Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3211312
Bình chọn: 7.00/10/1131 lượt.
thiên-văn, dưới
hiểu địa lý, thì dùng làm Quân-sư như Trương Lương, Tiêu Hà. Còn loại
trí dũng tuyệt vời, văn mô vũ lược, biết trông rộng, nhìn xa, nhìn giặc, nhìn mình, ngồi trong trướng mà quyết thắng ngoài nghìn dặm là đại
tướng như Khương Thượng, Tôn Vũ, Ngô Khởi, Hàn Tín. Còn loại tối cao có
chí lớn, ôm trời đất trong lòng, nhã lượng, cao trí, hùng tài, đại lược
có đức Nhân như Vũ-Vương, Cao-Tổ, đó là loại Đế vương vậy.
Chàng nhẩm ước tính những người của mình, thì thấy: Khất đại-phu, Nguyễn Phan, Nguyễn Trát, Phan Đông-Bảng, Trương Thủy-Hà, Cao Cảnh-Minh, Đặng
Thi-Kế, Nguyễn Thành-Công, đại sư-huynh Trần Dương-Đức, hai anh
Nghi-Sơn, Biện-Sơn cho tới Thần-nỏ Âu-lạc, Mai-động ngũ kiệt, Cối-giang
tứ hùng đều chỉ là những người có sức khỏe xung phong hãm trận mà thôi.
Phật-Nguyệt, Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa lại khác.
Chàng suy nghĩ một lúc rồi nói thầm:
– Trội hơn hết có Nghiêm đại-ca, Trưng Trắc, Trưng Nhị, Đặng Thi-Sách,
bố ta, chú ta, cậu ta, bây giờ thêm Đô Dương là có tài đế-vương.
Chàng tự đặt câu hỏi:
– Thế thì những ai làm đại tướng được?
Rồi tự trả lời một mình:
– Dĩ nhiên bố ta đứng đầu. Võ công người cao, lại có tính quyết đoán,
giải quyết mọi việc mau mắn. Về xung phong hãm trận, người giỏi đã đành, ước tính biết mình, biết người thật chính xác. Cứ xét như trận đánh
cảng Bắc. Chỉ một nhóm đệ tử, tráng đinh chưa quá 500 người, thế mà
người chống lại mấy vạn hùng binh của Thái-thú Nhâm Diên. Đốt cháy phủ
Thái-thú, đánh Đô-úy trọng thương, giết vợ con Nhâm Diên. Những người
tài như bố mình không thiếu. Đầu tiên là chú Đào Thế-Hùng, cậu Đinh Đại, Lê Đạo-Sinh và đệ tử Thái-hà trang cũng đều có tài đại tướng. Sư thúc
Lương Hồng-Châu, Lại Thế-Cường, Đinh Công-Thắng, Triệu Anh-Vũ, tám vị
Thái-bảo Sài-sơn, Lê Chân, Hồ Đề, Đàm Ngọc-Nga và Hoàng sư-tỷ. Ừ nhỉ!
Lĩnh Nam mình nhiều nhân tài quá, do hoàn cảnh đất nước tạo nên.
Chàng lại tự đặt câu hỏi:
– Thế còn mình, mình thuộc loại nào đây? Sư-bá Nam-hải nói mình có tài
đại-tướng. Nghiêm đại-ca dĩ nhiên tin là mình có tài đại-tướng mới giao
ấn Chinh-viễn đại tướng-quân cho mình. Mình thống lĩnh cả sư-thúc Triệu
Anh-Vũ, Lương Hồng-Châu, Đinh Công-Thắng và Hoàng sư-tỷ. Nghiêm đại-ca
còn bảo mình là chiến tướng được. Điều này đúng, vì cái ông chiến tướng
đó đại-ca dạy mình. Võ công mình cao, dĩ nhiên rồi. Nghiêm đại-ca tự
biết tài điều quân, ước tính tình hình không bằng Phương-Dung, nên để
Phương-Dung làm quân-sư. Đại-ca thực là người có tài đế vương, nên dù
Phương-Dung nhỏ tuổi lại là gái, đại-ca cũng vẫn trọng dụng và tự nhận
thua nàng. Chính cái biết dùng người và bỏ tự ái đó, đại-ca mới làm
Lĩnh-nam vương. Đại-ca còn bảo mình có tài quân-sư, nên không cần
quân-sư. Như vậy mình hơn Đặng Vũ, Ngô Hán, Sầm Bành, Phùng Dị sao?
