thánh để đồng hoá người Việt, hơn là thực tâm truyền bá học thuật. Tại sao
Việt phải nhập vào Hán? Việt là Việt, Hán là Hán, hai nước hàng xóm thân thiết với nhau có hay hơn không? Kể từ ngày mai, nếu cháu có gì thắc
mắc cứ hỏi ta. Lục-trúc tiên sinh nể ta lắm, không dám làm khó dễ cháu
đâu.
Khi Lục Mạnh Tân lên xe, Đào Kỳ quỳ gối xuống lạy bốn lạy:
– Xin thầy nhận cho con bốn lạy này.
Mạnh Tân để Đào Kỳ lạy rồi nói:
– Từ nay con là học trò ta, cũng như Phương Lan.
Đào Kỳ gặp Mạnh Tân, nghe lời ông nói, như người ở dưới sình lầy được
lên bờ tắm gội. Nó tự nhủ từ nay tối thì nó luyện võ, ngày thì nó đọc
sách. Sau này gặp lại cha mẹ, thấy nó học được nhiều, chắc mừng lắm.
Kể từ hôm đi Long-biên về tới nay là 15 ngày, nó ước chừng người của
Thái-hà trang không theo dõi nó nữa. Đợi trời tối, nó dùng giấy dầu gói
giấy bổi, đá lửa, nến, rồi dắt dao truỷ thủ ra bờ ao. Nhìn kỹ xung quanh không có ai. Nó cởi quần áo dấu kín, rồi xuống ao, lần vào đường hầm
đến nhà tù. Nó vừa thò đầu lên nhìn qua song gỗ, thì thấy trong sân nhà
tù có ánh sáng từ một căn phòng rọi ra. Từ căn phòng đến chỗ nó ẩn không xa cho lắm. Nó nghe rõ hơi thở của bọn người cùng vọng ra.
Có tiếng nói của đàn bà:
– Sư phụ, hôm nay chúng tôi tới thăm sư phụ để hỏi về vấn đề đó. Đã bảy
năm rồi còn gì nữa. Mỗi năm vào cuối mùa thu, chúng tôi lại tới thăm
người, hỏi lại một lần. Sáu lần trước sư phụ không chịu nói, đến nỗi bị
Lục-trúc tiên sinh tra khảo, chân bị tật đi không nổi nữa. Đời người
được mấy chốc? Sư phụ nói đi, Lục-trúc tiên sinh sẽ thả người ra.
Đào Kỳ nhận ra tiếng của người phụ nữ mà nó gặp ở quán nước cách đây không lâu. Nó nhớ phụ nữ này còn đi với hai sư huynh nữa.
Có tiếng người già trả lời:
– Mai Huyền Sương, ngươi còn dám mở miệng gọi ta là sư phụ ư? Người cùng Lê Nghĩa Nam, Hoàng Đức Tiết đánh thuốc cho ta mê, bắt nộp cho Lê Đạo
Sinh, để tra khảo ta phải khai ra cách luyện nội công tâm pháp của
Vạn-tín hầu, cùng bài quyết biến hoá của phái Long-biên. Đời nào ta
khai. Ta biết Lê Đạo Sinh muốn có nội công Âm nhu hợp với nội công Dương cương của phái Tản-viên. Y luyện rồi hợp lại để sử dụng Phục Ngưu thần
chưởng. Ta đã không khai bảy năm rồi, thì vĩnh viễn ta không khai. Người đừng hỏi vô ích.
Một giọng khác nói:
– Nguyễn Phan! Ngươi không khai, thì rồi ngươi cũng chết rục xương trong nhà tù này mà thôi. Ngươi giữ bí quyết võ cơng mà làm gì?
Tiếng người già nỏi:
– Lê Nghĩa Nam, khi xưa ngươi đến cửa ta bái sơn, được ta thu nhận làm
đệ tử, dạy cho ngươi võ công đến trình độ ấy kể cũng hiếm có. Không ngờ
ngươi lại đi theo bọn Lê Đạo Sinh, bị ta bắt được, ngươi phản sư môn.
