a.
Đang lúc khó xử thì nghe tiếng Tùng Chột nói: “Bọn mày lên cả đi!”
Lập tức có thêm năm tên khác cũng bước lên, vậy tất cả là sáu tên đồng loạt xông vào tính vật ngửa hai đứa Võ Tài ra mà đánh. Thằng Điệp tung người lao vào giữa vòng địch, song cước vun vút phóng ra như giã cối. Nó trước giờ công phu dùng chân hơn hẳn người khác nên tốc độ ra đòn cực nhanh. Lại nghe thêm mấy tiếng huỵch huỵch, hự hự vang lên không ngớt, cả sáu tên đã nằm lăn dưới đất. Thằng Điệp một đường cước đánh gục sáu tên, liền trụ tấn đứng thủ thế trên mặt đất, dáng vẻ hiên ngang dưới màn mưa mỏng và ánh điện vàng, cái vẻ mặt lãng tử càng làm tăng thêm mấy phần khí khái.
Bảy tên khác từ phía sau vung dao nhất tề xông tới, lần này vẻ hung hãn đã hơn hẳn đám lúc nãy, không còn giống như là “dạy cho một bài học” nữa. Thằng Điệp liên tiếp đánh hạ sáu tên côn đồ to xác, cũng đã hơi hơi mệt, thấy địch tới lại xoẹt chân quét cước lao vào nghênh chiến. Nhưng những tên này tay có binh khí, lại đã có sự đề phòng nên không dễ dàng đánh hạ. Chỉ nghe cước phong vù vù, tiếng dao chém xoẹt xoẹt, thằng Điệp đảo qua đảo lại mấy vòng quanh bảy tên kia, cứ một cước phóng ra là phải hụp người tránh một dao chém tới, đánh mãi mới hạ được năm tên, nhưng mà đã mệt lắm rồi. Hai tên còn lại nhìn nhau, hét một tiếng cùng xông vào, phía sau lại có thêm năm tên cùng xông lên trợ chiến. Thằng Điệp chân đã hơi mỏi, trong lòng rủa thầm bọn giang hồ khốn nạn chơi kiểu đánh hội đồng. Nó lui liền về sau ba bước mới mượn đủ lực phi lên, song cước quét ra đá giữa mặt hai tên đi đầu. Nhưng trước mắt đã thấy ánh dao loang loáng bổ xuống, nó vội lộn một cái lăn tròn trên đất mấy vòng mới tránh thoát, người ướt đẫm nước mưa.
Mấy tên kia đâu để lỡ cơ hội, hô vang nhào bổ vào chém. Không biết chúng có ý định giết người không, nhưng cứ cái thế chém đó thì thằng Điệp chắc chắn sẽ bị xẻ thành mấy khúc.
Võ Tài thấy những tên kia cũng biết võ công chứ không phải chỉ là loại du đãng phá làng phá xóm lặt vặt. Nó đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn bạn bị đánh, lạng người một cái đã chắn trước thằng Điệp, song thủ phóng quyền nhanh như chớp giật, thoáng một chập cả bảy tên đã bị đánh văng binh khí ôm ngực lùi cả ra sau, rõ ràng trúng đòn không nhẹ. Nên biết Võ Tài từ nhỏ đã được cha là Huỳnh Tiết đại chưởng môn chú tâm rèn luyện, đến năm hai mươi tuổi võ công đã xếp vào hàng cao thủ, sánh vai cùng với ba vị sư huynh khác trở thành bộ Tứ Đại Quản Gia lẫy lừng của Huỳnh Gia, bản lĩnh hơn người. Chỉ là ngày thường nó chỉ chú tâm rèn luyện, trước giờ chưa bao giờ động thủ đánh người, hôm nay ra tay, đến ngay bản thân nó cũng không ngờ võ công của mình uy lực lại mạnh đến vậy.
Đám người Đồ Nhân ngơ ngác nhìn nhau. Khi nãy bản lĩnh của thằng Điệp đã khiến toàn trường phải kinh ngạc, nhưng nếu so ra với Võ Tài thì còn thua kém rất xa. Đồ Nhân khi đó không thể không chú ý, ngấm ngầm đánh giá đối phương, tự thấy so với mình chưa chắc đã thua kém. Hắn trước giờ vẫn tự phụ thông minh hơn người, tự coi mình đã là đệ nhất cao thủ trong giới thiếu niên, nhưng không ngờ hôm nay xuất thủ thứ nhất là gặp cô gái đường chủ xinh đẹp kia, thứ hai là Võ Tài, cả hai người này so với hắn công phu không thua kém nhau là bao. Bất giác hắn thấy mình trước giờ đúng là không coi thiên hạ ra gì, lúc đó chỉ muốn xông ra, so cơ với Võ Tài một phen.
Cô gái đường chủ từ trong nhà nhìn ra tâm trạng cũng không khác là bao, cũng rất bất ngờ trước công phu của Võ Tài. Trẻ tuổi mà võ công cao như thế ắt thân phận không phải nhỏ, lúc đó nhìn sang lão bộc che dù hỏi: “Trung Sứ, ông biết lai lịch của người đó không?”
Lão bộc che dù thì ra là Trung Sứ, một trong Ngũ Đại Sứ Giả của Liên Hoa Bang, chẳng trách võ nghệ lại cao đến thế. Lão trầm ngâm nói: “Đường quyền khi nãy hắn thi triển, nếu lão nhìn không nhầm thì chính là bài Cửu Chỉ, võ công của Huỳnh Gia Võ Quán tại Long An, danh chấn thiên hạ.”
Cô gái ủa lên một tiếng nói: “Không ngờ lại là bọn họ, cha ta đang có kế hoạch thôn tính cái Võ Quán ấy, lão thấy giờ nên thế nào?”
Lão bộc cúi đầu đáp: “Chúng ta cứ xem coi thế nào đã, đợi một lát nữa lão phu sẽ ra tay thu thập gã.”
Cô gái gật gật đầu, bước đến sát hàng rào hơn để xem cho kĩ.
Võ Tài vừa ra một đường quyền đã dễ dàng đánh bật bảy tên du côn ra phía sau. Đám đồng bọn đứng sau, nhất là bộ ba Tí Sẹo đều thất sắc. Tí Sẹo chỉ nghĩ Võ Tài dù võ có cao cũng không thể đến mức ấy, không ngờ bảy tên lực lưỡng thế kia mà bị nó đánh gục trong chớp mắt. Chuột Đồng đứng bên, nhịn không được bèn lên tiếng hỏi: “Anh hai, sao bảy tên kia chưa đánh đã ngã thế?”
Tên đô con Chuột Nhắt bên cạnh cũng chen vào: “Ta thấy hình như trời mưa đường trơn, nên tên nhãi kia mới đẩy ngã được bọn chúng.”
Chuột Đồng cãi: “Nếu vậy thì bảy tên kia khỏe hơn phải đẩy ngã thằng nhãi đó mới đúng chứ!”
Tí Sẹo lườm lườm hai thằng không thèm nói gì. Bởi vì hắn biết một khi đã nói thì chắc chắn câu chuyện sẽ còn kéo dài mãi.
Tùng Chột thấy cả bọn gần hai chục tên xông trận mà không làm gì nổi hai đứa nhóc thì máu nóng đã bốc lên, toan