Chàng chợt nhớ lời sư bá Nam-hải phê bình chàng:
– Cháu đủ tài, nhưng cháu thiếu đức biết người, tin người và để tình cảm át mất linh mẫn. Nếu như cháu biết người, tin người như Nghiêm Sơn, chỉ cần sai Vương Phúc, Trần Quốc đi thám thính Mỹ-cơ là đủ rồi. Việc gì
cháu phải đem thân đại-tướng đi làm việc đó, bị Trần Thanh-Nhiên bắt
suýt mất mạng. Đến việc vào Thành-đô cùng với Vương Nguyên cũng vậy. Cứ
sai Vương Nguyên đi với Lương Hồng-Châu cũng được, việc gì phải thân
chinh đi. Mình là đại-tướng, thống lĩnh ba quân, mạo hiểm như vậy đâu
phải là người trí? Sư bá còn chê mình không bỏ được tình cảm riêng tư,
người mới để cậu Đinh Đại thống lĩnh đạo Lĩnh-nam thay mình. Vậy mình
phải sửa đổi mới được.
Đô Dương chỉ vào một xóm ven đường:
– Chúng ta vào dưỡng thần chờ trời sáng.
Đô Dương quen với địa thế ở đây. Chàng xuống ngựa dẫn mọi người đến ngôi đền gần đường. Ngôi đền khá lớn, phía trước có mấy cây cổ thụ, tấm bảng trước đền đề ba chữ lớn Tam-hoàng miếu. Mọi người cùng cột ngựa sau
miếu. Giao-Chi đi trước, nàng đưa tay gõ cửa. Không có tiếng trả lời,
nàng dùng tay đẩy mạnh. Cánh cửa bật tung, nàng định bước vào trong. Thì nhanh như chớp, Đô Dương chụp lấy dây lưng nàng, nhấc bổng lên kéo lại
sau. Rồi chàng cầm cái túi trên lưng ném vào trong. Lập tức phía sau
cánh cửa, một thanh kiếm chém vào cái túi của chàng. Cái túi văng vào
góc. Chàng vẫn giữ nguyên Giao-Chi, nhảy lui lại lên tiếng:
– Chúng tôi là khách qua đường vào đây trú lạnh, chờ trời sáng nhập thành. Vì vậy làm phiền tôn-giá, xin tôn-giá miễn chấp.
Bây giờ chàng mới bỏ Giao-Chi xuống. Giao-Chi tỉnh ngộ:
– Mình đáng chết thực. Rõ ràng mình thiếu kinh nghiệm, không có Đô đại-ca thì mình lãnh nhát kiếm kia rồi.
Bên trong không có tiếng trả lời. Đô Dương rút kiếm cầm tay lao mình vào bên trong cánh cửa. Chàng chém luôn một lúc bốn chiêu vào mỗi bên,
nhưng không thấy đối thủ phản ứng. Chàng đánh lửa lên nhìn khắp cả, thấy một người mặc quần áo kiểu binh Hán ngồi gục đầu vào hai chân. Dường
như y bị thương. Tay cầm kiếm run run cất lên không nổi.
Khất đại-phu giàu lòng nhân đạo. Ông chạy đến đỡ y đưa lên trước bệ thờ thần, cầm mạch rồi nói:
– Không hề gì! Y chỉ vì đói và mệt quá, chứ không sao cả.
Phương-Dung lấy gói lương khô