hoay gần hai tiếng đồng hồ thì mới đến được con hẻm đăng trên mạng. Nó nằm trên một con đường to vừa phải, hai bên trồng cây xanh um mát rượt.
Con hẻm không rộng lắm, từ ngoài nhìn vào thì nhà cửa chi chít, đương lúc buổi chiều nên người trong nhà đều bắc ghế cả ra trước cửa mà ngồi, con nít thì nô đùa chạy nhảy nên lại có cảm tưởng con hẻm chật chội hơn. Hai thằng quặt xe chạy vào, đến cuối hẻm lại lòi ra một con hẻm nhỏ khác, căn phòng kia chính là nằm trong này. Bên trong con hẻm này thì nhà cửa không khang trang như con hẻm ngoài, nhìn một hồi thì Võ Tài cũng nhận ra đây là nơi chuyên cho thuê phòng trọ giá rẻ, dành cho sinh viên và người lao động thu nhập thấp. Chỉ thấy những căn phòng nho nhỏ xây dính vào nhau, tầng trên chồng lên tầng dưới tạo cảm giác bức bối khó chịu. Quần áo phơi ngổn ngang trên ban công và trước cửa nhà, rất mất mĩ quan. Thằng Điệp ngồi phía sau đã sớm lắc đầu thất vọng, liền nói với Võ Tài: “Rút thôi mày ơi, kinh quá!”
Võ Tài cũng cùng chung tâm trạng, thấy chắc chẳng cần phải coi phòng nữa, liền đảo xe quay ra giông thẳng. Ra tới đường lớn thằng Điệp mới ngao ngao văng một câu hơi tục nói: “Má! Có cái phòng mà tìm khó thế không biết.”
Võ Tài thì có phần bình tĩnh hơn nói: “Cứ từ từ, còn cả tuần nữa lo gì.”
Hai thằng thấy rằng trời vẫn còn đang sớm nên quyết định dạo phố một chập mới về, nghĩ vậy nên liền đổ thêm một ít xăng rồi cứ chọn những đường lớn mà chạy, vừa đi vừa tán phét kịch liệt. Lòng vòng một hồi thì đã đi khá xa, bất chợt lại quẹo vào một con đường nhỏ, nhưng sạch sẽ. Đang đi bỗng thằng Điệp hô lên, tay chỉ vào một con hẻm: “Dừng, dừng! Trong kia có cho thuê phòng kìa.” Võ Tài nhìn theo thì đúng là đầu hẻm có cái bảng ghi “Cho thuê phòng” chĩa thẳng vào trong.
Thằng Điệp tiếp: “Vào coi sao mày.”
Vậy là hai thằng chạy vào trong, các con hẻm ở thành phố này đa phần đều hao hao giống nhau, hẻm nào cũng nhà cửa san sát, nên rất dễ nhầm lẫn. Chạy vào một đoạn ngắn thì đã tới chỗ cho thuê phòng. Đó là một căn nhà rộng hai tầng, được tái thiết lại để xây phòng trọ cho thuê, trông bên ngoài cũng khá khang trang sạch sẽ. Thấy trước cửa có một ông già bày hàng vé số ngồi bán, bên cạnh là một tiệm tạp hóa bán nước có mấy người đang ngồi uống. Ông già này tóc đã bạc phơ, nhưng da dẻ vẫn hồng hào, tướng tá vẫn cứng cáp, trông rất khỏe mạnh.
Võ Tài cập xe sát vào lề, bước xuống cúi đầu lễ phép hỏi: “Dạ bác! Bác cho con hỏi chỗ này cho thuê phòng phải không ạ?”
Ông già nhìn thấy hai thằng thì hình như cũng đoán được đến làm gì, liền cười cười nói, giọng miền tây: “Ờ có! Hai cậu thuê phòng hả, vẫn còn phòng đấy.”
Võ Tài liền đáp: “Dạ! Chủ nhà đâu vậy bác?”
Ông già liền đứng dậy, vẫn giữ nét tươi cười nói: “Tôi chủ nhà đây, hai cậu theo tôi lên xem phòng nhá.”
Nói rồi ông già quay sang hàng tạp hóa nhờ bà chủ quán trông hàng giúp rồi dẫn đường đi vào nhà trước, lại dặn Võ Tài dắt xe vào trong nhà. Võ Tài và thằng Điệp y lời dắt xe theo sau. Bên trong nhà có một sảnh lớn dùng để xe, giờ này mới hơn bốn giờ, mọi người bận đi làm đi học chưa về nên nhà cửa vắng vẻ. Võ Tài dựng xe rồi cùng với thằng Điệp theo ông già đi vào trong. Có một hành lang tương đối rộng, hai bên ngăn phòng cho thuê, cũng rất sạch sẽ. Võ Tài trong bụng đã thấy ưng ý. Cuối hành lang có một cái cầu thang dẫn lên lầu hai, vừa lên ông già vừa bảo: “Mấy hôm trước mới có người dọn đi nên còn trống đúng một phòng. Hai cậu may là đến trước đấy, chứ để đến sáng mai chắc không còn đâu.”
Võ Tài và thằng Điệp liền dạ dạ mấy tiếng đáp lời, ông già lại hỏi: “Thế mấy cậu quê ở đâu, là sinh viên hay đi làm rồi?”
Võ Tài thành thật thưa, trong ý tứ lại có mấy phần tội nghiệp: “Dạ bọn con nhà ở Long An, mới vào năm nhất, mấy bữa nữa mới nhập học. Mấy ngày nay toàn chạy tìm phòng không bác ạ, mà mắc quá tụi con không thuê được.”
Ông già cười cười không nói gì. Vừa lúc lên tới lầu hai, căn phòng còn trống nằm ngay đầu cầu thang, rất rộng rãi sạch sẽ, nền lát gạch men, trần có gắn quạt, ngoài cửa còn có ban công nhìn ra đường, đặc biệt là có cả toa-let riêng, một tiêu chuẩn khá sang trọng của phòng trọ. Võ Tài và thằng Điệp nhìn nhau cười khổ, phòng cỡ này chắc giá không rẻ rồi.
Ông già vừa cười vừa giới thiệu: “Cái phòng này là tốt nhất ở đây đấy, tôi sống ngay phòng bên cạnh. Sao, phòng này mấy cậu ở được không?”
Võ Tài thầm biết không xong, nhưng vẫn đáp: “phòng vầy tốt quá rồi bác, không biết bác cho thuê giá bao nhiêu ạ, bọn con sinh viên, tiền chẳng có nhiều!”
Không ngờ ông già cười lớn nói: “Không đắt, không đắt. Hai cậu ta vừa gặp đã quý, thôi thì thế này: các cậu được ở tối đa ba người, mỗi tháng có tiền thì trả cho ta triệu rưỡi là được rồi. Nhưng các cậu đừng có nói với những người chung quanh, kẻo họ phân bì.”
Võ Tài nghe vậy thì ngơ ngác, sau là mừng rỡ, không hiểu sao ông già này cho thuê giá rẻ như vậy, liền vội đồng ý rồi cám ơn rối rít. Tiếp đến ba người lại trao đổi về giờ giấc, nội quy, ăn ngủ, đi đứng, nói chung là đều rất thoải mái. Gần năm giờ hai đứa mới xin phép ra về, hẹn trong ba hôm sẽ