Vương phi 13 tuổi
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213125
Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.
rên sườn núi cao, Lưu Nguyệt thấy một tá ngựa chạy tới, đứng trên cao, nhìn xa xa, không tin nơi cây cỏ cũng không có một cây, còn có người đi săn.
Đánh ngựa nhanh chóng chạy lên sườn núi cao, Lưu Nguyệt liếc mắt thấy trận thế dưới sườn núi, lập tức mở to mắt, dù cho nàng đã nhiều lần trải qua gió to sóng lớn, lúc này sắc mặt cũng toàn bộ biến sắc.
Phía trước trên thảo nguyên mênh mông, bên trái là binh Bắc Mục đen xì một cục, bên phải là binh dân tộc Hung nô hắc lục, hai phương sợ không dưới hơn chục vạn binh mã, cung tên căng sẵn, tiến lên cung, đằng đằng sát khí, đứng nghiêm chỉnh, sát khí sâm nghiêm xuyên thẳng mây xanh, chỉ cần ra lệnh một tiếng, nhất định đao kiếm chạm nhau.
Hiện trường hai quân giao chiến, mà bọn họ đứng ở đây, vừa vặn đứng giữa hai quân giao phong.
Hết rồi, bọn họ làm sao lại chạy tới cái chỗ này.
Phía sau, Âu Dương Vu Phi theo sát, vừa thấy bên dưới thản nhiên như thường, dù có bị trời đày xuống làm khất cái (?), cũng thẳng sống lưng, cười khổ.
Mà lúc này, bởi vì Lưu Nguyệt đột nhiên xông vào, binh mã hai phương nhất tề nhìn chằm chằm về phía nàng, mũi tên nhọn sâm nghiêm cùng lúc chuyển hướng nhắm ngay vào bọn họ.
Cùng lúc, ngay phía sau bọn họ, bị bọn họ quăng ra đằng sau, binh Bắc Mục và binh dân tộc Hung nô, tiếng chân cũng rầm rầm mà đến.
Lên Trời không cửa, xuống đất không đường.
Chương 456 : Bắc Mục phong vương 1
Edit : Tử Dương
*********************************
” Hết………. Hết………. rồi.” Hoa Ngọc Long và Tiểu Hỉ Thước theo sát phía sau đứng trên sườn núi cao, hoảng sợ, run run nói không nên lời.
Dù rằng bọn họ vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, giờ đây lại như gỗ đá dính trên mặt đất, đây là lần đầu tiên.
Bắc Phong vù vù thổi qua, lưng một mảnh lạnh buốt thấu xương.
Mồ hôi thấm ướt áo.
Không dám di chuyển, cũng không dám làm bậy, càng không dám có bất kì biểu cảm gì.
Một người cũng không ổn, nếu đợi cho bọn họ thật sự vạn tiễn xuyên tâm, dù cho ngươi là Đại La Kim Tiên, cũng không cửa cần y.
Năm ngón tay nắm chặt dây cương, ở giữa một mảnh sát khí sâm nghiêm, giữa nguy hiểm đến mức tận cùng, Lưu Nguyệt đột nhiên trái lại bình tĩnh lại.
Bình tĩnh, một loại bình tĩnh tuyệt đối do trải qua muôn ngàn thử thách mới có được.
Hai tròng mắt nhanh chóng đảo qua chiến trường hai phương bày ra, Lưu Nguyệt rất nhanh tính toán.
Phía tay trái là quân đội Bắc Mục, mặc dù liếc mắt trận thế khổng lồ, nhưng quân đội so với dân tộc Hung nô bên phải ít hơn nhiều.
Mà lúc này, xa xa màu hắc lục trùng trùng điệp điệp mà đến, nàng đứng trên cao nhìn ra xa, nhìn thấy hết thảy quân đội hai phương, Bắc Mục hối hả, dân tộc Hung nô chói lọi.
Con ngươi nhanh chóng chuyển động, xem tình cảnh trước mắt, Lưu Nguyệt trong nháy mắt hiểu rõ, Bắc Mục bị vây, dân tộc Hung nô muốn Bắc Mục.
Mà bọn họ hình như liều chết xông vào trung tâm vòng vây.
“Màn trướng của Thái hậu Bắc Mục, của vương dân tộc Hung nô, hai vương cùng nhau động thủ, chúng ta không chết thì thật không còn thiên lý,” Trong lòng nghĩ vậy, bên tai đột nhiên vang lên một thanh âm lúc có lúc không. (Su: cái màn trướng chắc là gần giống cái kiệu ta?)
Không lớn, chỉ một mình nàng có thể nghe thấy, truyền âm nhập mật?
Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi vừa nói như vậy, ngay tức khắc dõi mắt nhìn lại ở giữa quân đội Bắc Mục.
Chỉ thấy giữa vòng phòng hộ thiết hắc, Bắc Mục thái hậu một màu hắc kim đứng sừng sững ở giữa, không thấy rõ, nhưng lại khiến người ta không bỏ qua được sự tồn tại của nàng.
Mà lúc này, trên vương trướng, một nữ nhân ngồi ngay ngắn, vì cách quá xa, thật sự là thấy không rõ lắm dung mạo của nàng, chỉ có thể loáng thoáng thấy được nàng ngồi ở trên.
Chương 457 : Bắc Mục phong vương 2
Edit : Tử Dương
**************************************
Bắc Mục vương chết sớm, tân vương của Bắc Mục mới chỉ có năm tuổi, Bắc Mục hiện do Tiêu thái hậu chấp chưởng triều chính.
Lúc này băng tuyết ngập trời, Tiêu thái hậu Bắc Mục mang theo có chút ít người như vậy định làm gì ở đây?
Mặt Lưu Nguyệt không chút thay đổi.
Tròng mắt chuyển động nhìn về phía quân đội dân tộc Hung nô ở bên phải.
Đội quân hùng mạnh nổi bật, vương trướng màu vàng ấp laánh dương quang, chói mắt đến mức làm người ta không thể không chú ý.
Một nam nhân cực kỳ dũng mãnh ngồi bên trên, toàn thân mặc khôi giáp màu vàng, đỉnh đầu là vương miện của Vương Hung nô, một thân khí phách, làm cho người ta liếc mắt cũng biết, đó là Vương Hung nô.
Mà bên cạnh hắn là một tiểu hài tử, hình như bị trói gô vào người hắn.
Áo bào nhỏ nhắn màu hắc kim dưới ánh mắt trời tản ra quang sắc nhàn nhạt, đó chính là vương bào của Bắc Mục vương.
Bởi vì Vương Hung nô đứng ngay trước quân binh Hung nô, nên Lưu Nguyệt nhìn rõ hơn so với Tiêu thái hậu.
Mặt mày nhanh chóng chuyển động, bắt cóc thiên tử để ép buộc quần thần, ấu vương Bắc Mục rơi vào trong tay Vương Hung nô, dân tộc Hung nô cậy có Bắc Mục vương làm chỗ dựa, bao vây vương trướng của thái hậu Bắc Mục.
Bắc Mục, dân tộc Hung nô, lực lượng ngang nhau, khó có được cơ hội như thế này, e rằng Vương Hung nô tốn không í