Huyễn Thần
Tác giả: Vân Thiên Không
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3218151
Bình chọn: 9.5.00/10/1815 lượt.
, một chiêu này, đã trở thành bản năng của hắn, từ rút kiếm đâm ra, đến việc thu lại kiếm, liền mạch lưu loát, chỉ cần một cái chớp mắt thời gian, hết thảy được hoàn thành, đây là thành quả mà Lý Dât đã rèn luyện ba năm qua.
Chỉ tiếc chính là, dù hắn đã dụng đấu khí quán chú được trên thân kiếm, cũng nhờ đó mà gia tăng lực công kích phá hoại lên, nhưng lại không cách nào làm cho đấu khí đẩy nhanh tốc độ của kiếm được, chỉ đơn giản là tăng lực phá hủy mà thôi, hắn biết… Con đường hắn đi còn rất dài, đối với đấu khí, hắn chỉ xem như mới nhập môn mà thôi.
Mặc dù chỉ mới một năm ngắn tu luyện đấu khí, nhưng Lý Dật cũng cảm giác được đấu khí của hắn tăng trưởng rất nhanh, nhưng cho dù tiến bộ không ít, việc vận dụng đấu khí của hắn còn kém rất nhiều, còn chưa thể vận dụng đấu khí vào thế công của kiếm cho hài hòa và hợp lí.
Về phương diện khác mà nói, không biết có phải do ảo giác hay không, mấy lúc gần đây, hắn cảm thấy đấu khí tăng trưởng có phần chậm lại, thậm trí ngừng tăng trưởng! Thời gian cho việc tu luyện không hề thay đổi, nhưng đấu khí tiến triển, hầu như lại không cảm giác được!
Luyện tập cho đến khoảng tám giờ, hắn mới kết thúc buổi luyện công của mình, thu kiếm vào vỏ, đang chuẩn bị trở vào nhà, đột nhiên… Lý Dật phát hiện bên trong cửa sổ lầu hai, bắn ra vài tia ánh sáng màu tím lợi hại, kì quái… Đây là cái gì vậy?
-------------------------------------------------------------------------------------------- HUYỄN THẦN
Tác giả: Vân Thiên Không
Chương 60: Bảo tàng thần bí.
Dịch: tranbaolong
Biên dịch & biên tập: blackcat132
Nguồn: http://tangthuvie
Theo phương hướng của quang mang màu tím nhìn lại, nơi đó ắt hẳn là phòng sách, lòng đầy nghi hoặc, hắn quay trở vào nhà, theo thang lầu lên tới tầng hai, trực tiếp đi vào phòng đọc sách, cả hắn cũng không nhớ là bên trong phòng có cái gì màu tím hay không a!
Bày trí bên trong phòng sách này rất đơn giản, phía trước một cái giá sách lớn sát tường, là cái bàn sách dựa vào cửa sổ, ngoài ra còn có một cái ghế cùng với giấy bút trên bàn, quang mang màu tím kia xuất hiện nơi nào đây?
Nghi hoặc quét ánh mắt tìm kiếm một vòng trong gian phòng, rất nhanh… Hắn phát hiện ra cái nơi mà ánh sáng màu tím phát ra, không sai, tuyệt đối là không sai, là từ cái kẽ hở nơi bàn sách dựa vào bên dưới cửa sổ vách tường kia bắn ra.
Đi tới trước bàn sách, hắn nghiêng đầu nhìn vào nơi khe hỡ đó, sau một khắc… Lý Dật hưng phấn tới nỗi xém chút la lên thành tiếng, trách không được là ánh sáng mang màu tím mà, hắc hắc… Lần này thì phát tài to!
Tại nơi bàn sách kê sát vào cái vách tường dưới cửa sổ đó, là một vật thể màu tím hình tròn mang theo màu tím, không sai… Cái này chính là một tử tinh tệ có giá trị một trăm vạn đồng tử a!
Hưng phấn đẩy cái bàn ra, miếng tử tinh đang phát sáng lấp lánh kia liền lộ ra tức thời, như thế thật là tốt, Lý Dật lại có tiền, tính tất cả ra, hiện tai trong túi hắn cũng có một trăm mười vạn đồng tử, không xa xỉ mà nói, xài một đời cũng không hết! Số tiền này cũng tương đương với một trăm mười vạn đồng trên Địa cầu a!
Cẩn thận mang miếng tử tinh tệ kia bỏ vào túi tiền, đẩy cái bàn vào vị trí cũ xong, lúc hắn chuẩn bị quay ra ngoài, trong khoảnh khắc ấy… Lý Dật ý thức mãnh liệt rằng có cái gì đó không đúng ở đây!
Nếu như rơi vào khe hở kia là một miếng ngân tệ mà nói, thì không có vấn đề gì, nhưng thực tế là, rơi vào đó lại là một miếng tử tinh tệ a, giá trị tới một trăm vạn đồng tử thì có bất thường không a!
Cái bàn này là vật có thể di động được mà, cho dù là rơi vào thì cũng có thể dễ dàng lấy ra! Số tiền này thật không nhỏ, làm sao có thể sơ ý mà bỏ qua chớ! Bất kì là ai, đột nhiên mất đi một miếng tử tinh tệ như thế, sợ rằng ngay tức khắc liền nhận ra, vậy thì chỉ cần bỏ công tìm tòi một chút liền có thể phát hiện ra a!
Có chuyện! Nhất định có chuyện!
Kết hợp những gì Lý Dật chứng kiến cùng với hết thảy mọi suy đoán của hắn, chủ nhân căn phòng này, nhất định là gặp phải bất trắc, sau đó nơi này lại bị trộm viếng! Nếu không nơi này sẽ không bừa bộn như vậy, đồ vật này nọ cũng sẽ không bị lật tung lên thành như vậy!
Về phần miếng tử tinh tệ kia, hắn suy luận rằng, trộm tặc sau khi vơ vét đồ đạc này nọ xong không cẩn thận đánh rơi, và do khẩn trương vội vàng bỏ đi, cho nên bọn chúng không có phát hiện số tiền rơi rớt lại này.
Mang theo những nhận định này, Lý Dật đem đẩy cái bàn qua một bên, cẩn thận kiểm tra mặt đất, vừa cẩn thận kiểm tra lại mọi thứ trên bàn, hết thảy đều hoàn toàn không có vấn đề, chẳng lẽ... Là do hắn phán đoán sai lầm rồi sao?
Quay đầu lại, nhìn về phía sau cái bàn sách kia, nọ vậy chính là giá sách được sắp xếp sát tường, không sai! Vấn đề nhất định là xuất ra ở chỗ này, trước kia khi xem tivi ở địa cầu, mọi thứ bảo bối không phải là đều mang giấu ở bên trong giá sách sao?
Thử dò xét bằng cách đem từng quyển sách một từ trên giá sách cầm xuống, mỗi một quyển sách đều lật xem một cách cẩn thận, xác nhận không có gì ghép dính vào nó mới chuyển sang quyển khác, rất nhanh... Mấy trăm quyển sách đều bị Lý Dật c
