Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211341

Bình chọn: 7.5.00/10/1134 lượt.



Giao-Chi cười:

– Đại-ca có biết Công-chúa Vĩnh-Hòa không? Y thị là người thế nào với Quang-Vũ?

Đô Dương đáp:

– Vĩnh-Hòa công-chúa là con Cảnh-Thủy hoàng-đế. Nguyên trước đây

Trường-sa Định-vương có hai người con, người con lớn tên Huyền, tài kiêm văn võ. Ông say mê một kỹ nữ. Định-vương giận lắm, bắt Thế-tử nhận một

trong hai điều: Một chọn ngôi Thế-tử, hai chọn kỹ nữ. Thế-tử chọn giải

pháp thứ hai cùng người yêu ra ngoài thành sống hạnh phúc bên nhau.

Người con thứ nhì được Định-vương truyền ngôi. Sau khi Vương Mãng cướp

ngôi nhà Hán, Trường-sa Định-vương bị giết. Lưu Huyền trốn đến vùng

Quang-Trung khởi binh xưng hoàng-đế, lấy niên hiệu là Cảnh-Thủy.

Công-chúa Vĩnh-Hòa là con duy nhất của hoàng-đế Cảnh-Thủy. Hoàng-đế có

ba người em kết nghĩa là Lý Điệt, Chu Huy và Phan Sùng. Ngài phong Lý

Điệt làm Tấn-công, Chu Huy làm Ngụy-công và Phan Sùng làm Tề-công. Ngài

trao chức Tam-công là Tư-không, Tư-đồ, Tư-mã cho các em. Phan Sùng một

lần thấy hoàng-hậu của Cảnh-Thủy hồn phách y bay phơi phới. Y giết

Cảnh-Thủy và hai sư huynh, cướp ngôi vua và định cướp cả hoàng-hậu.

Hoàng-hậu xuất thân là kỹ nữ, nhưng trung thành với vua, tự tử chết

theo. Khi Cảnh-Thủy hoàng-đế bị giết, Lưu Diễn anh Lưu Tú, tức con

Trường-sa Định-vương, gọi Cảnh-Thủy bằng bác ruột mới khởi binh, nối

tiếp sự nghiệp. Lưu Diễn chết, Nghiêm đại-ca với chúng tôi mới khuông

phò Lưu Tú lên làm vua, hiệu là Quang-Vũ.

Giao-Chi hỏi:

– Tại sao người ta gọi Phan Sùng là Xích Mi?

Đô Dương đáp:

– Phan Sùng xuất thân là chưởng môn phái Trường-bạch. Võ công y rất cao. Y có hai lằn mi đỏ, nhân đó người ta gọi y là Xích Mi. Đi đâu y cũng

mang theo một số con em đệ tử, chúng rất tàn ác, người ta gọi chúng là

giặc Xích Mi.

Giao-Chi hỏi:

– Sao có thuyết nói rằng Quang-Vũ trước ở dưới quyền Cảnh-Thủy, được Cảnh-Thủy giao cho binh quyền, y cướp sự nghiệp của ngài.

Đô Dương gật đầu:

– Gần đúng như thế. Bởi Cảnh-Thủy không có tính quyết đoán, tướng sĩ

không phục, nhất là Nghiêm đại-ca, Phùng Dị, Ngô Hán, Đặng Vũ, Sầm Bành

và cả tôi nữa.

Ngừng một lát Đô Dương tiếp:

– Cảnh-Thủy chỉ có một công-chúa Vĩnh-Hòa, Tấn-công Lý Điệt chỉ có một

quận-chúa Lý Lan-Anh và Ngụy-công Chu Huy chỉ có một quận-chúa Chu

Thúy-Phượng. Quang-Vũ ban cho ba nàng, mỗi nàng một thanh Thượng-phương

bảo kiếm, được quyền Thượng trảm hôn quân, hạ trảm gian thần. Ba nàng

hiện lưu lạc ở Nam-hải cùng với Khúc-giang ngũ hiệp Trần-gia. Năm trước

đây, trong lần về Trường-an giỗ Cảnh-Thủy hoàng-đế, tôi đã được thấy

công-chúa Vĩnh-Hòa. Chà! Nàng đẹp như hoa xuân mới nở, tư thái phiêu hốt như một tiên nữ. Nàng rất giỏi về âm nhạc. Tôi e rằng trên thế gian

không ai sánh được với nàng.

