Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210812
Bình chọn: 10.00/10/1081 lượt.
ới võ công Trung-nguyên. Hôm đấu ở đồi
Vương-sơn, Trần Năng phải khó nhọc lắm mới ngang tay với thị. Sau nhờ
Tăng-giả Nan-Đà đọc kinh Kim-cương, Lăng-già, Bát-nhã, nàng áp dụng
Thiền-công, mới thu thập được thị.
Ông đang luống cuống chưa biết trả lời sao, thì Tường-Qui bước ra nói:
– Sư phụ! Đệ tử nghĩ thân phận sư phụ, là Thái-sơn thần kiếm mà đấu với
con trai tên giặc cướp tàn ác Xích-Mi thì e nhẹ thể. Vả lại sư phụ là
Thái-sơn Bắc-đẩu kiếm thuật Trung-nguyên, mà đấu với Phan Anh chẳng hóa
ra lớn hiếp nhỏ ư? Với bản lĩnh của y, chỉ đáng để một cung nữ của đệ tử cũng đủ kiềm chế. Xin sư phụ cho phép.
Phan-Anh liếc nhìn Tường-Qui. Y bủn rủn cả chân tay nghĩ thầm:
– Cha mẹ ơi! Sao trên đời có người đẹp thế kia. Ta đã thấy hoàng hậu Chu Mẫu-Đơn của Cảnh-Thủy hoàng đế! Công chúa Vĩnh-Hòa, Thái-hậu Hàn
Tú-Anh, song tất cả còn thua người này xa. Y thị mặc theo lối Phi tần,
không lẽ một cung phi mà dám đấu với ta? Y thị gọi Lưu Quang bằng sư
phụ, ta há sợ sao?
Hoài-nam vương nghe Quang-Vũ nói võ công Chu Tường-Qui cao cường. Tuy
vậy ông không tin nàng có thể thắng được Trần Nghi-Gia, Phan-Anh.
Có tiếng tung hô vạn tuế, vạn tuế. Một đoàn thị vệ hộ tống Quang-Vũ tới. Cạnh Quang-Vũ có Hàn thái-hậu, Trần Tự-Sơn, Hoàng Thiều-Hoa, rồi Khất
đại phu, Tiên-yên nữ hiệp, Trần Năng, Đào Kỳ v.v. đều đến đông đủ.
Trần Năng bước ra nói với Phan Anh:
– Phan Anh, Nghi-Gia! Các vị có muốn tái đấu với ta không?
Phan Anh cười:
– Hùng phu nhân! Ta đã bại dưới tay phu nhân từ lâu rồi. Hôm nay chúng
ta muốn lĩnh giáo võ công của vua, quan, Hoàng-hậu, Phi tần nhà Hán, chứ không muốn đấu với Lĩnh Nam nữa.
Trần Tự-Sơn chỉ mặt Phan Anh:
– Xích tiểu vương! Ngươi vẫn chưa chết sao? Trong trận chiến Trường-sa,
ngươi đấu ngang tay với Phùng Dị, rồi mất tích. Ta tưởng ngươi chết
trong quân, không ngờ hôm nay lại gặp ngươi.
Quang-Vũ nghe Nghiêm Sơn nói, trong lòng lo lắng:
– Tương-dương cửu hùng của ta đã bị Lĩnh Nam giết mất năm người. Mã Vũ
hiện ở tại triều. Lưu Long, Đoàn Chí, Phùng Tuấn thì trấn ở ngoài. Vậy
lấy ai đấu với Phan Anh bây giờ?
Nội giám thống lĩnh cấm quân An Đức-Huy mới được phong chức, thay thế
Chu Hựu. Y muốn hiển lộ võ công trước Hoàng-đế, bước ra nói:
– Ta, Nội-giám thống lĩnh cấm quân. Ta bắt ngươi đây.
Đức-Huy phóng chưởng tấn công liền. Phan Anh phất tay đỡ chưởng nói:
– Ngươi hãy báo tên họ cho ta biết. Ta không muốn giết kẻ vô danh.
