chọc giận tới đối phương.“Trở về? Ha ha!” Lãnh Mạc bỗng dưng cười to vài tiếng, híp mắt nhìnchằm chằm người trước mặt ”Ta có nói qua là ngươi có thể trở về nướcMộc Chân sao?”Nàng nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, trong lòng đột nhiên dâng lên một trận hoảng hốt. Nụ cười như vậy, quá mức quỷ dị.Rõ ràng cả người phát tán ra khí thế sắc bén làm cho người ta chùnbước, nhưng là xem ra nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú lại giống như mộtđứa nhỏ.“Nhưng là, ta chỉ là một tiểu cung nữ, ở lại Bất sóng cung cũng sẽ không làm được việc gì, chẳng thà ta. . . . . .”Rắc! Thanh âm tiếng vỡ vụn rất nhỏ vang lên, khiến cho Quý Tranh mới nói được một nửa, liền không dám nói nữa.Nguyên bản hộp thuốc mỡ bằng gỗ kia, bị hai bàn tay trắng nõn nà bóng loáng như tay của xử nữ bóp nát, bể bột phấn.“Chủ. . . . . . Chủ tử. . . . . .” Nàng bất an nuốt xuống một ngụm nước miếng, hắn nhìn ánh mắt hoảng hốt của nàng.“Ngươi run rẩy tựa hồ rất lợi hại.” Lãnh Mạc cười cười, nhìn Quý Tranh nhẹ nhàng nói.“Có, có sao?” Nhưng thật ra là có, bởi vì hiện tại, thanh âm của nàng đều là run rẩy“Ngươi mới vừa nói, ngươi muốn chạy đi đâu? Ta nghe không được rõràng cho lắm, ngươi có thể lặp lại lần nữa không?” Tay hắn vung lên cầmlấy băng gạc trên tay nàng, cười nói.Ý cười giống như gió xuân ấm áp động lòng người, lại hồn nhiên giống như một tiểu hài tử.
“Ta ……………” Thanh âm bị đè nén, không thể thốt ra tiếng.“Đúng rồi thuốc trên tay của ngươi tốtlắm, ta sẽ giúp ngươi băng bó lại!” Lãnh Mạc nói xong, một bên tay đãcầm lấy băng gạc, bắt đầu từng vòng một băng bó cho vết thương trên taycủa Quý Tranh.Hàm răng của nàng cắn chặt môi dưới, không dám nói thêm cái gì nữa. Khí thế của hắn dọa nàng sợ, sợ tới mức không biết làm sao.Băng gạc màu trắng đã nhanh chóng quấnlấy cổ tay của Quý tranh, Lãnh Mạc lẳng lặng ngồi nhìn, tầm mắt giốngnhư đang thưởng thức. “Băng rất tốt a!”, giống như đang phát hiện ra một bảo bối vô giá, hắn ôn nhu cười nói. Quý Tranh rất muốn rút tay về,nhưng là chỉ phí công vô ích.“Ngươi nói, ta nên làm thế nào để đốivới ngươi đây?” hắn hơi nghiêng đầu, như là nói với nàng, nhưng cũnggiống như đang nói chuyện với chính mình.Quý Tranh mang theo một tia sợ hãi, giương mắt nhìn hắn.“A đúng rồi, như vậy có nghĩa là nhưthế nào?” như là nghĩ tới một cái đáp án làm vừa lòng người, Lãnh Mạcchậm rãi di chuyển ngón tay dời đến khủy tay phải của Quý Tranh. Tâmkhông khỏi sợ, nàng thật sự sợ hắn.Ngón tay lạnh lẽo cầm lấy tay nàng,từng điểm từng điểm buộc chặt. Sau đó trong nháy mắt Quý Tranh đã bị một cỗ đau nhức bao phủ cả người. Thanh âm của khớp xương bị lệch, trêntrán đã tuôn ra một tầng mồ hôi lạnh.“Đau!” hai hàng lông mày nhíu chặt, nàng đau đớn thở không ra hơi.Hắn làm cái gì? Muốn đem tay của nàngbẻ gãy luôn sao? Dễ dàng mang thống khổ gia tăng trên người nàng. Nhânloại trong mắt thần, chẳng lẽ yếu ớt đến thế sao?“Xem ra đây là một biện pháp tốt!” vẻmặt thống khổ của nàng cũng không làm cho vẻ mặt tươi cười của hắn giảmbớt. “Ngươi bây giờ, cho dù có muốn chạy hẳn cũng không còn khí lực rồi”Đau, đau quá! Nàng cả người lung laysắp đổ, thần trí cũng bắt đầu mơ hồ, cả nét tươi cười trên mặt của hắncũng mơ hồ không còn rõ nữa.Thân ảnh cao to xoay người mở cửa, “Thủy Mị” Lãnh Mạc vẫn đứng ngoài cửa gọi thuộc hạ của mình.“Có thuộc hạ”“Không có sự đồng ý của ta, không được nối xương cho nàng” Thứ mà hắn muốn có, xưa nay không bao giờ không chiếm được.Quý Tranh nghĩ là mình sẽ bất tỉnh,nhưng là nàng vẫn không có ngất đi. Bất quá khi ngất đi thì ít nhất tạmthời không phải chịu đau đớn.“Ngươi chảy thật nhiều mô hôi” Thủy Mịcất bước đi vào trong phòng, lấy khăn tay ra lau mồ hôi đang chảy từngdòng trên gương mặt nhợt nhạt của Quý Tranh.Sợi tóc màu đen cũng nhuộm đẫm mồ hôi,Quý Tranh khó khăn mở mắt nhìn Thủy Mị đang đứng trước mặt “Tay………..tayphải của ta có phải hay không nên chặt đứt đi” toàn bộ cánh tay đềukhông thể nâng lên, đau đớn cứ từng đợt mà đánh ụp tới người nàng.“Ngươi không nên làm Chủ Quân tức giận” Thủy Mị đỡ Quý Tranh đến bên giường, để cho nàng nằm xuống. “Lời nóicuối cùng của Chủ Quân ngươi cũng đã nghe thấy rồi đấy. Tuy rằng biếtngươi rất đau, nhưng là…………..nhưng là ta không thể giúp được g씓Ta……………..ta biết” đầu nàng điểm nhẹ một cái, “Nhưng là ta chỉ muốn quay về nơi thuộc về mình, chẳng lẽ điều nay cũng sai sao?”“Đúng vậy có sai, ở đây không đến lượtchúng ta quyết định” Thủy Mị vừa nói vừa lấy chăn đắp lên người cho QuýTranh. “Ngươi cứ nằm yên ở trên giường, để ta đi nấu ít thuốc giảm đaucho ngươi”, tuy rằng Chủ Quân không cho nàng nối xương, nhưng là cũngkhông có nói là không cho nàng tìm cách giảm đau. Nếu không mau chónggiúp nàng giảm đau, chỉ sợ sẽ sớm chết vì đau đớn.“Cám ơn……….cám ơn ngươi” nàng nói không rõ ràng, thần kinh cứ như không còn theo sự điều khiển của nàng nữa.“Không sao đâu, nằm yên đó đi” nói xong Thủy Mị đứng lên hướng ngoài cửa đi ra. Đây là lần đầu tiên Chủ Quânnổi giận mà không cần tánh mạng của đối phương.*************“Như thế nào, nơi này có đẹp không?”thiếu niên lôi kéo cô gái đến một vùng đất rất xinh đẹp. “Qu