Giao-Chi hỏi:

– Kể ra Quang-Vũ cũng tử tế với Nghiêm đại-ca đấy chứ. Y định đem chị

con ông bác gả cho Nghiêm đại-ca. Quả y đã ưu đãi Nghiêm đại-ca quá rồi

còn gì nữa.

Đô Dương lắc đầu:

– Sư muội lầm rồi. Bấy giờ có tin Nghiêm đại-ca muốn phục hồi Lĩnh Nam. Y lo sợ cuống cuồng, vì vậy mới định gả công-chúa Vĩnh-Hòa cho Nghiêm

đại-ca.

Giao-Chi à lên một tiếng:

– Quang-Vũ muốn mai phục một việc ngày xưa như Hán-đế dùng An-quốc Thiếu-Quý thôn tính đất Nam-Việt của con cháu Triệu Đà.

Nguyên Tần Thủy-Hoàng sai Đồ Thư mang 500.000 quân sang đánh Âu Lạc,

chiếm các quận Nam-hải, Quế-lâm, Tượng-quận, giao cho một viên Quận-úy

là Triệu Đà trông coi, rồi tiếp tục đánh xuống miền Nam. An-Dương vương

dùng du kích chiến, cuối cùng đánh một trận giết Đồ Thư, nhưng không đòi lại được ba quận trên. Khi Tần Thủy-Hoàng chết. Anh hùng Trung-nguyên

nổi dậy như ong. Triệu Đà xưng Nam-Việt vương giữ vững cai trị như một

quốc-gia. Sau khi dùng mưu chiếm được nước Âu Lạc, An-Dương vương tự tử. Lãnh thổ Nam-việt trở thành rộng lớn. Triệu Đà xưng đế, cha truyền con

nối. Có lần Đà mang quân đánh Trường-sa. Đến đời Hán-Văn đế cho người

thuyết phục, dọa đào mồ cuốc mã tổ tiên họ Triệu, Đà mới chịu thần phục, hàng năm tiến cống. Truyền đến đời cháu Đà, Hán-đế bắt cho Thái-tử sang làm con tin. Thái-tử Anh-Tề sang Hán làm con tin, lấy người vợ tên

Cù-Thị. Thái-tử Anh-Tề trở về nối ngôi vua được ít lâu thì chết. Hán-đế

sai tình nhân cũ sang dụ Cù-Thị với con hàng Hán. Cù-Thị gặp tình nhân

cũ, nhớ nước muốn về Trung-nguyên, thị khuyên con trai đầu hàng. Lữ Gia

là Tể-tướng nước Nam-việt đứng lên giết Cù-Thị, sứ giả, lập vu Trưng Nhị dùng binh phù của Nghiêm Sơn truyền lệnh bãi binh, thì Đặng Vũ cùng các tướng lên đường về Lạc-dương. Y phái Mã Viện với Tương-dương

cửu hùng đến Trường-an chầu Quang-Vũ. Lúc lên đường thấy vắng mặt Sầm

Bành, Tế Tuân. Y đâu biết hai người này thám thính anh hùng Lĩnh Nam đã

bỏ mạng.

Nghe Hầu Nhân-Đăng nói toán 13 bộ hành đều là người Việt ở Lĩnh Nam. Mã

Viện hơi lo nghĩ một chút. Vì y thấy những người theo Nghiêm Sơn, trợ

chiến ở Bạch-đế thành, từ võ công đến mưu trí đều kinh người. Y bì thế

nào được. Trước mắt y hiện ra một Trưng Nhị võ công, mưu trí. Một Trần

Năng chưởng lực hùng hậu, thuộc dương cương. Một Hồ Đề tinh nghịch,

nhưng cạnh nàng thì nào là Thần-ưng