hương Thanh Vân vẫn ung dung thư thái.
Bỗng năm tiếng hét cùng cất lên, nămtrưởng lão lao bổ về phía Tứ tiên và ba vị tùy tùng.
Diệp Đại Thúy nói nhỏ :
- Ba vị tùy tùng hãy ứng phó với nămtrưởng lão, Tứ tiên tạm thời đừng vọng động, để tiện thiếp đối phó với mười hainữ sứ giả.
Ba vị tùy tùng cùng đáp :
- Tuân lệnh.
Rồi lao ra nghênh đón năm trưởnglão, Tích Thư Nhân quát to :
- Muốn chết thì ta cho đi gặp DiêmVương.
Miệng hét, hai tay khoanh rộng vòngtròn, tay tả phóng chưởng về phía vị trưởng lão gần nhất, tay hữu công kích vịtrưởng lão thứ hai, thân hình cuộn khoanh như một con hắc long bao vây haitrưởng lão.
Thần Quan Tú Sĩ cười ngạo nghễ :
- Mấy trưởng lão thối tha của Mêđiện đến ngày tận số rồi. Thiếu chủ đã luyện xong thần công, tùy tùng tận thisở học, nào các lão dẫn xác tới mà nộp mạng.
Đoạn như một cơn lốc cuộn tròn lấyba trưởng lão còn lại.
Quỷ Tinh Linh hét :
- Giết sạch chúng đi. Chẳng lẽ QuỷTinh Linh này hết phần rồi sao. Thôi đành ứng phó với bọn nữ nhân vậy?
Đoạn lão lao tới chỗ hai lục y thiếunữ mà quát :
- Lão phu sẽ tiễn đưa hai vị cônương về tới tổ tiên các ngươi.
Song chưởng đã như cuồng phong bạovũ công kích hai lục y thiếu nữ.
Kỳ quái là mười nữ sứ giả còn lại cứđứng bất động.
Diệp Đại Thúy thấy vậy nói :
- Kính thỉnh Tứ tiên đừng vọng động.Nhớ đó, nhớ đó?
Đoạn như một tiên nữ lướt tới đứngchắn trước mặt mười nữ sứ giả, không nói không rằng.
Đông Phương Thanh Vân nhờ thi triểnthần công nên ung dung thư thái đối địch, thoáng chốc đã tiếp ngót năm mươichiêu của Băng Tâm.
Trong năm mươi chiêu vừa qua, chàngchủ yếu chỉ né tránh, điều chủ yếu là chàng muốn thăm dò võ công của Lục kiềuMê điện cao minh tới mức nào.
Lúc này chàng đã phát hiện, công lựccủa y thị đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực, chiêu thức quái dị lợi hại, đãầm ầm như bão tố lại cuồn cuộn như triều dâng thác đổ.
Chỉ thấy chưởng ảnh tới tấp như bôngtuyết ngày đông nhắm vào các yếu huyệt chí mạng của Đông Phương Thanh Vân.
Tích Thư Nhân ở gần đó bỗng cười lớn:
- Lão phu phải tống một tên đitrước...
Một tiếng rú liền đó vang lên, mộtbóng người văng ra xa mười trượng rơi huỵch xuống đất.
Đó là một trong năm trưởng lão củaMê điện.
Thần Quan Tú Sĩ cũng quát to :
- Thần Quan Tú Sĩ này không diệt mộttrưởng lão thối tha thì còn mặt mũi nào.
Lời chưa dứt, một tiếng rú thê thảmvang lên, trưởng lão thứ hai của Mê điện như diều đứt dây văng ra xa mươitrượng rơi huỵch xuống miệng hộc ra một búng máu.
Quỷ Tinh Linh thét :
- Hai con quỷ cái này còn chưa chịubiến đi, thật là nữ nhân còn thua cả tiểu nhân...
Quỷ Tinh Linh nào biết võ công củahai nữ sứ giả này còn cao hơn năm trưởng lão một bậc.
Lục y thiếu nữ nói :
- Hừ, một gã tùy tùng cũng đòi lênmặt?
Bốn cánh tay ngọc đã như sợi roi tớitấp công kích Quỷ Tinh Linh.
Quỷ Tinh Linh quát :
- Đồ voi giày, các ngươi dám khinhkhi lão phu.
Đoạn vung hai tay nghênh tiép đón đỡcông kích của hai lục y thiếu nữ.
Một tiếng "bùng" phá vỡkhông khí, tiếp đến ba tiếng "hự", Quỷ Tinh Linh bị đẩy lùi một bước,hai thiếu nữ thì lảo đảo lùi ba bước.
Quỷ Tinh Linh dương dương tự đắc,cười ha hả :
- Như thế cũng đòi làm nữ sứ giả.
Hai tay lại khoát rộng công kích haithiếu nữ...
Đông Phương Thanh Vân đã đến lúc thitriển Thần công.
Băng Tâm liều mạng công kích dồndập, sớm đã sử dụng sở học bình sinh, tận thi tuyệt chiêu.
Đông Phương Thanh Vân đã biết nộilực của Băng Tâm thua kém chàng, bèn đột ngột hú dài một tiếng, vung hai taynghênh tiếp song chưởng của Băng Tâm.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa,kèm theo hai tiếng "hự". Đông Phương Thanh Vân cảm thấy choáng vángtức ngực, loạng choạng thối lui ba bước.
Băng Tâm thì bị xô giạt hẳn haitrượng, ngã phệt xuống đất, nhưng chồm ngay dậy. Hai con mắt hình tam giác đỏphóng những tia hung quang chòng chọc nhìn Đông Phương Thanh Vân một cách đángsợ.
Chỉ thấy Băng Tâm từ từ giơ hai taylên, hai bàn tay trắng ngần chuyển dần sang màu hồng phấn.
Đông Phương Thanh Vân thầm biết đốiphương sắp thi triển chiêu sát thủ, bèn vận công, dùng kình lực Bát Nhã Mật Lathần công bao phủ châu thân như tường đồng vách sắt.
Đồng thời y phục màu trắng của chàngtừ từ căng phồng, huyệt đạo toàn thân tựa hồ đã được một lớp hồng quang chekín.
Đột nhiên Băng Tâm Hoa Cử Ngọc Linhthét to như tiếng sấm, hai tay đẩy ra chưởng thế như khai sơn phá thạch.
Đông Phương Thanh Vân cũng gầm lên,vận bảy thành công lực vào hai tay phóng ra hai luồng chưởng phong ù ù nghênhtiếp. Một tiếng nổ vang như sấm.
Đông Phương Thanh Vân hự một tiếng.Thân hình lắc lư, bị đẩy lùi nửa bước, nhưng lập tức lại đứng vững như thạchtrụ.
Băng Tâm thì như diều đứt dây, bịbắn văng ra ngoài ba trượng mắt nổ đom đóm nhưng cũng chồm dậy được.
Đông Phương Thanh Vân vận công mộtlát đã cảm thấy như thường, bèn gằn giọng quát :
- Phu nhân ngăn cản ta đi tìm giaphụ chỉ uổng công vô ích. Bổn thiếu gia không nỡ lấy mạng phu nhân hãy mautránh ra.
Băng Tâm mặt đã tái nhợt, nhưng còncố nói :
- Thắng bại về tay ai, cuối cùng sẽbiết. Đừng vội khoác lác?
Đoạn y thị hú một tiếng dài, thêmnăm b