Polaroid
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210870

Bình chọn: 8.00/10/1087 lượt.

ong cái ác đánh trâu, có cái thiện đẩy trâu. Chiêu sau như một cái tháp chụp xuống, nhẹ nhàng mà dũng mãnh.

Trong cái nhàn tản, có cái uất ức. Thì ra chiêu này do vua An-Dương chế

ra, trong lúc cố thủ thành Cổ-loa chống với Triệu-Đà.

Ngài nhìn mọi người, rồi nói:

– Cách đây hai ngày, bần tăng qua đồi Nghi-dương, thì gặp tiểu thí chủ

đây nằm trong bụi cỏ, chân tay run rẩy, tỏ ra đau đớn vô hạn. Bần tăng

đỡ dậy, coi lại thì ra tiểu thí chủ bị trúng Huyền-âm. Bần tăng dùng

Thiền-công cứu. Song đã quá trễ. Bần tăng coi kỹ lại, hóa ra tiểu thí

chủ không bị Huyền-âm chưởng đánh trúng, mà do tiểu thí chủ phát tâm

Bồ-đề, hút chất độc cứu người. A Di Đà Phật! Tiểu thí chủ nhỏ tuổi, mà

tâm đạo như một đại Bồ-tát.

Ngài lim dim nhập định một lúc rồi tiếp:

– Bần tăng nghĩ hết cách cứu trị, vẫn vô hiệu. Đầu tiên tiểu thí chủ tập một thứ võ công Lĩnh-Nam, lấy leo trèo trên cây làm căn bản. Sau không

biết cơ duyên nào, lại luyện nội công của phái Cửu-chân, dương cương.

Tiếp theo lại luyện nội công âm nhu giống nội công phái Long-biên. Cuối

cùng luyện Ngũ-độc thần công. Dùng thần công ấy hút chất độc cứu người

khác. A Di Đà Phật! Phúc đức quá. Khất đại phu, Đào Kỳ, Phương-Dung đều

khâm phục Tăng-Gỉa Nan-Đà. Ngài chỉ chẩn mạch, mà biết rõ hết những gì

Sún Cao đã trải qua.

Phương-Dung tường thuật tỷ mỉ những biến chuyển đã xảy ra xung quanh Sún Cao cho Tăng-Giả Nan-Đà nghe. Ngài nghe xong gật đầu:

– Tiểu thí chủ mới mười sáu, mười bảy tuổi, mà đã có tâm đạo cao như

thế. Đức Phật dạy người tu hành: Hỷ xả cứu người, nhảy vào miệng cọp

đói, cắt thịt nuôi chim ưng. Tiểu thí chủ có hạnh Bồ tát, hy sinh thân

mình, cho sư huynh sống. Tiếc rằng bần tăng gặp tiểu thí chủ quá trễ,

thành ra không kịp nữa rồi. Ngũ độc phá hết tạng phủ. Bần tăng để tay

vào ngực, đẩy chất độc ra khỏi tâm, hầu tiểu thí chủ tỉnh dậy. Song đến

giờ vẫn còn mê man.

Sún Rỗ nước mắt đầm đìa:

– Bồ Tát! Đệ tử chịu chết cho em cháu sống. Như vậy có được không?

Tăng-Gỉa Nan-Đà lắc đầu:

– Ngay khi tiểu thí chủ này, hút Ngũ-độc trong người Đào vương gia. Bần

tăng có ngồi cạnh cũng vô ích. Vì chất độc đã vào tạng phủ, trục ra làm

sao được? Dù có dùng thuốc giải độc của phái Trường-bạch cũng vô hiệu.

Bỗng Sún Cao trở mình một cái, mắt từ từ mở ra. Nó ngơ ngác nhìn mọi người. Sún Rỗ nói:

– Cao! Mày có nhận ra tao không? Rỗ đây này.

Sún Cao mỉm cười:

– Ừ! Tao nhận được mày. Nãy đến giờ, tao nằm đây, chân tay cử động không được, mà nghe hết, hiểu hết những biến chuyển xung quanh.

