là đại pháp để kêu gọi những hồn ma, chỉ duy có Hoa đâu lâu là thuật pháp tấn công, với sức hủy diệt có thể làm kinh động thế gian.
"Tôi chẳng biết hoa đầu lâu là gì cả..." Nàng mệt mỏi ngồi xuống đất, vứt thanh xương trắng khỏi tay, và cảm thấy mắt mình mờ đi, trắng xóa. "Tôi chỉ biết mỗi trò nhày lò cò, Anh nhi bảo tôi nhảy, thế là tôi nhảy..."
"Anh nhi?" Ánh mắt Vân Tức thoáng chốc dừng lại, sắc nhọn: "Cô nói Anh nhi? Cô ta đang ở đâu?"
"Ơ, ông cũng biết Anh nhi ư?" Thần Triệt bỗng nhiên hứng thú trở lại, ngó nhìn xung quanh để tìm người bạn nhỏ hay ngồi trong góc tối của mình, nhưng không thấy, bèn ngạc nhiên, "Ban nãy còn ở đây mà, ngày nào cọ ấy cũng đến cho tôi ăn nấm - chẳng lẽ ông không nhìn thấy hay sao?"
Tế Tư khẽ lướt nhìn quanh, rồi im lặng.
Nếu là xuất hiện ngay tại đây, mà suốt thời gian qua ông không nhìn thấy, chứng tỏ rằng, chỉ có một cách giải thích, đó là pháp thuật của người đó cao siêu hơn ông!
Thế nhưng, cô ta lại không chịu ra mặt.
Trong Bái Nguyệt giáo này, có cao thủ bí ẩn nào mà lợi hại như thế? Trầm mặc hồi lâu, một vẻ gì khác thường ánh lên trong mắt Vân Tức, ông ta quay sang phía nàng, khẽ mỉm cười, và nhẹ nhàng nói: "A Triệt, lần sau khi Anh nhi đến, cô âm thầm ra hiệu chỉ cho ta nhé, được không?"
"Vâng!" Nàng vô tư gật đầu đồng ý, và vẫn còn thấy vui thích: "Vân Tức đại nhân cũng muốn gặp cô ấy ư?"
Vân Tức cười không thành tiếng. Đôi mắt màu xanh ánh lên đầy bí ẩn.
Vân Tức lại trầm tư, nhìn ngắm cô gái đang lớn lên trong bóng tối này, hồi lâu sau mới cất tiếng nói: "Cô rất giống ngày ấy... Một tâm hồn thật thuần khiết. Một ánh sáng thật dịu dàng."
"Giống ai cơ?" Lần đầu tiên trong đời nàng được nhận một lời khen, hơi ngượng ngùng, nhưng không thể kìm nổi tò mò.
"Đó là Giáo chủ thứ nhất, tên là Sa Mạn Hoa." Với ánh mắt sâu thẳm như vô tận, Vân Tức nhìn cô gái trước mặt như nhìn vào một khoảng không mênh mang rộng lớn, "Nhưng ta đã mất người con gái đó mãi mãi, từ rất lâu rồi."
Sau câu nói ấy, căn phòng tiếp tục chìm vào im lặng.
Trong không khí nặng nề ấy, Vân Tức cảm thấy thấp thỏm không yên, không biết phải làm sao trước thái độ bỗng mềm yếu của vị Tế Tư.
"Ngày trước sư phụ nói với ta, người trong lòng trống rỗng như ta, khó lòng mà kế tục được... cho đến 55 sau khi sư phụ qua đời, ta mới nhận ra là sư phụ nói đúng." Trong căn mật thất u tối, tiếng nói của vị Tế Tư tỏa lan, mang theo chút gì đó hư vô, xa thẳm, "Sư phụ đã qua đời bởi sự hoang vắng trong cõi lòng. Ta rất sợ mình cũng sẽ biến thành như thế... Vì thế bao nhiêu năm qua, ta đã không ngừng tìm kiếm - tìm kiếm người con gái giống như Sa Mạn Hoa... hoặc là giống như Tiểu Diệp Tử."
Thần Triệt quả thực không hiểu hết những gì Tế Tư đang nói, chỉ biết lắng nghe và nhìn một cách mơ hồ, đôi mắt vẫn thật sáng trong.
Thần Triệt đã không hề để ý rằng, từ khi Tết Tư đại nhân lọt xuống căn ngục này, Anh nhi rất hiếm khi xuất hiện.
Không những không dạy nàng nhảy lò cò nữa, thậm chí Anh nhi cũng càng ngày càng ít đến đưa nấm cho nàng ăn. Và thỉnh thoảng có xuất hiện, thì cũng chỉ ngồi ở góc tường ấy, cúi gằm mặt xuống, đặt nấm trên đất rồi lập tức lùi bước, biến mất vào trong góc tường bí ẩn.
"Kỳ lạ thật, ông không nhìn thấy sao?" Thần Triệt hỏi, và Tế Tư lắc đầu.
"Tại sao thế nhỉ? Cô ấy vừa đến, ngồi ở đây này!" Thần Triệt chỉ vào góc tường, gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên. Dù rằng ánh sáng ở dưới này rất yếu ớt, nhưng Tế Tư dại nhân đâu phải người thường, lẽ ra phải nhìn thấy người trong bóng tối chứ?
"Anh nhi là cô gái chỉ có một mắt và một chân, mặc bộ y phục trắng muốt. Cô ấy hay xấu hổ lắm, nên thường chỉ thích cúi đầu ngồi ở góc tường, không dám nhìn người khác."
"Một mắt, một chân... y phục trắng." Vân Tức lẩm bẩm nhắc lại từng chi tiết, dường như đang cố nhớ lại điều gì, rồi chợt hỏi: "Trên mặt cô ta có dấu hiệu của Bái Nguyệt Giáo chủ không?"
"Ông nói hình trăng khuyết này phải không?" Thần Triệt bất giác giơ tay lên sờ vào dấu hiệu đã mờ trên má mình, "Không biết... tôi không nhìn thấy. Cô ấy luôn cúi đầu, mái tóc luôn rủ xuống che kín nửa mặt bên trái."
"Ra thế... ta hiểu rồi." Vân Tức thở dài, và không nói thêm gì nữa.
Thế nhưng tính hiếu kỳ của Thần Triệt như bị kích thích, "Thế là thế nào, Tế Tư đại nhân nghĩ cô ấy cũng đã từng là một Bái Nguyệt Giáo chủ?"
"Cô ta dạy cô Bạch cốt chi vũ, đó là một pháp thuật tuyệt đỉnh đã thất truyền từ lâu." Vân Tức nhìn về phía góc tường u ám, nhưng không thấy gì, biết rằng cô gái kia cố ý không muốn gặp mình, "Người cuối cùng biết cách dùng Bạch cốt chi vũ để thao túng hoa đầu lâu chỉ có thể là Giáo chủ cách đây hơn 100 năm - Trầm Anh. Từ khi Trầm Anh rơi xuống hồ, pháp thuật này đã bị thất truyền."
Tế Tư liếc mắt nhìn cô gái đang đứng lặng yên thẫn thờ, mỉm cười: "Thứ mà hằng ngày cô ăn, có phải là có Linh chi bảy lá? Thảo nào mà cô đã không chết trong mấy năm qua, không những thế, thuật pháp còn tiến bộ rõ rệt."
"Cỏ Linh chi bảy lá?" Thần Triệt cầm cây "nấm" trên tay, khẽ đếm, quả nhiên đúng là có bảy lá thật, "Thật ra đây là
