Teya Salat
Xin Lỗi, Người Em Yêu Không Phải Là Anh

Xin Lỗi, Người Em Yêu Không Phải Là Anh

Tác giả: butchivacucgom

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323222

Bình chọn: 9.00/10/322 lượt.

n tàu… Titanic giữa biển… đông.

Sau khi đáp 2 chuyến phà đêm, cuối cùng Hiếu và nó cũng đặt chân lên tới đảo. 1 chiếc xe lam 3 bánh đã chờ sẵn ở bến phà, điểm đến của cuộc hành trình là khách sạn Hải Sâm.

Ông mặt trời đỏ rực hiện dần sau đám mây trắng cuối chân trời, phía biển khơi xa. Nó nhìn cảnh biển buổi sớm, không khí trong lành.

Chợt nhớ lại cảnh biển ở Cà Mau, nó quay sang tìm, Hiếu đang loay hoay vẽ cái gì đó trên mặt cát biển. Tò mò, nó đứng dậy, bước đi.

– không được, em ngồi yên đó- Hiếu lắc đầu xua tay.

– cái gì mà bí mật thế- nó dừng lại.

– anh chưa xong, 1 xíu nữa.

Nhìn dáng vẻ chăm chú của Hiếu qua ánh mắt buổi sớm, nó mới phát hiện Hiếu rất dễ thương, mũi cao, lông mày rậm, da trắng và mịn( giống tài tử quá đi mất). Khẽ đưa 4 ngón tay cái và ngón trỏ lồng vào nhau thành hình chữ nhật, nó đã chụp hình ảnh đó vào đầu.

– xong rồi, em qua đây- Hiếu vẫy tay

– xem nào- nó hí hửng chạy lại chỗ Hiếu, trước mắt nó là 1 hình trái tim thật to, chính giữa là tên nó và Hiếu, xung quanh là 1 hình trái đôi được xếp cẩn thận từ san hô và vỏ sò. Nó bật cười, cảm thấy thật hạnh phúc, nhưng bản tính của nó không cho phép mình khen. Nó trề môi- Sến!

– trời, tất cả tình yêu của anh nằm trong đó mà la sến- Hiếu vờ dỗi.

– tình yêu không để trong tim, mang ra để ngoài đất, kỳ cục- nó kênh lại

– chê thì thôi xóa- Hiếu toan lấy chân chùi hết vệt trái tim thì đã bị nó ngăn lại.

– thôi thôi, đẹp mà!- nó cười to.

– xấu!- Hiếu chạy ra sát mép nước, hất tung nước vào người nó.

– á, lạnh!- nó cũng không chịu thua, chạy lại kéo Hiếu xuống nước.

Nó lôi Hiếu ra xa, dùng hết sức nhảy lên lưng Hiếu, bá cổ. Trong khi Hiếu thì cố gắng kéo nó ra khỏi lưng mình. Tiếng cười đùa vang vọng 1 góc biển.

Nằm thả mình trên mặt nước, mắt mở to nhìn lên bầu trời xanh, hít thở nhẹ nhàng, nghe rõ cả tiếng dòng chảy của biển, nó để đầu óc thật thư thái.

Chợt đôi chân cứng đơ, đau nhói, cố gắng đạp chân, đứng xuống cát nhưng nó đang chìm dần.

Sợ! nó thấy ngộp, khí đã cạn, cố gắng vẫy nước để ngoi lên gọi Hiếu nhưng lại càng chìm sâu.

Nỗi sợ hãi đang dâng lên cao, cảm giác này rất quen thuộc, nó thấy đau đầu, phải chăng nó đã bị như thế ở đâu rồi, những mảnh kí ức vụn vụt qua trong đầu, nó thấy mình nhẹ hẳn…

– Bin ơi, em lạnh, Bin… đừng đi, đừng bỏ mặt em, lạnh!- nó giật mình tỉnh giấc.

