ia tăng gấpbội, chẳng những thế mà thể chất của nữ nhân cũng biến đổi, tựa hồ thoát thaihoán cốt, từ một lão bà bà sáu mươi biến ra một thiếu nữ mười tám.
Tiêu Phụng Hoàng chỉ lo cho thươngthế của Đông Phương Thanh Vân, nên vội hỏi :
- Xin hỏi tiền bối, phải trị bệnhthế nào?
Quỷ Y đáp :
- Điều này thực chẳng giản đơn, lấybằng cách nào thì phải trả bằng cách ấy.
- Thỉnh tiền bối nói rõ hơn.
- Âm dương giao hòa.
Người bịt mặt, Ca Vương và QuáiThiên Sứ ồ lên kinh ngạc. Tiêu Phụng Hoàng và Lâm Nhật Hoa mặt đỏ bừng, cúi đầuim lặng.
Quỷ Y thấy vậy bèn nói :
- Điều này thực chẳng giản đơn, vìthiếu niên cần phải tự xung động trong khi hưng phấn tới cực điểm, phải đemchín mươi năm công lực phát tiết ra ngoài. Dù là khỏi bệnh cũng chỉ còn mườilăm năm công lực. Nếu muốn phục hồi toàn bộ thì phải tìm tới Hận Thiên Nữ hỏithị nơi huyệt đạo bị phong bế. Sau đó, trong lúc âm dương giao hòa lại do HậnThiên Nữ dùng tả chưởng xoa bóp nơi huyệt đạo bị phong bế, thì mới khôi phụchoàn toàn được...
Lúc này thấy mọi người đang chăm chúlắng nghe. Quỷ Y lại tiếp :
- Cho nên, một trong hai cô nươngphải có một người hy sinh. Lão phu sẽ lập tức vận công để Đông Phương thiếuhiệp tạm tỉnh lại, tiếp đó sẽ dùng mê dược để thiếu niên được kích thích, nửachừng mê dược hết tác dụng, Đông Phương thiếu hiệp phải tự trị thương lấy. Aisẽ phải hy sinh, hai vị cô nương tự thương lượng với nhau đi.
(mất trang 63-64)
- Thiếu chủ đã hết, xin hãy tịnh tâmchuẩn bị lo liệu đại sự.
Đông Phương Thanh Vân cất giọng buồnbã :
- Nhưng ta vẫn có lỗi với nàng. HậnThiên Nữ thủ đoạn thực tàn độc.
Tiêu Phụng Hoàng ngắt lời :
- Chuyện cũ đã qua, hà tất phải hốihận. Thiếu chủ hãy mau vận công xem thử.
Đông Phương Thanh Vân nghe vậy bènđứng lên, vận y phục vào nói :
- Họ đâu cả rồi? Vị Quỷ Y tiên sinhđi rồi sao?
Tiêu Phụng Hoàng ngạc nhiên :
- Sao Thiếu chủ biết?
Đông Phương Thanh Vân nói :
- Lúc đó toàn thân tuy vô lực, songvẫn nghe được mọi sự. Hiện ta cần phải thử vận công.
Nói rồi chàng bèn vận công đề tụcông lực lên song thủ, đẩy ra hai chưởng đánh vào vách đá mé tả. Lập tức hailuồng kình phong tựa sóng dữ xô bờ tuôn ra, chưởng thanh nổ vang như sấm, thạchđộng rung chuyển cơ hồ muốn đổ sập...
Mấy người đứng bên động lộ mé hữuthảy đều biến sắc. Ca Vương cả kinh kêu lên :
- Thiếu chủ có...
Vừa nói Ca Vương vừa lao đi, LâmNhật Hoa lại còn nhanh hơn, nàng khẽ lắc mình chắn ngang động lộ, quát :
- Không được tự tiện tiến vào.
Người bịt mặt vội tiến lên nói :
- Sự biến đột ngột...
Lâm Nhật Hoa lạnh giọng :
- Bất kể thế nào, bổn cô nương sẽvào trước.
Nói rồi, Lâm Nhật Hoa xoay ngườitiến vào, mọi người còn đang ngơ ngác nhìn nhau bỗng nghe thấy Lâm Nhật Hoa lalên :
- Các vị hãy vào.
Không đợi nàng dứt lời, Quỷ Y cùngmấy người khởi bộ tiến vào, ai nấy đều ngạc nhiên đến độ sững người như tượnggỗ. Thì ra một chưởng của Đông Phương Thanh Vân đánh vào vách đá tạo nên một lỗhổng lớn, mà động khẩu hiện ra một cửa vào vuông vức, từ trong cửa kim quangchiếu ra chói mắt, khiến cả tòa sơn động sáng như ban ngày. Đã thấy Đông PhươngThanh Vân tiến tới trước mặt Quỷ Y, quì xuống nói :
- Đại ân đại đức của tiên sinh,Thanh Vân xin khắc cốt ghi tâm.
Quỷ Y vội đỡ chàng lên :
- Xin đừng khách khí, nếu sau nàycần việc gì, thỉnh Thiếu chủ cứ tới Bảo Khang dưới chân núi Võ Đang tìm lãophu, hiện lão phu xin cáo từ. Hẹn tái ngộ.
Đông Phương Thanh Vân quay lại nóivới người bịt mặt :
- Tại hạ tuy không biết các hạ làai, nhưng các hạ lại tận tình giúp đỡ. Thanh Vân thực đến chết không quên.
Người bịt mặt vội quì xuống :
- Tại hạ chỉ là phụng mệnh gia sư,phò trợ Thiếu chủ mà thôi.
Đông Phương Thanh Vân vội đỡ ngườibịt mặt lên nói :
- Chúng ta hãy cùng vào trong độngkia tra xét, ý các hạ thế nào?
Người bịt mặt đáp :
- Lượng thứ tại hạ không thể phụngbồi, xin cáo từ.
Nói rồi lại thi lễ mà đi.
Đông Phương Thanh Vân đưa mắt nhìntheo đến khi họ đi khỏi, bèn quay lại nói :
- Thực là cao nhân. Nào chúng ta hãytiến vào động phủ này xem thử.
Nói rồi chàng bước tới, mấy người nọcùng theo gót tiến vào. Trong động tuy sáng như ban ngày nhưng lại không có gìđặt biệt, năm người vừa bước qua khúc quanh thì thấy một khung cửa lớn bằngđồng, phía trên có khắc ba chữ "Âm Dương môn", tự tích như rồng bayphượng múa, hiển nhiên do danh nhân thủ bút, hai bên cửa có hai pho tượng sư tửbằng đồng trông rất sống động. Hai cánh cửa lớn được đúc bằng đồng đen, trên cókhắc một câu đối :
Tài quán thiên ngạo ngọa thị võ lâmngữ bách niên.
Võ học vô cương giang hồ hậu nhânthắng tiền nhân.
Đông Phương Thanh Vân bước tới, thòtay đẩy cánh cửa, cánh cửa lập tức rít lên chói tai. Cửa động vừa mở, cánh trítrong động lại khiến mọi người kinh ngạc, nguyên trước mặt họ là một động lộđược đúc toàn bằng đồng, động lộ dài hút tầm mắt, trên mặt động được phủ toànda hổ, không khí thực trang nghiêm vô cùng. Mọi người quan sát hồi lâu rồi cùngbước vào. Đông Phương Thanh Vân quay người đóng cửa lại. Đi thêm ba trượng, lạithấy phía hữu có một cột đồng trên có khắc sáu chữ :
"Có lòng trung hậu, m