Snack's 1967
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3221583

Bình chọn: 9.5.00/10/2158 lượt.

Trại Hán náo loạn lên.

Thình lình, tiếng báo gầm. Rồi báo từ ngoài tấn công vào trong trại.

Trên trời Thần-ưng đánh xuống. Tại chỗ cột ngựa, ngựa bị đoàn khỉ tới

cắt dây cột, dùng gậy đánh túi bụi. Chúng hí lên. Bỏ chạy vào rừng.

Cáp Diên cùng các tướng quát tháo thế nào cũng không được. Quân sĩ bỏ

trại, chạy toán loạn. Y truyền lui binh trở lại. Gặp trại quân Ngô Hán

đóng phía sau. Cáp Diên tường trình mọi truyện.

Ngô Hán than:

– Ta biết Phùng Vĩnh-Hoa dùng binh không bằng ta. Song y thị mưu kế thần sầu quỉ khốc. Không biết đâu mà lường được. Chúng ta tạm chờ trời sáng

sẽ trở về Cửu-long sau.

Sáng hôm sau. Ngô Hán truyền quân sĩ tiến về Cửu-long. Y tiến rất chậm.

Song không gặp một biến cố gì. Đám tàn quân của Cáp Diên lại tụ tập về

được. Quân sĩ cho biết: Hôm qua chỉ có ba tướng trẻ. Một là Lê

Đông-Giang chỉ huy sư Thần-hầu. Hai là Vũ Lăng chỉ huy sư Thần-ưng. Ba

là Cao Chiêu-Hựu chỉ huy sư Thần-báo. Còn ngoại giả không thấy quân

Lĩnh-Nam đâu.

Ngô Hán truyền an dinh hạ trại. Y cùng các tướng đến chân thành

Cửu-long. Cửa thành đóng kín mít. Trên thành không một bóng người. Không một ngọn cờ. Cáp Diên bàn:

– Phùng Vĩnh-Hoa mưu mô xảo trá khôn lường. Không biết tình hình trong

thành ra sao? Quân mã, Thần-ưng, Thần-hầu, Thần-báo đi đâu? Dường như y

thị kéo dài thời giờ, đợi quân ta hết lương, rồi mới tấn công.

Ngô Hán bàn với các tướng:

– Đỗ Trí khẩn cấp đem binh phù của ta đến Càn-định, Nhã-giang. Truyền hai thái thú phải cung ứng lương thảo gấp.

Y truyền các tướng:

– Dù gì chăng nữa. Chúng ta cũng đánh chiếm lại Cửu-long.

Vừa lúc đó, ba tiếng trống vang dội. Trên mặt thành, cờ xí dựng lên uy

nghiêm. Quân sĩ đi lại hùng tráng. Phùng Vĩnh-Hoa ngồi trên vọng lâu.

Tay cầm ống tiêu. Bà tấu bản Động đình ca. Thái độ phong lưu tiêu sái.

Tấu nhạc xong bà nói vọng xuống.

– Ngô Đại tư-mã. Từ Dương-bình-quan cách biệt. Thấm thoát đã mấy năm rồi. Đại tư-mã vẫn mạnh khỏe a?

Ngô Hán ngửa mặt lên đáp:

– Phùng cô nương! Ngươi với ta đã từng bên nhau đánh quân Thục. Hồi đó

ngươi phản ta trợ Thục. Khiến ta khốn khổ. Bây giờ lại làm khó dễ ta thế này ư?

Phùng Vĩnh-Hoa đáp:

– Ngô Đại tư-mã hiểu cho. Giữa Ngô Hán với Phùng Vĩnh-Hoa không thù

không oán. Tiểu nữ đâu dám làm khó dễ Đại tư-mã ? Chẳng qua tiểu nữ tuân chỉ của hoàng-đế Lĩnh-Nam mà làm. Hai chúng ta ai cũng vì giang sơn của mình cả. Tiểu nữ ở thế bất đắc dĩ mà thôi.

Ngô Hán quát lên:

– Quân sĩ trong thành Cửu-long của cô nương bất quá năm vạn. Ta hiện có

mười lăm vạn. Liệu cô nương có địch lại chăng? Ta khuyên cô nương mau

rút về Tượng-quận. Ta hứa không làm khó dễ cô nương.