– Em không sao chứ- Hiếu nắm lấy tay nó, gương mặt đầy lo âu- chút nữa là chết đuối rồi, bị vọp bẻ mà cũng không gọi anh, may sao mọi người thấy bế em lên bờ- Hiếu nhẹ nhàng.

– …..

Nó im lặng, đưa tay sờ trán, đầu vẫn còn êm ẩm. Giấc mơ thật kì lạ, người con trai đó là ai, sao hình bóng ấy cứ mờ ảo, dáng người ấy thật thân quen, nhưng nó không thể nào nhận ra được. Bin! Cái tên ấy sao quá đỗi thân thương, người đó là ai?! Có phải đó chính là phần kí ức đã bị lãng quên?!

10. Kết thúc và bắt đầu

Từ hôm đi đảo về đến giờ, giấc mơ đó cứ ám ảnh nó, khiến nó lúc nào cũng suy nghĩ, cố gắng nhớ xem người đó là ai, nhưng vẫn không thể nào nhận ra được.

Ngồi trước dĩa Beefsteak, nó thừ người.

– dai quá hả, đưa anh cắt cho- Câu nói của Hiếu cắt ngang dòng suy tư của nó.

– ừ- nó đưa dĩa cho Hiếu.

Suốt bữa ăn, nó không nói câu nào, để mặt Hiếu luyên thuyên đủ thứ chuyện.

– em ốm à- Hiếu nhìn nó đầy lo lắng.

– không! Chỉ là…Thôi mình về đi- nó lảng tránh.

Dừng xe trước cổng, nhìn Nguyên bước vào nhà rồi, Hiếu mới cho xe chạy.

Anh tự hỏi, cái gì làm Nguyên phải suy nghĩ nhiều đến thế?!

Chợt! Hiếu nhận ra 1 điều, đấy chẳng phải là hình ảnh của Nguyên khi ở Cà Mau, trầm tính, ưu tư.

Cảm giác sợ hãi bắt đầu nhen nhóm trong người, Hiếu cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ của mình, Hiếu hi vọng ngày mai sẽ lại thấy Bảo Nguyên cười tươi, vui vẻ trở lại.

…….

Vừa ngồi xuống ghế, sau 1 ca làm việc, nó ngả người ra sau, thả lỏng.

Dạo này đầu nó thường hơi ê ê, giật mình thức giấc nửa đêm vì những giấc mơ kì lạ khiến nó mệt mỏi hơn thường ngày. Trong mơ nó cứ thấy hình dáng 1 người con trai từ đằng sau, và tỉnh lại luôn là gương mặt nhạt nhòa nước mắt.

“Một ngày em mơ bao giấc mơ tươi đẹp

Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ

Và đời cho em những nỗi đau vô bờ

Chờ anh đến xoá hết những đau thương

Ước mơ trong đời

Có ai đâu ngờ

Đôi khi sao quá xa xôi

Vẫn mong một ngày

Nắng lên xanh ngời

Ta bên nhau sánh đôi

Biết anh bây giờ chắc vẫn mong chờ

Thôi thì anh cứ mong chờ

Những phút vui nào

Có đến bao giờ

Yêu nhau trong mơ thế thôi”- áp chiếc điện thoại vào tai, nó trả lời theo thói quen:

– alo, Bảo Nguyên xin nghe!

– Chị Nguyên, xuống Banquet nhanh đi, hết ca rồi mà sao chị chưa xuống dự tiệc?!- giọng cô nhân viên chung bộ phận thúc giục.

– Tiệc!- nó suy nghĩ

– Tiệc cuối năm, chị quên rồi à, nhanh chị nhá

– ừ, chị xuống liền.

Nó chậm chạp rời khỏi phòng.

Banquet : “ Staff party- Sheraton Hà Nội”

Nó bước vào phòng dưới con mắt ngạc nhiên của mọi người.

Nó nhìn khắp lượt, hình như mình đi sai phòng thì phải, nó lùi lại cửa ra vào, ngước lên phía trên cửa, dòng chữ “ staff party” to đùng. Nhìn vào phòng, ai cũng áo váy là lượt, trang