Insane
Vương phi 13 tuổi

Vương phi 13 tuổi

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212504

Bình chọn: 7.5.00/10/1250 lượt.

n, có thêm thế lực cường đại như vậy hỗ trợ, nhất cử lưỡng tiện.”

Nói đến đây Lưu Nguyệt vặn vẹo thắt lưng, quay đầu nhìn Da Luật Hồng nói: “Trong đối nhân xử thế, mắt phải biết nhìn xa trông rộng, muốn có bảo thạch (đá quý), không nhất định phải trả giá cao đoạt về, quan trọng là phải nhìn ra được bảo thạch vùi lấp trong cát bụi, thứ như vậy mới hoàn toàn thuộc về mình, hãy nhớ kỹ.”

Dứt lời, cũng không chờ Da Luật Hồng hiểu rõ, buông Da Luật Hồng xuống, xoay người đi ra ngoài lều vải, không hề chần chừ.

Bên ngoài lều vải, dương quang kim sắc chiếu rọi trên người Lưu Nguyệt, nhìn từ phái sau nàng, một mảnh kim quang lóng lánh, khiến người ta không dám nhìn.

Bên ngoài, binh lính Bắc Mục nhìn thấy nàng, lập tức kính cẩn khom mình hành lễ.

Đối với dũng sĩ, bọn họ tuyệt đối không hề keo kiệt sự kính trọng đối với người xứng đáng.

” Xinh đẹp.” Đi khỏi lều trướng không xa, Âu Dương Vu Phi từ trong lều trướng đi ra, vẻ mặt khen ngợi vỗ nhẹ bàn tay.

Tai hắn tốt lắm.

“Ánh mắt thật tốt, phân tích và khéo léo dẫn dắt rất có đạo lí, Lưu Nguyệt ngươi khiến ta nhìn với cặp mắt khác xưa Vu Phi vừa vỗ tay, vừa lại gần, sóng vai đi cùng Lưu Nguyệt.

” Quá khen.” Vẻ mặt Lưu Nguyệt đạm nhạt, không có kiêu ngạo, cũng không có đắc ý.

” Ngươi hiểu rất rõ thảo nguyên?” Âu Dương Vu Phi cùng sóng vai với Lưu Nguyệt hỏi, theo lý mà nói người Trung Nguyên ngoại trừ Ngạo Vân muốn chống lại hoàng thất Hung nô, Bắc Mục, cũng chỉ nghe ngóng một chút, còn lại không nên hiểu rõ như thế.

“Chỉ cần là ta muốn tìm hiểu.” Lưu Nguyệt trả lời, trước sau tràn ngập sự tự tin.

Chương 478: Quốc tế đàm phán 11

Edit: Tử Dương

***********************************

Từ lúc nàng quyết định đi vào thảo nguyên, nàng cũng đã tìm hiểu về mọi thứ trên thảo nguyên, chỉ cần muốn thì đều có thể biết.

Huống chi, mấy nước này, thế lực chưa từng va chạm nhau, nàng tuy không phải quyền cao chức trọng, thế nhưng cũng không có nghĩa là nàng không biết.

Thủ tướng thế kỷ hai mươi mốt, tổng thống, quốc vương giành giật, gia tộc hắc ám cấu xé cũng không hề ít, nàng nhìn thấy rất nhiều, cho nên gây khó dễ có chừng mực, nắm chắc tiêu chuẩn, cách thức tranh đoạt nào là thích hợp nhất, cái loại chính xác này không thể nói suông.

Âu Dương Vu Phi nghe Lưu Nguyệt kiêu ngạo nói như vậy, cười thâm trầm, gảy gảy ngón tay nói: “Ta tính toán, phải đếm tới mấy, một, hai, ba… mười lăm….”

” Trung Nghĩa vương, Trung Nghĩa vương, đợi đã, đợi đã.” Vừa đếm đến mười lăm, Khố Tạp Mộc từ trong kim trướng của Tiêu thái hậu vọt ra.

Lưu Nguyệt nghe thấy nhưng không dừng bước, cả người lạnh lẽo như trước, vẫn tiếp tục tiến bước.

Khố Tạp Mộc ở đằng sau nhanh chóng chạy đến, không chút hiềm nghi duỗi tay bắt lấy cánh tay Lưu Nguyệt, cười vạn phần sùng bái và nịnh hót nói: “Chúng ta đều là người thô thiển, không hiểu mấy thứ sâu xa như thế, ngươi không nên tức giận nha, đến đến, thái hậu mời ngươi vào bàn bạc tiếp, ngươi nói rất có lý, rất có lý.”

Vừa lặp đi lặp lại một câu “rất có lý”, dường như chỉ cần vậy là có thể biểu đạt sự hưng phấn và sùng bái của hắn.

Vừa cầm lấy cánh tay Lưu Nguyệt, túm Lưu Nguyệt vào trong lều vải, hệt như một con trâu hoang dã.

Lưu Nguyệt thấy vậy ánh mắt trở nên nhiêm túc, cổ tay đột nhiên thoát khỏi kềm kẹp của hắn như một con rắn, Khố Tạp Mộc dùng sức quá lớn, nhất thời liên tiếp lao về phía trước vài bước.

Lưu Nguyệt vẻ mặt bình thản, hai tay chắp sau lưng, bất động tại chỗ.

” Cao thủ chính là cao thủ, Trung Nghĩa vương, chúng ta là người trên thảo nguyên, từ trước đến nay ngay thẳng, có oán thì nói, nhìn không thuận mắt thì đánh, cảm thấy chúng ta không hòa hợp, vậy đánh một trận, cũng không có vấn đề gì, không nên tức giận, đó không phải phong cách của thảo nguyên chúng ta.”

Cách đó không xa, Tiêu thái hậu xôc kim trướng lên, Tiêu thái hậu và thân vương Da Luật Cực còn cả Da Luật Hồng và Lê Khoát đi ra, Da Luật Cực xa xa lớn tiếng nói.

Chương 479: Quốc tế đàm phán 12

Edit: Tử Dương

**********************************

“Đúng, chúng ta chính là người thô thiển, ngươi có học thức, bản lĩnh lại lợi hại, thấy chúng ta sai, lại còn chết không giữ lời hứa coi thương người, ngươi cùng chúng ta đánh một trận là đủ rồi, tức giận cái gì, dù gì chỉ cần tốt cho Bắc Mục chúng ta, thế nào cũng được.”

Lao ra trước vài bước, Khố Tạp Mộc ổn định thân thể, quay đầu vỗ vỗ ngực lớn tiếng nói với Lưu Nguyệt.

“Đúng, chính là lời này…”

Lưu Nguyệt nghe mấy người đó nói cực kỳ hào sảng, tức giận trong lòng cũng nhanh chóng biến mất, nàng vui vẻ.

Trực tiếp thẳng thắn, đúng là đúng, sai là sai.

Sai rồi, đánh một trận, ngày mai liền tan tành mây khói, bầu không khí như vậy nàng thích nhất, đó chính là cái nàng và thủ hạ của nàng đã từng trải qua.

Che mặt, Tiêu thái hậu kéo Da Luật Hồng đi tới bên cạnh Lưu Nguyệt, nghiêm mặt nói: “Trung Nghĩa vương nhìn xa trông rộng, ai gia không thể làm được, hổ thẹn.”

Lưu Nguyệt thấy Tiêu thái hậu buông lỏng thái độ, lập tức cũng không nghiêm mặt, đưa tay kéo cánh tay đang duỗi về phía nàng của Da Luật Hồng, chậm rãi nói