An Đức-Huy nói:
– Ta là An Đức-Huy, thuộc phái Tương-dương.
Phan Anh cười:
– Ta tưởng ai hóa ra bọn Tương-dương. Hãy tiếp chiêu của ta.
Y phóng chưởng đến véo một cái. Tay phải đánh thẳng vào ngực Đức-Huy.
Tay trái biến thành đao, chém từ trái sang. Đức-Huy vọt người lên cao
tránh. Từ trên cao y đánh xuống một chưởng. Phan Anh biến chiêu, hướng
chưởng lên trời. Bốn chưởng gặp nhau. Đức-Huy bay vọt lên cao. Phan Anh
cùng vọt lên theo. Trên không hai người chiết với nhau năm chiêu. Chiêu
nào cũng mạnh long trời lở đất.
Trần Năng thuật cho mọi người biết nguồn gốc của vợ chồng Phan Anh và những việc đã xảy ra trên đồi Vương-sơn thành Trường-sa.
Đấu được trên năm mươi chiêu, Phan Anh yếu thế dần. Trần Nghi-Gia đứng ngoài thấy vậy, phát một trảo, tấn công Đức-Huy.
Hàn Tú-Anh nói với Chu Tường-Qui bằng ngôn từ bình dân:
– Con Hôm trước Má má bị hai đứa này làm nhục ở Trường-sa không ít. Con hãy bắt y thị cho Má má.
Tường-Qui Dạ một tiếng, nàng phát quyền đẩy lui Nghi-Gia:
– Trần nữ hiệp. Nữ hiệp xuất thân là đệ tử danh gia. Tại sao lại đánh
trộm người ? Tôi nghe Khúc-giang Ngũ hiệp danh trấn thiên hạ về võ đạo,
nữ hiệp nên học lấy uy đức đó mới phải chứ?
Lời nói của nàng đúng ra vẻ bậc vương phi, một đệ tử danh gia, đem võ đạo ra dạy dỗ người.
Nghi-Gia bỏ Đức-Huy, thị quay lại thấy một thiếu nữ mặc quần áo theo lối phi tần, nhan sắc cực kỳ diễm lệ, lời nói ôn nhu. Thị quát:
– Được, ta đấu với ngươi !
Thị phát chưởng mạnh như vũ bão phản công. Chưởng hai người chạm nhau
đến binh một tiếng. Nghi-Gia bật lùi lại ba bước, cánh tay tê liệt. Y
thị kinh hoàng nói:
– Ngươi là Tây-cung quí phi, nhan sắc có một không hai. Ngươi học đâu được võ công dương cương này?
Chu Tường-Qui nói:
– Ta học ở song thân ta! Học ở Thái sư phụ ta, chứ còn học ở đâu nữa.
Nàng phát chiêu Ngưu hổ tranh phong trong Phục-ngưu thần chưởng. Chưởng
phong ào ào chụp xuống. Hoàng hậu đứng ngoài kinh hãi nghĩ thầm:
– Hôm trước ta không biết con Nam man này, gây với nó. Cũng may nó không thù oán, chứ không, đêm nó vào cung giết ta, thì mạng ta ắt ô hô ai tai rồi.
Quang-Vũ thấy võ công Tường-Qui tiến mau kỳ lạ, thì ngẩn người ra. Y đưa mắt hỏi Hoài-nam vương. Vương đáp:
– Tâu bệ hạ! Trước đây võ công quí phi vốn đã có căn bản. Trong những
ngày quốc cữu Chu Bá đến Lạc-dương trị bệnh cho bệ hạ. Người dạy dỗ
Quí-phi hàng ngày. Quí-phi còn được Trần Đại-Sinh tiên ông dạy dỗ nữa.
Hiện bản lĩnh Quí-phi không thua gì thần.
Quang-Vũ hỏi:
– Ta thấy Quí-phi gọi Hoàng-thúc bằng sư phụ. Ta tưởng nàng học võ với hoàng thúc?
Hoài-nam vương lắc đầu:
– Quí phi học văn với thần mà