Nó đưa mắt nhìn mọi người, rồi nói với Tăng-Giả Nan-Đà:

– Suốt hai ngày qua, trong cơn mê mê, tỉnh tỉnh, đệ tử biết có sư phụ

bên cạnh. Sư phụ đọc kinh cho đệ tử nghe. Đệ tử hiểu hết. Song nói không được mà thôi. Sư phụ! Sư phụ nói: Sinh tử vô thường. Có sinh ra thì

phải có đau yếu, già lão, rồi phải chết. Chết trước hay chết sau cũng

vậy mà thôi. Chỉ cần sao giữ cho cái tâm trong sáng. Đệ tử nghe kinh

Phật, áp dụng vào luyện nội công. Đợi chết rồi, đệ tử tìm Mao Đông-Các

đấu với y một trận, trả cái thù này.

Tăng-Giả Nan-Đà lắc đầu:

– Không nên, thí chủ tự nguyện hy sinh cứu Đào vương gia, mà đổ thù oán

lên đầu người khác càng thêm nghiệp quả cho Vương-gia. Thí chủ cho rằng

mình chết gốc ở Mao Đông-Các, phải tìm Mao trả thù. Thế thì mười sáu

ngàn binh sĩ Hán, bị thí chủ cho Thần-ưng ăn thịt. Họ sẽ báo thù vào ai

đây? Thù oán chồng chất mãi bao giờ mới hết!

Sún Cao tỉnh ngộ, a lên một tiếng:

– Đệ tử hiểu rồi! Sư phụ dạy Tâm trong sáng, trong lòng không còn tơ tưởng hình sắc, sự vật, tình cảm gì phải không?

Tăng-Giả Nan-Đà gật đầu:

– Đúng thế. Thí chủ giác ngộ mau quá. Phật A Di Đà sẽ đón thí chủ về Tây-phương Cực-lạc.

Đến đây Sún Cao cười rất tươi. Nó nói với mọi người:

– Thế giới ta ở có tên là Ta-bà. Người giết người! Người hại người. Thôi về thế giới Cực-lạc sống sướng hơn.

Đến đó mệt quá, nó nhắm mắt nằm im. Tăng-Giả Nan-Đà ra hiệu cho mọi

người im lặng. Ngài gõ mõ, đọc kinh A Di Đà. Một lát Sún Cao mở mắt ra

nhìn mọi người, mỉm cười, nói với Sún Rỗ:

– Tao về thế giới Cực-lạc đây.

Nó nói với Đào Kỳ :

– Tam sư huynh ! Em biết rằng sự hy sinh của mình đúng đạo lý. Sư phụ

dạy : Người ta sinh ra, ai cũng phải chết. Trong những cái chết, thì cái chết cho đất nước là xứng đáng nhất. Tam ca ơi ! Em nghĩ rằng đất nước

không thể thiếu tam ca. Em nguyện chết để tam ca phục hồi Lĩnh Nam… Em…

Nó mỉm cười, ngẻo đầu sang một bên. Mắt từ từ nhắm lại.

Tăng-Giả Nan-Đà nói lớn:

– Các vị thí chủ. Tiểu thí chủ đã quá vãng. Các vị không nên khóc lóc, e làm cho hương linh tiểu thí chủ vãng sinh khó khăn.

Đào Kỳ gọi Thái thú Nghi-dương, nói:

– Phiền đại nhân mua dùm tôi chiếc quan tài, với vải, hoa khô vàng, hương tẩm liệm cho sư đệ của tôi.

Tăng-Giả Nan-Đà chắp tay:

– Đào vương gia! Hôm qua, tiểu thí chủ đã xin qui y Tam-bảo. Khi một

người ngộ đạo, qui y thì bần tăng cho pháp danh. Bần tăng đặt cho tiểu

thí chủ là Độ-Ách. Khi còn sinh thời, tiểu thí chủ có tên Sún Cao. Sau

theo học với Đào hầu, sư phụ ban cho tên Đào Tứ-Gia. Tiểu thí chủ nói Từ