thành chỉ nhắm hai mắt Ðào Kỳ tấn công. Chiêu số của y cực kỳ
mãnh liệt, kình lực phát ra rung động cả ngón tay.
Ðào Kỳ ngẫm nghĩ:
– Ta mới gặp mi lần đâu, không thù không oán tại sao mi lại ra tay như thế này?
Ðợi cho chỉ, trảo của Chu Quang sắp tới gần, Ðào Kỳ mới nhảy lùi trở lại thân pháp của nó nhanh vô cùng. Nhưng Chu Quang vừa xuống tới đất cũng
nhảy theo vung quyền đánh thẳng vào ngực Ðào Kỳ. Nó tránh sang trái, thì quyền cũng đuổi theo. Bắt buộc nó phải đưa tay gạt. Chu Quang cảm thấy
tay tê chồn, bây giờ mới biết Ðào Kỳ có bản lãnh chân thực. Y kêu lên:
– Thì ra mi là một cao thủ.
Y phóng liền một chưởng, thế chưởng cực kỳ dũng mãnh. Ðào Kỳ nhận ra đó
là chiêu Ngưu ngoạ ư sơn trong Phục ngưu thần chưởng. Chiêu này tay trái quay một vòng tròn, rồi đẩy về trước. Tay phải đánh thốc từ dưới lên.
Chưởng phong ào ào chụp lên người Ðào Kỳ. Ðào Kỳ biết chiêu này hùng
mạnh, thấy chưởng lực của y không kém gì chưởng lực của Hoàng Ðức. Nó
không dám coi thường, chờ cho chưởng của Chu Quang sắp tới người, nó
cũng ra chiêu Ngưu ngoạ ư sơn, nhưng vận Âm kình. Chiêu của nó ra sau,
nhưng tới trước. Hai chưởng gặp nhau, bịch một tiếng.
Minh Châu, Chu Tường Qui cùng lo cho Ðào Kỳ kêu thất thanh:
– Ðại ca ngừng tay.
– Sư huynh không được hại người.
Hai người nhắm mắt, không dám nhìn cảnh Ðào Kỳ thịt nát xương tan. Nhưng sau tiếng bịch, họ mở mắt ra, thì thấy Ðào Kỳ đứng thản nhiên như
không. Còn Chu Quang mặt tái mét, đứng run rẩy ở xa.
Chính Chu Quang cũng không hiểu rõ nguyên do, tại sao một chưởng của Ðào Kỳ phát ra êm nhẹ, lại làm cho chưởng phong của y biến mất, y còn rung
động toàn người. Hơi lạnh đột nhập vào người y muốn run lên.
Chu Tường Qui thấy hiện tượng lạ, hỏi:
– Ðại ca, sao vậy?
Chu Quang đã lấy lại được bình tĩnh:
– Chắc nó dùng tà thuật, để ta thử lại một chiêu nữa xem sao.
Trong lúc nóng giận vì bị Chu Quang xỉ mạ cha mình, nên Ðào Kỳ đã phát chiêu Âm nhu về Phục ngưu thần chưởng. Nó tự hối hận:
– Ta không nên hiển lộ võ công, nếu không thì nguy hiểm. Ta chỉ cần sử
dụng võ công Cửu-chân cũng đủ thắng Chu Quang, nhưng ta không nên dùng
kình lực mạnh quá, làm cho y bị thương.
Chu Quang lại phóng chưởng nữa. Ðào Kỳ nhận ra là chiêu Ác ngưu nan độ. Chiêu này cực kỳ cương mãnh.
Minh Châu, Chu Tường Qui cũng cảm thấy võ công Ðào Kỳ không tầm thường nên lần này hai nàng đứng im, không cản Chu Quang nữa.
