Polaroid
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211695

Bình chọn: 8.00/10/1169 lượt.

lên, khiến Đông Phương ThanhVân nghe thấy cũng không khỏi nhức đầu hoa mắt, thầm nghĩ chưởng lực của đốiphương quả là mãnh liệt, nhưng chàng vẫn hỏi :

- Tiểu tử, sao ngươi không trả lời.

Đối phương ngẩn người, lập tức gầmlên :

- Tiểu tử hãy nghe đây, lão phu nămnay một trăm lẻ tám tuổi, không có thế phụ nhưng có hài tử. Nếu ngươi khôngthay đổi cách gọi lão phu sẽ không tha cẩu mệnh.

Đông Phương Thanh Vân cũng lớn tiếngquát :

- Tiểu tử ngươi có một trăm lẻ támtuổi mà đã xấc láo, vô lễ với bậc tôn trưởng, nếu ngươi còn nói thế, bổn thiếugia cũng không khách khí.

Đối phương bỗng cười ha hả nói :

- Lần sau phải kêu lão phu là lãogia biết không? Lão gia là người, đương nhiên là nhân mệnh, tiểu tử ngươi làchó, đương nhiên là cẩu mệnh.

- Nhưng người không bằng chó.

- Ngươi lại chửi lão gia rồi, lãogia hỏi ngươi, câu này ngươi lấy từ đâu ra?

- Tiểu tử nhà ngươi thực kiến vănthiển cận, ngươi không nghe kẻ bần cùng thường than rằng con chó nhà phú quí ănở đi lại còn hơn con người đó sao?

- Hừ, ngươi tưởng mình là nhi tử củaLâm chủ thì có thể muốn làm gì thì làm hả?

Đông Phương Thanh Vân kinh hoảng hỏi:

- Ngươi, làm sao ngươi biết?

Đối phương cười nhạt :

- Cái gì cũng biết, cái gì Thiếuchủ, cái gì Bệnh Nhược Hiệp, cái gì Truyền âm nhập mật pháp, lão gia đều biếtrõ một hai, hừ, đến cả Truyền âm nhập mật ngươi cũng không biết mà còn dám đốiđầu với lão gia thì thực là không biết tự lượng.

Đông Phương Thanh Vân biến sắc :

- Lão...

Lão nhân cười nhạt :

- Lão gia thế nào, ta nói cho ngươibiết, Cầm Long động của Không Trung quỷ lâm, nơi giam ngục thất đều dùng đáxanh dày năm thước để ngăn cách, lão phu chỉ dùng Thấu Trổ Truyền Âm thần cônglà xong, môn công phu này còn cao hơn tiểu tử ngươi vài vạn lần, ngươi có dámnói người không bằng chó, lại dám gọi lão phu bằng tiểu tử nữa không? Lại nữalão phu tố cáo ngươi và Bệnh Nhược Hiệp âm mưu vượt ngục thì sẽ thế nào?

Đông Phương Thanh Vân không dằn nổitức giận nói :

- Ngươi có bản lĩnh thì cứ tố cáo,bổn thiếu gia đâu có sợ, nhưng...

- Nhưng thế nào?

- Bổn thiếu gia vốn tính thươngngười, chỉ sợ ngươi ở đây một mình lại chẳng có ai nói chuyện giải buồn màthôi.

- Ha ha... Tiểu tử, ngươi thực là miệngcó bôi mỡ rồi. Xem ra ngươi cũng chẳng ngu đần, được được, mau kêu ta bằng lãogia, từ nay về sau ta không làm khó dễ nữa.

Đông Phương Thanh Vân như cất đượctảng đá nặng trong lòng, thở phào nói :

- Thiếu gia bằng vào đâu phải gọingươi là lão gia, không thèm nói nữa.

- Không nói thì không nói.

Sau dó, tất cả trở nên yên ắng.

Đông Phương Thanh Vân tuy kinh ngạcnhưng vẫn không tin thiên hạ lại có cái gì gọi là Thấu Trổ Truyền Âm thần công,do vậy chàng chú mục xem xét bức tường đá hồi lâu, nhưng thủy chung cũng khôngphát hiện được khe hở nào, mới bán tín bán nghi ngồi xuống.

Sau khi đã an vị, bèn dứt bỏ hết tạpniệm nhất tâm nhất ý luyện thần công.

Cứ như vậy suốt bảy ngày...

Bên kia vách lại vang lên giọng lãonhân :

- Tiểu tử, mấy ngày nay ngươi làm gìvậy?

Đông Phương Thanh Vân thầm nghĩ :

"Phải rồi, lão quái vật nàykhông có ai nói chuyện nên lên tiếng trước, nhưng khẩu khí vẫn chưa đổi"

Nghĩ vậy, chàng bèn lạnh giọng :

- Làm gì thì can chi tới ngươi, tiểutử, ngươi làm gì trong mấy ngày qua?

- Ngươi lại gọi lão gia bằng tiểu tửrồi?

- Thế chẳng phải ngươi gọi ta bằngtiểu tử sao?

- Vậy phải gọi thế nào?

- Gọi là Thanh Vân thiếu gia?

- Thiếu gia à, hừ, trong Cầm Longđộng xưng thiếu gia, vậy ngươi phải gọi ta bằng lão gia. Lão gia đối với thiếugia, không phải thuận tai lắm sao?

Đông Phương Thanh Vân cười phì nói :

- Tiểu tử ngươi mà đòi làm lão giahả?

Lão nhân nói :

- Tiểu tử, ngươi mới mười tám tuổimà lão gia đã một trăm lẻ tám tuổi, xưng là lão gia thiếu gia thì có gì khônghay. Ngươi có phúc khí lớn lắm đó, ngay mẫu thân cái gì Lâm chủ của ngươi cóquì trước mặt lão phu, muốn kêu bằng lão gia, lão gia cũng chẳng thèm đếm xỉađến.

- Ngươi có thể làm nhục thiếu gia,chứ không thể làm nhục gia mẫu.

- Lão phu nói thực đó.

- Thực cái con bà ngươi.

- Tiểu tử, ngươi thực nóng tính.

- Hừ, bây giờ thiếu gia bới móc tổtông ngươi ra, ngươi có chịu nổi không? Không thèm nói với ngươi nữa.

- Được, không nói thì không nói.

Ba ngày ba đêm trôi qua, Đông PhươngThanh Vân dốc tận lực luyện Giao Long chưởng, không ngừng xuất chưởng lên tấmcửa sắt, thoạt đầu là một tấc sau lên ba, bốn tấc. Bất luận thế nào cũng khôngđánh vỡ được, chàng cảm thấy thực kỳ quái, rốt cục chàng nghĩ rằng có thể BanNhược thần công của chàng chưa đủ hỏa hầu. Liên tục trong tám ngày sau đó,chàng luyện tập Ban Nhược Mật La thần công.

Tám ngày qua đi, chàng bỗng nghethanh âm vang bên tai :

- Bệnh Nhược Hiệp tham kiến Thiếuchủ...

Chàng ngưng luyện công tiến về phíacửa, cũng dùng Truyền âm nhập mật nói :

- Mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy?

- Ồ, Thiếu chủ đã luyện thành Truyềnâm nhập mật pháp. Trời đất chẳng lẽ Thiếu chủ là thần tiên... Bẩm Thiếu chủ,mấy ngày nay thuộc hạ không tìm được cơ hội để mang cơm cho Thiếu chủ.

- Ngươi có biết bên ngoài có chuyệngì xảy ra không?

- Thuộc hạ biết, như