Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211294

Bình chọn: 7.5.00/10/1129 lượt.

mưu trí tuyệt vời, bà hy vọng có thể thắng được chúng. Nghĩ vậy bà nói với Trần Lữ:

– Được, ta đấu với ngươi.

Bà vung chưởng tấn công. Trần Lữ khinh thường, né tránh rồi phản đòn.

Hai người xuất chưởng quay tròn chiến đấu. Tiên-yên nữ hiệp nhẹ nhàng

thoát tiến, thoát lui. Trần Lữ trầm trọng. Tiên-yên nữ hiệp công lực

không bằng Trần Lữ. Nhưng một là bà khôn ngoan, hai là bà có nhiều kinh

nghiệm chiến đấu, nên hai bên cầm cự được với nhau trên 30 hiệp.

Tiên-yên nữ hiệp cảm thấy đuối sức dần. Mỗi khi Trần Lữ phát chiêu, lại

thấy mùi tanh hôi nồng nàn xông lên, rất khó chịu. Tiên-yên nữ-hiệp tuy

kinh lịch nhiều nhưng không rõ nguyên do tại sao.

Bên ngoài Giao-chi nói với Đô Dương:

– Đô đại-ca, đại-ca có thể đấu được với Trần Lữ không?

Đô Dương lắc đầu:

– Không chắc lắm, nhưng nếu có bại cũng phải trên trăm chiêu. Tôi thấy

võ công y rất quái dị, nội công âm nhu. Dường như võ công này tôi đã

thấy nhiều lần hồi đánh với Xích My. Đúng rồi! Nội công này tôi đã gặp

khi đánh cùng với Phan Sùng. Đây là nội công Âm-nhu đường đường chính

chính, nhưng chúng lại dùng Ngũ độc luyện chưởng, nên trong cái chính có cái tà. Ai trúng chưởng của chúng, đau đớn không biết bao nhiêu mà kể,

cứ cách ngày lên cơn một lần, cho đến khi kiệt lực mà chết.

Giao-Chi than:

– Không biết Khất đại-phu, Đào Kỳ, Phương-Dung đâu mà chưa chịu ra mặt?

Những người này mưu trí tuyệt vời. Chắc họ còn chờ gì đây, chứ không

phải họ không muốn ra tay.

Nàng thấy Tam sư-bá cứ lui hoài, trong khi đó Trần Lữ cứ tấn công như vũ bão.

Nghĩ được một kế, nàng nói với Đô Dương:

– Đô đại-ca, nhờ đại-ca bảo vệ phía trước tiểu muội. Để tiểu muội phá đám Mã Viện một trận.

Nói rồi nàng cầm ống tiêu để lên môi thổi. Tiếng tiêu của nàng pha lẫn

nội lực, vang rất xa, bay bổng lên trời. Đó là bản Động-đình ca diễn tả

lúc Quốc-tổ đến Động-đình hồ cầu hôn cùng Quốc-mẫu. Tiếng tiêu của nàng

vừa cất lên Mã Viện thấy luống cuống xao xuyến trong lòng. Vì đã nghe Lê Chân tấu nhiều lần trong những ngày tiến từ Kinh-châu vào Thành-đô. Y

đâu biết rằng những người phái Sài-sơn đều biết tấu bản này. Y cho rằng

Lê Chân tấu. Lê Chân đến thì Trưng Nhị đến. Trưng Nhị đến sẽ có

Phật-Nguyệt, Hồ Đề đến. Bọn người này đến, y chỉ có nước chôn xác, chứ

làm sao đấu lại với đoàn Thần-ưng, Thần-phong, Thần-tượng? Trong đầu óc y tưởng tượng ra rằng Nghiêm Sơn ca khúc khải hoàn, về tới. Vậy thì tính

mạng y nguy mất. Tuy nhiên là người nhiều mưu trí. Y cho rằng nếu sự

thực Lê Chân tới, sao không xuất hiện. Cho nên y lại thản nhiên nghe

ngóng.

