Vương phi 13 tuổi
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216670
Bình chọn: 9.5.00/10/1667 lượt.
quay đầu thủ thế với mọi người trong sảnh.
“Huynh đệ, đi mau, binh mã cửu thành sắp đến đây.” Vừa thủ thế xong, Vân Triệu đi giết Thần Phi đột nhiên vọt vào, đè thấp âm thanh nói với Lưu Nguyệt.
Hắn từng bước lao ra, sắp đuổi kịp Thần Phi, không nghĩ tới Thừa tướng Hậu Kim thừa dịp loạn lạc bỏ chạy, mang theo tổng đốc cửu thành phi nhanh đến, vừa kịp thấy Thần Phi đang chạy loạn.
Ba vạn cấm quan, cho dù hắn có thể giết Thần Phi, người khác cũng có thể giết hắn, đây là chuyện không hề có lợi.
Lưu Nguyệt nghe vậy, quát to : “Đi.”
Một tiếng đàn bay lên, liều chết xông ra khỏi đại môn.
Tiếng đàn ngân lên, nơi đi qua không ai dám chắn.
Đã không có thất đường chủ, những người còn lại ở đây, ai có thể là đối thủ của Lưu Nguyệt.
Tất cả ám vệ ngụy trang thành binh lính, lập tức tụ tập sau lưng Lưu Nguyệt xông ra cửa.
Ra phủ, lên ngựa, đi nhanh như bão táp.
Linh nhân nghệ kĩ (tạm hiểu là gánh hát đi) bốn phía nhập vào dòng người hỗn tạp,hết thảy an bài đều kĩ càng, tỉ mỉ, một chút dấu vết cũng không để lại.
“Đuổi theo cho ta.” Có đại quân hộ giá, thái tử Hậu Kim Thần Phi cũng không sợ, suất lĩnh quân đội, phóng ngựa quay lại Phiêu Kị tướng quân phủ, lại nhìn thấy Lưu Nguyệt cùng Vân Triệu bỏ trốn.
Quay đầu ngựa, đại quân đuổi theo sát nút.
Hai mắt đỏ rực, Lưu Nguyệt chạy như điên ra vùng ngoại ô, Vân Triệu theo sát phía sau.
Một vạn cấm vệ quân theo sát phía sau không dời, tiếng vó ngựa rầm rập, cuồng loạn mà mãnh kiệt, chấn vang thủ đô Hậu Kim, cơ hồ ngay cả đất đêu phải rung động ầm ầm.
Chương 293 : Ăn miếng trả miếng (24)
**
Mà phía sau một vạn kị mã là hai vạn bộ binh, cuồng vọt lên, đuổi sát kị binh tràn ngập tứ phía, toàn bộ hướng đến vùng ngoại ô sườn núi để bao vây.
Phi ngựa như bão táp, Lưu Nguyệt và Vân Triệu nhanh như lưu tinh truy nguyệt (sao đuổi trăng), thấy đường là đi thẳng.
Phía sau hàng vạn hàng nghìn binh lính đuổi sát theo, một mảnh sát khí.
Chim muông bốn phía sợ hãi mà bay đi, rừng núi tĩnh lặng một mảnh đằng đằng sát khí.
Mây tiên (roi mây) vung nhanh, Lưu Nguyệt phóng ngựa trực tiếp xông lên Hậu Ngân Sơn (Su : ta chết với tên cái núi này =”=, CV ghi là ngân phía sau núi sơn, mãi mới dịch nổi), một mảnh cây cỏ huyền mĩ (huyền ảo + mĩ lệ), tiếng nước chảy truyền từ xa đến, một mảnh thanh u (tĩnh mịch, u ám).
“Huynh đệ, phía trước là đường cụt, huynh định đi đường nào?” Vân Triệu đi theo sau Lưu Nguyệt, lúc này hơi nhíu mày đăm chiêu.
