thì đã hai giờ sáng. Nó nhẹ nhàng bước ra ban công. Trăng đã hơi chếch về tây, khuất sau mái nhà. Ngay cả con đường lộ ngoài kia cũng đã trở nên vắng lặng, khác hẳn với vẻ nhiệt náo ban ngày. Ánh điện đường vàng vọt ngoài đó giờ đã không thể che nổi ánh trăng rực rỡ trong đêm. Trong người nó lúc này cảm thấy rất sảng khoái tươi tỉnh, liền nổi hứng lên sân thượng ngắm trăng hóng gió một lúc.
Nó quay vào phòng, thấy hai thằng bạn đã say giấc, đặc biệt thằng Long ngáy to như sấm. Trong lòng nó cảm thấy rất yêu quý hai đứa bạn này. Nó khẽ đẩy cửa phòng, cố không phát ra tiếng động nào, rồi bước ra ngoài toan đi lên sân thượng. Bỗng nó thấy hình như phòng bên cạnh, tức là phòng của ông chủ nhà đèn vẫn sáng. Cả hành lang tối om om nên ánh sáng trong phòng qua khe cửa hắt ra ngoài trông rất rõ. Võ Tài lấy làm lạ, đang định mặc kệ bỏ đi thì bỗng nghe có tiếng người nói, giọng nhỏ thôi nhưng vẫn không giấu được vẻ ngạc nhiên: “Ngươi nói sao, chuyện đó là có thật ư?”.
Kỳ thực tiếng nói này rất nhỏ, người thường không thể nghe rõ ràng vậy được. Nhưng Võ Tài theo cha luyện công từ nhỏ, đôi tai nhạy bén hơn người thường rất nhiều, nên những âm thanh đó không thoát khỏi tai nó. Vừa nghe nó đã nhận ra tiếng lão Sáu chủ nhà. Nhưng thà rằng không nghe thấy thì thôi, chứ nghe được rồi thì sự hiếu kì lại trỗi dậy. Ông chủ nhà sao giờ vẫn chưa ngủ, có chuyện gì mà ông ta phải bàn giữa lúc khuya vắng thế này, ông ta bàn với ai!? Hàng loạt câu hỏi vô duyên từ đâu ào tới. Đầu vẫn còn đang thắc mắc thì chân nó đã tiến sát lại phòng ông chủ nhà, dụng tâm nghe ngóng. Chỉ nghe thấy có một giọng đàn ông khác nhỏ tiếng đáp: “Tin này đệ nghe chắc chắn không lầm, bọn chúng nhất định là đang ngắm vào Huỳnh Gia Võ Quán ở Long An. Huỳnh Gia có Trấn Quốc Huyệt, đó chính là thứ chúng muốn.”
Võ Tài ở bên ngoài nghe nhắc tới mấy tiếng “Huỳnh Gia Võ Quán ở Long An” thì kinh ngạc quá đỗi, nhất thời đớ cả người không hiểu vì sao, lại càng tập trung nghe ngóng, chỉ sợ bỏ qua một câu một chữ nào của những người trong kia. Thêm nữa là nó nghe cái giọng đàn ông kia sao mà quen quen, nhưng không thể nhớ nổi là ai, cái cảm giác như đã từng nghe thấy ở đâu đó.
Giọng người đàn ông kia vừa dứt thì trong phòng bỗng nổi lên những tiếng xôn xao. Võ Tài càng ngạc nhiên hơn nữa, bên trong đó có rất nhiều người.
Sau một hồi râm ran lại nghe thấy tiếng lão Sáu trầm ngâm nói:
“Ngày trước ta cũng từng nghe bang chủ nhắc tới Trấn Quốc Huyệt của Huỳnh Gia, nhưng vị trí của nó cực kì bí mật. Theo ta biết thì ngoàichưởng môn các đời ra thì không có ai biết cả. Nhưng Huỳnh chưởng môn là nhân vật cỡ nào. Cái tên Hồng Hoa Bang Chủ này không biết đã nghĩ ra quỷ kế gì mà dám đụng vào ông ta. Hắc Tứ, đệ có thăm dò ra được gì không?”
Lại nghe tiếng người đàn ông kia: “Cái đấy đệ cũng không rõ. Đấy là điều cơ mật trong Liên Hoa Bang, ngoài cái tên Hồng Hoa Bang Chủ khốn kiếp ấy ra thì chỉ có Ngũ Đại Sứ Giả của hắn mới biết thôi. Đệ cũng vì điều tra việc này mà bại lộ thân phận, bị chúng truy đuổi kịch liệt cả tháng trời nay. Một tuần trước tại Long An, thiếu chút nữa là đã bị chúng tóm rồi.”
Võ Tài nghe tới đó thì lờ mờ đoán ra người đàn ông đó là ai. Giọng nói quen thuộc, lại thêm chi tiết đụng độ tại Long An hắn vừa nhắc đến. Tất cả bỗng làm nó nhớ ngay tới chuyến xe khách đi Sài Gòn sáng ấy. Người đàn ông áo đen trên xe quyết chiến với một đám cao thủ. Lẽ nào cái người đang nói kia chính là ông ta, sao lại có chuyện trùng hợp đến thế. Nó lại nhớ tới lúc ở quán cơm hồi chiều đã va phải một ai đó, cái cảm giác quen thuộc ấy, chắc là hắn rồi.
Bỗng nghe có một giọng phụ nữ khàn khàn lên tiếng nói: “Sư huynh, vậy giờ chúng ta làm thế nào?”
Một thoáng im lặng, dường như ông chủ nhà đang suy tính gì đó, sau một hồi mới nói: “Chúng ta chỉ có cách đợi xem tình hình thế nào rồi sẽ tùy cơ mà hành động thôi. Tên Lưu Bạch Phong này quỷ kế đa đoan, võ công cao cường. Dưới trướng của hắn cao thủ như mây, nhân lực đông đảo, tiền của dồi dào. Có thể nói ở cả Việt Nam này thế lực của hắn là hùng mạnh nhất. Chúng ta người ít, nhất thiết phải chờ đợi thời cơ, rồi sẽ đến lúc thích hợp. Đến lúc đó ra một đòn chí mạng, đoạt lại cơ nghiệp mà lão bang chủ đã gầy dựng, hoặc chí ít cũng phải giết được hắn rửa mối thù cho chủ nhân.”
Võ Tài nghe lão Sáu nhắc tới cái tên Lưu Bạch Phong thì toàn thân chấn động, cái tên đó lại chẳng phải kẻ mới hơn tháng trước đã gửi chiến thư cho cha sao!
Giọng nói của lão Sáu âm trầm mà cứng cỏi, nói nhỏ nhưng uy, lời lẽ hết sức cương quyết. Võ Tài tưởng tượng nét mặt ông lúc này chắc rất cương nghị. Trong phòng lại thoáng im ắng, lúc sau lại nghe tiếng lão nói, hình như hỏi ai đó: “Trang Nhi, con ra ngoài bấy lâu, tình hình bên Thanh Long Bang thế nào?”
Rồi đến một giọng nữ nhu mì, thanh âm thánh thót, ngọt ngào vang lên đáp lời. Võ Tài có thể tưởng tượng ra được khuân mặt xinh đẹp của nàng: “Thưa chú, thưa các vị sư thúc, mấy tháng qua con theo lời trà trộn vào đám ôsin nhà tênYến Tùng, bang chủ Thanh Long Bang, tuy không có thu hoạch gì nhiều nhưng cũng