Bây giờ người còn dám kêu tên ta nữa sao?
Lê Nghĩa Nam nói:
– Ta kêu ngươi là tên gian tặc. Được, chúng ta rời khỏi đây. Trong ba
ngày ngươi sẽ không được cho ăn, cho uống, xem ngươi có gan được nữa
không? Ngươi sẽ bị con tỳ, con vị của ngươi nó hành hạ. Sau ba ngày ta
sẽ đến hỏi ngươi. Ngươi nói thì ta cho ăn, ngươi không nói thì ta để
ngươi chết.
Đào Kỳ thấy cánh cửa mở, rồi ba người đi ra. Đức Hiệp đứng ở ngoài khoá
cửa lại. Cả bốn người đi về phía cổng. Đức Hiệp khoá cổng rồi cùng đi.
Đào Kỳ chui ra ngoài hầm, lên khỏi cái ao nhỏ. Nó đến phòng giam Nguyễn
Phan, dùng chìa khoá làm ở Cổ-loa cho vào ống mở. Cách một tiếng, ống
khoá mở ra, nó kéo xích, đẩy cửa bước vào. Trong phòng có tiếng hỏi sẽ:
– Ai?
Đào Kỳ nhận ra tiếng Nguyễn Phan, nó nói:
– Suÿt! Chớ lên tiếng, tôi tới cứu tiền bối đây.
Nó móc bọc giấy dầu, mở ra lấy đá lửa đánh lên, châm vào ngọn nến. Ánh
sáng toả ra, nó thấy một lão già, râu tóc dài xuống tới lưng, bạc trắng
như cước, song mặt thì lại trẻ như người năm mươi.Nó biết là Nguyễn
Phan, chưởng môn phái Long-biên, bị mất tích đã bảy năm, không ngờ ông
bị xiềng hai chân trong hai cái vòng sắt. Nguyễn Phan bị xích vào một
cái cột sắt lớn, chôn ở giữa phòng. Trong phòng mùi hôi hám xông lên
nồng nặc cực kỳ khó chịu.
Nguyễn Phan thấy Đào Kỳ cởi trần, chỉ mặc một cái quần lót, thì hỏi:
– Chú em làm sao chú có chìa khoá, làm sao vào được đây?
Đào Kỳ phất tay:
– Khoan rồi hãy kể chuyện. Cháu phải cứu tiền bối ra đã.
Nó rút con dao truỷ thủ cắt xích sắt. Nhưng Nguyễn Phan lắc đầu:
– Vô ích cháu ơi. Xích sắt này bằng thép. Lê Đạo Sinh luyện chế đặc biệt để giam tù nhân. Với con dao bằng sắt non thì làm sao cháu cắt nổi.
Những xích sắt này, do xưởng luyện kim của quân Hán luyện ra, không đao
kiếm nào chặt được.
Đào Kỳ thở dài tỏ ý thất vọng:
– Vậy cháu phải làm sao bây giờ? Cháu đi gọi đệ tử của phái Long-biên kéo đến cứu tiền bối được không?
Nguyễn Phan nói:
– Vô ích, ta có bốn đệ tử, thì ba đứa phản ta rồi. Nay một đứa kéo đến
thì ăn thua gì? Vả lại dù cả bốn đứa cũng không phải đối thủ của Lê Đạo
Sinh.
Đào Kỳ không chịu:
– Cháu sẽ đi Long-biên, mua cái búa thật tốt về đây, chặt xích cứu tiền
bối. Khi chân tay tiền bối cử động được rồi thì còn sợ gì Lê Đạo Sinh
nữa?
Nguyễn Phan nói:
– Chân ta bị liệt rồi. ngươi có chặt xích thì cũng không đưa ta khỏi nơi này được đâu.
Nguyễn Phan