
Nghe giọng nói trầm ổn của con gái mình, Nạp Lan Thủy cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc chưa từng có.
Rốt cục cũng có ngày có thể cùng sống với Lưu Nguyệt, có thể chăm sóc cho nó.
Vui mừng như vậy, lại thêm nhiều ngày tinh thần mệt mỏi bây giờ mới được thả lỏng, không kiên trì được nữa, cả người chậm rãi ngất đi.
Lưu Nguyệt dìu Nạp Lan Thủy chỉ vừa mới nói vài câu đã ngất đi.
Biết cũng không có gì nghiêm trọng nên cũng không hoảng sợ.
Chỉ là di chuyển tầm mắt, nhìn Độc Cô Dạ đứng bên cạnh.
“Đã lâu không gặp.”
Cũng không nói lời tạ ơn gì, bởi vì đối với Độc Cô Dạ mà nói, cảm ơn là dư thừa.
Mà đối với nàng mà nói, đại ân thì không dùng lời nào cảm ơn hết được, chữ cảm ơn quá nhỏ bé.
Độc Cô Dạ nghe vậy, nhìn Lưu Nguyệt một cái thật sâu, hồi lâu mới chậm rãi gật đầu, nhàn nhạt trả lời: “Đã lâu không gặp.”
Hằng ngày tưởng nhớ đều có hàng vạn lời muốn nói.
Nhưng lúc thật sự gặp được rồi, thì hàng vạn lời ấy cuối cùng lại hóa thành một câu đã lâu không gặp.
Không phải là không muốn nói gì.
Chỉ là lúc gặp rồi, không biết phải nói gì.
Có lẽ có người lòng tự tôn quá cao.
Có lẽ có quá nhiều thâm tình đã chôn kín quá sâu trong lòng.
Có lẽ, chỉ là một câu, đã bỏ lỡ rồi, chung quy cũng đã bỏ lỡ mất rồi.
Lưu Nguyệt thấy vậy ừ một tiếng, vừa nâng Nạp Lan Thủy, vừa hỏi: “Sao lại đến đây?”
“Náo nhiệt.” Độc Cô Dạ trầm ngâm trong chốc lát rồi nhàn nhạt trả lời một câu.
Lưu Nguyệt nghe vậy thì cong cong khóe miệng, quả thực, trong khắp thiên hạ lúc này, e rằng chỗ này là náo nhiệt nhất, có chạy tới đây cũng không có gì lạ.
Nhưng mà Độc Cô Dạ có phải đến vì náo nhiệt hay không.
Điều này, trong lòng nàng hiểu rõ, Độc Cô Dạ chính là một người không thích náo nhiệt.
Sợ là hắn lại lo lắng cho nàng đi, ài.
Nhưng mà, nếu hắn chỉ muốn nói vậy thì nàng cứ chấp nhận nghe như vậy thôi.
Có một số người, nhất định không có cách nào đáp trả tình cảm ngang bằng lại được.
Như vậy, cứ tàn nhẫn vờ như không rõ, vẫn là tốt nhất.
Sau khi lời Độc Cô Dạ nói ra, Lưu Nguyệt hơi nghiêng đầu nhìn phía sau Độc Cô Dạ.
Chỉ thấy một thân ảnh màu vàng bước nhanh tới, là Tiêu thái hậu, Liên Khinh.
Vừa thấy Liên Khinh t