Phía dưới vách núi Hậu Ngân Sơn, là con sông lớn nhất của vùng ngoại ô thủ đô Hậu Kim, nước chảy xiết, cuồn cuộn, rất hiểm trở, Lưu Nguyệt đi đường này, là tuyệt lộ.
Phi thân nhảy xống ngựa, Lưu Nguyệt đứng bên cạnh vách núi, con ngựa xoay người chạy đi, không có đi vào khu rừng.
“Huynh đệ, huynh định làm gì?” Vân Triệu từng bước ghìm cương ngựa, mày càng nhíu lại, trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt.
Phía sau tiếng vó ngựa cuồng vang, Thần Phi suất lĩnh cấm quân, sắp đến đây.
Nghiêng đầu nhìn Thần Phi đã xông đến sườn núi, vẻ mặt hung ác như muốn ăn thịt lột da nàng, đều thu hết vào tầm mắt. Lưu Nguyệt khóe miệng khẽ cong lên.
Quay đầu , cười với Vân Triệu một cái sáng lạn cực kì, y bào Lưu Nguyệt đột nhiên vung lên, từ từ quỳ xuống trước Vân Triệu.
Vân Triệu nhất thời sửng sôt, trong lòng lóe qua cảm giác không tốt.
:Thái tử điện hạ, vi thần hôm nay đã vì Tuyết Thánh quốc trừ bỏ Hậu Kim quốc chủ cùng Tây Hán, vi thần đối với Thuyết Thánh quốc một lòng trung thành, thiên địa chứng giám. Hôm nay thân phận của vi thần đã bị lộ, không khỏi liên lụy đến Tuyết Thánh quốc, vi thần nguyện lấy cái chết để gột sạch tội lỗi, chỉ cầu Tuyết Thánh quốc ta sẽ có ngày xưng bá thiên hạ, thống nhất thất quốc.”
Tiếng nói sang sảng, theo gió núi tản mát khắp nơi, bay thẳng vào tai Thần Phi.
Tiếng gió thổi qua, ngay cả tiếng vó ngựa dồn dập cũng không thể nào át đi tiếng nói sang sảng kia, Thần Phi suất lĩnh cấm vệ quân xông lên, tất cả đều nghe rõ, nhất thời nhìn thẳng vào Vân Triệu.
Hai tròng mắt Vân Triệu đột nhiên trợn lên. “Hắn” biết mình là thái tử Tuyết Thánh quốc, “hắn”…..
“Lưu Nguyệt, ngươi…..”
Vừa nói được nửa câu, Lưu Nguyệt đột nhiên nhảy dựng lên, chạy thẳng đến vách núi, cực kì quyết tuyệt, thật sự là phải lấy cái chết để gột rửa tội lỗi.
Vân Triệu đột nhiên giật mình. Lưu Nguyệt thật sự muốn tìm cái chết?
Nghĩ cũng không kịp nghĩ, phóng ngựa kiền đuổi theo, muốn lôi Lưu Nguyệt đang định nhảy xuống vách núi, không muốn để “hắn” chết, không muốn.
(6)
Chương 294 : Ăn miếng trả miếng (25)
**
Không nghĩ rằng, hắn mau, Lưu Nguyệt còn nhanh hơn, Vân Triệu mới xông đến vách núi, Lưu Nguyệt đã lên đến núi, nhào xuống Lễ Phật Nhai (nhai : vực), phía dưới đá ngầm san sát, Lưu Nguyệt…..
“Lưu Nguyệt…..” Hai mắt đột nhiên đỏ rực, Vân Triệu nhảy vội xuống ngựa, vừa rống to một tiếng chạy đến vách núi, vừa nhìn xuống dưới, khuôn mặt lo lắng đột niên thay đổi.
Thân ảnh nhảy lên không, phi nhanh xuống.
Mà ở dưới đó, một chiếc thuyền lớn từ thượng nguồn phi nhanh đến, một người đứng ngạo nghễ ở đầu thuyền