Trong nhà Tiên-yên nữ hiệp nghe tiếng tiêu nhu hòa của bản Động-đình ca, biết bên mình đã có tiếp viện. Tinh thần tăng lên. Bà phản công vèo vèo liên tiếp mười chiêu, khiến Trần Lữ phải lui dần đến cửa đền.

Mã Viện cượt nhớ ra điều gì kêu lên:

– Trưng Nhị cô nương xin xuất hiện để tương kiến.

Giao-Chi từ bụi cây khoan thai bước ra chắp tay nói:

– Điệt nữ Nguyễn Giao-Chi ở Mai-động, xin tham kiến Nhị sư-bá, Tam sư-bá và Lục sư-thúc.

Mã Viện đã biết mặt Giao-Chi trong dịp nàng dẫn đội Giao-long từ đạo Lĩnh-nam đến trợ chiến đạo Kinh-châu. Y đáp lễ:

– Không dám, Nguyễn cô nương giá lâm. Chẳng hay Trưng cô nương đâu?

Giao-chi lắc đầu:

– Trưng sư tỷ hiện ở Thành-đô, không có ở đây. Ở đây chỉ có sư huynh Đào Kỳ, sư tỷ Phương-Dung mà thôi.

Trên đời chinh chiến Mã Viện không sợ bất cứ ai, mà chỉ sợ ba người. Một là Phương-Dung, hai là Trưng Nhị, ba là Phùng Vĩnh-Hoa. Nghe nói

Phương-Dung đến. Mặt y trông thật khó coi. Y hỏi:

– Đào phu-nhân, xin mời ra tương kiến, còn Lĩnh-nam vương đâu?

Giao-Chi cười:

– Lĩnh-nam vương chiến thắng Thục, đã về Trường-an yết kiến

hoàng-thượng. Hoàng-thượng thấy đang tiết Xuân, trăm hoa đua nở. Nhớ lại ngày nào cùng Lĩnh-nam vương ruỗi ngựa đánh Vương Mãng, tình huynh đệ

thực thắm thiết, nên đã đến Trường-an cùng vương ngắm hoa, thưởng Xuân.

Phục-ba tướng-quân, ngươi có lệnh phải về Trường-an, yết kiến

hoàng-thượng, lĩnh chức trấn thủ Lương-châu. Sao không lên đường ngay,

mà còn đem tướng sĩ đi gây chiến với sư thúc, sư bá của ta?

Mã Viện chỉ Hầu Nhân-Đăng:

– Vũ-vệ hiệu-úy có mật chỉ mời tất cả các vị người Việt về Lạc-dương mà các vị đó không chịu, nên mới có cuộc động thủ.

Lời nói Mã Viện đã có vẻ khách khí một chút. Giao-Chi tiến đến trước mặt Vũ-vệ hiệu-úy Hầu Nhân-Đăng hỏi:

– Mật chỉ đâu, đưa ta coi.

Hầu Nhân-Đăng đưa mật chỉ ra. Mã Viện, bực mình hỏi:

– Nguyễn cô nương không được ngạo mạn, thất kính với Thái-hậu.

Giao-Chi cầm mật chỉ cười:

– Mã tướng quân, ngươi uổng là cháu của Thái-hậu, mà không nhận được thủ bút người. Ngươi có biết những gì xảy ra cho Thái-hậu không?

Mã Viện ngơ ngác:

– Cô nương muốn nói?

Giao-Chi cười:

– Gần đây bọn tế tác Thục đã đem vàng bạc vào Lạc-dương mua chuộc nhiều

người đồng nói rằng thiên-tử không phải là con của Thái-hậu. Sinh mẫu

của thiên-tử hiện lưu lạc ở Lĩnh Nam. Rồi chúng mua được thái-giám hầu

cận Thái-hậu, bảo y ăn cắp thủ bút thư tín của Thái-hậu. Sau đó chúng

mạo chữ Thái-hậu, phái nhiều cao thủ đi khắp nơi, gây thù oán g


Duck hunt