Ðào Kỳ nhảy vọt lên cao tránh chưởng của Chu Quang. Nhưng Chu Quang đâu
phải loại tầm thường, y biến chưởng thành quyền, nhảy lên đánh vào ngực
Ðào Kỳ. Ðào Kỳ còn lơ lững trên không, nếu nó muốn giết Chu Quang chỉ
việc nhả chưởng lực thì y chết liền. Nhưng nó nghe thấy tiếng Chu Tường
Qui kêu thét lên, tỏ vẻ lo sợ cho nó. Tự nhiên nó muốn giả vờ bị đòn xem cái gì sẽ xảy ra. Nó vận sức Âm nhu vào ngực. Quyền của Chu Quang đánh
trúng, bịch, bịch hai tiêng. Nó làm bộ ngã lăn xuống đất ôm ngực quằn
quại. Hoang bi cổ mộc thiên niên quốc
(Chu Mạnh Trinh, Đề Cổ-loa miếu)
Dịch nghĩa:
Bia tàn cây cỗi cố quốc nghìn thu hận
Chu Tường Qui kêu lên:
– Đào công tử, người có sao không?
Nàng chạy lại bên cạnh Đào Kỳ. Đào Kỳ giả vờ ôm ngực ngồi dậy, mặt nhăn nhó khổ sở:
– Cám ơn cô nương, tôi không sao cả.
Đào Kỳ ngồi dậy nói:
– Chu công tử, tôi còn thiếu công tử bảy chiêu nữa.
Minh Châu cản:
– Đào công tử, ngươi không địch nổi sư huynh tôi đâu, chịu thua đi cho xong chuyện.
Đào Kỳ lắc đầu:
– Cám ơn cô nương có lòng chiếu cố. Nhưng tôi còn thiếu Chu công tử bảy chiêu nữa.
Rồi nó đứng dậy thủ thế.
Chu Quang vọt người lên, đá một phi cước vào người nó. Chân trái vào ngực, chân phải vào mặt... Kình lực mạnh như vũ bão.
Đào Kỳ chờ cho chân Chu Quang sắp chạm vào người mình, nó mới thụp người xuống, loạng choạng như người say rượu, miệng đếm:
– Bốn chiêu.
Chu Quang thấy mình đá hụt, nổi giận, đánh một chưởng chiêu số rất kỳ
ảo. Đào Kỳ cúi đầu xuống, hai tay che lấy mặt, vận sức chịu đòn. Miệng
đếm:
– Năm chiêu.
Cứ thế đến chiêu thứ chín, nó nói:
– Chu công tử, còn một chiêu nữa.
Chu Quang móc trong túi ra hai vật đen thui như hai trái dưa màu vàng
liệng xuống trước mặt Đào Kỳ. Minh Châu, Chu Tường Qui đồng kêu thét
lên:
– Chết!
Đào Kỳ thấy ánh lửa loé lên. Nó biết là điều bất tường vội nhảy vọt
người lên cao. Tai nó nghe hai tiếng nổ kinh hồn dưới chân, khói đen mờ
mịt. Ở trên cao, nó đá gió một cái người rơi xuống đất. Chân chấm đất,
nó ngửi thấy mùi khét rất khó chịu. Biết là trong khói có chất độc, nó
vội nín hơi, nhảy liền ba bước, ra khỏi vùng khói.
Nó vận khí, hít một hơi dài, thấy chân khí lưu thông như thường, nó mới yên tâm nhìn Chu Quang.
Thấp thoáng bóng xanh, một người đã nhảy đến trước mặt Chu Quang tát y hai cái bốp, bốp mắng:
– Đồ hèn mạt!
Đào Kỳ trông nhận ra người đó là Lê Đạo Sinh, y chắp tay:
– Lục-trúc tiên sinh!
Minh Châu, Tường Qui cùng hành lễ:
– Thái sư phụ!
Lê Đạo Sinh hỏi Đào Kỳ:
– Cháu thử hít hơi mạnh xem có sao không?
Đào Kỳ hít một hơi dài, không thấy có gì khác lạ. Nó lắc đầu. Lê Đạo Sinh chỉ mặt Chu Quang mắng:
– Mi