Phùng Vĩnh-Hoa cười:

– Ngô Đại tư-mã sao hủ lậu lắm vậy? Nếu Đại tư-mã đánh được ta. Người đã làm rồi. Người cất quân vượt Ô-giang, Xích-thủy, Kim-sa-giang đánh

Lĩnh-Nam. Ta chỉ trở tay một cái, đánh chiếm được Cửu-long, Đông-sơn,

với Mi-sơn, Nga-biên. Đại quân Vương Nguyên tiến về Thành-đô. Giờ này

không chừng Thành-đô thất thủ rồi cũng nên. Thôi, ta nể tình cũ, để cho

Ngô Đại tư-mã đem quân về Nhã-giang. Ngươi cứ đi đi. Ta không làm khó dễ đâu.

Bà cầm mũi tên bẻ làm đôi thề:

– Nếu ta cho quân rượt theo, hoặc phục kích, sẽ như mũi tên này.

Vừa lúc đó, quân của Lưu Thương về tới. Ngô Hán truyền Đỗ Trí, Nguyễn Nghi đi đoạn hậu. Còn tất cả rút về Nhã-giang.

Trong thành, Phùng Vĩnh-Hoa, Chu Tái-Kênh, Trần Năng vỗ tay cười:

– Quả đúng như chúng ta dự tính.

Nguyên đêm qua, Phùng Vĩnh-Hoa sai sư trưởng Thần-hầu Lê Đông-Giang, sư

trưởng Thần-ưng Vũ Lăng, sư trưởng Thần-báo Cao Chiêu-Hựu dàn quân làm

nghi binh, cản đường tiến quân của Cáp Diên, Ngô Hán. Bà dự tính rằng

sau một đêm mệt mỏi, thì lương hết. Hôm sau Ngô Hán về tới Cửu-long, y

sẽ không đủ sức tái chiếm thành. Y phải rút lui về Nhã-giang. Như vậy bà mới có thể về tiếp ứng cho mặt trận Ô-giang, Xích-thủy của Đào

Chiêu-Hiển, Đào Đô-Thống và Đào Tam-Lang. Vì có tin báo, mặt trận này

quân Việt thất bại.

Đợi quân Ngô Hán rút rồi. Phùng Vĩnh-Hoa nói với Vương Nguyên:

– Ngô Hán mất hết lương thảo. Qua trận vừa rồi, y bị thất bại, hao quân

tổn tướng. Giữa Vương Bá với Ngô Hán có sự chia rẽ trầm trọng. Ngô sẽ

tâu về triều đình rằng: Vương Bá dùng gian tế Lĩnh-Nam Chu Tái-Kênh,

Trần Năng, Đinh Xuân-Hoa làm mất bốn thành Cửu-long, Đông-sơn, Mi-sơn,

Nga-biên. Còn Vương Bá sẽ tâu về triều: Ngô Hán không biết dùng binh,

mạo hiểm đánh xuống Lĩnh-Nam, trong khi Ích-châu còn bảy thành trong tay Thục, vì vậy mới bị bại. Ngô không biết đề phòng Công-tôn Thi, bị Thi

phản. Trong khi họ đổ lỗi cho nhau chạy tội, không còn tinh thần giao

chiến. Vậy tôi xin trao các thành trì lại cho sư thúc. Xin sư thúc tiến

đánh gấp những phần đất còn lại, phục hồi Thục.

Đến đây, có sứ giả của Đào Chiêu-Hiển tới, xin vào yết kiến. Phùng Vĩnh-Hoa nhìn qua nét mặt tươi tỉnh của sứ giả. Bà cười:

– Ba tướng họ Đào đại thắng rồi phải không? Hiện quân họ ở đâu?

Sứ giả bái lạy:

– Khải tấu Công chúa. Cả ba đạo đều đại thắng. Ba đại tướng quân hiện

dồn quân ở bến Bồ-lăng. Vì sợ quân Hán tràn sang Lĩnh-Nam. Còn sư bá Hàn