Insane
Lan Lăng Vương

Lan Lăng Vương

Tác giả: Dương Thiên Tử

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323385

Bình chọn: 7.5.00/10/338 lượt.

được và không còn giả giọng ông nội nữa, một giọng nói trẻ trung thoáng mang vẻ ngạc nhiên: “Đoạn Mộc Liên, không ngờ bị cô phát hiện ra.”

Tôi chẳng buồn đếm xỉa gì tới hắn, cầm điện thoại đi động ra, bật nắp, có chút ánh sáng yếu ớt đó cũng đủ để tôi nhìn rõ tình thế trước mắt. Tôi tiện tay túm lấy cái bình cứu hỏa đặt trong góc, ném vào đầu của kẻ đang mặc bộ quần áo dạ hành[5'>, nhưng hắn nhanh nhẹn tránh được, “rầm” tiếng thủy tinh vỡ vang vọng trong Viện Bảo tàng rộng lớn. Tôi không đánh trúng hắn, nhưng đánh trúng cái tủ kính sau lưng hắn, cơ thể mất thăng bằng ngã nhào về phía trước, tay phải vô thức chống xuống đất, bỗng cảm giác mặt đất mềm nhũn như bùn, rồi bị lún sâu vào. Tôi nghe thấy tiếng ông nội ở đằng xa, nhưng không kịp trả lời, đất trời xoay chuyển, cả tôi và gã trộm mặc đồ đen bị rơi xuống mật thất dưới lòng đất. Thì ra nơi đặt Trấn Hồn Châu ở ngay đây, vừa nãy bàn tay tôi đã chạm vào cơ quan của mật thất. Tôi ngã đập lưng xuống đất, thấy xung quanh được bao phủ bởi một vầng ánh sáng màu tím nhạt, một viên trân châu sáng rực được đặt ngay ngắn trên một cái cột hình tròn ở chính giữa căn phòng đá, lớp lông thiên nga màu xanh lam đậm càng khiến nó trở nên thần bí, quý giá.

[5'> Là bộ đồ màu đen để thuận tiện di chuyển trong bóng tối.

“Bây giờ anh biết… vì sao tôi chắc chắn anh là giả rồi chứ?” Tôi nhìn người mặc áo đen đang đứng trước mặt, yếu ơt nói, “Bởi vì tôi chưa từng nhìn thấy bản đồ mật thất, nếu không thì cũng chẳng vô tình mà rơi xuống đây.” Tôi cố bò về phía hắn.

“Cũng cảnh giác nhỉ, con cháu nhà Đoạn Mộc quả nhiên không đơn giản.” Người áo đen trầm giọng nói, liếc tôi một cái rồi đi thẳng về phía Trấn Hồn Châu, vừa mới cầm nó vào trong tay đã bị tôi đang nằm dưới đất ngoắc chân ra, suýt nữa thì ngã, bàn tay đang cầm Trấn Hồn Châu chống vào tường theo phản xạ.

Cạch một tiếng, viên Trấn Hồn Châu lún vào một cái hố trên tường, dường như đúng vào một cơ quan nào đó, chính giữa bức tường nứt ra, căn phòng sáng trưng như ban ngày, tôi bị ánh sáng chói mắt làm đau nhói, thấp thoáng thấy một chiếc gương đồng đang chầm chậm nhô lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như ánh mặt trời. Người mặc áo đen thoáng ngỡ ngàng giây lát rồi hân hoan hét lên: “Gương Thanh Loan! Gương Thanh Loan!” Rồi kích động lao về phía nó.

Tôi giật mình, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng, chỉ biết là chiếc gương Thanh Loan không thể nào bị mất từ tay tôi, bèn cố bò ra, túm lấy chân hắn, nói: “Không được… không ai được mang nó đi!”

Gã áo đen nóng lòng thoát khỏi tôi, bàn tay đánh mạnh một cái, trúng vào sống lưng tôi, đau đớn vô cùng, nhưng tôi vẫn không buông tay.

“Buông tay, nếu không ta sẽ giết ngươi.” Hắn cúi đầu nhìn tôi, hai mắt hằn tia máu đỏ như thể kiên quyết phải lấy được gương Thanh Loan.

Tôi hốt hoảng, bỗng buông lỏng tay ra, gã áo đen cũng ngẩn ngơ, tưởng là tôi sợ chết, bèn nhìn tôi đầy mỉa mai, rồi quay người đi về phía chiếc gương Thanh Loan. Tôi cố hết chút sức lực cuối cùng, đứng bật dậy, nhân lúc hắn đang quay lưng về phía tôi, nhanh chóng rút khẩu súng lục màu bạc nơi thắt lưng hắn.

“Đứng im!”

Nhưng hắn cũng là cao thủ, tiếng “im” còn chưa nói xong thì hắn đã nhanh nhẹn quay người ôm lấy tôi, giữ chặt cánh tay tôi, bên tai tôi vang lên giọng nói lạnh lẽo: “Muốn chết phải không? Ta sẽ cho ngươi toại nguyện.”

“Nhưng ta không để cho ngươi đắc ý đâu!” Tôi liền giằng mạnh cánh tay rồi chĩa đầu súng vào ngực mình. Lúc giằng co thì tôi nghe thấy “bùm” một tiếng, tiếng vọng vang lên khắp nơi như những hạt bụi bay trong không khí. Uy lực của khẩu súng này đủ để xuyên qua trái tim của hai người. Xung quanh lặng ngắt như tở, yên lặng tới nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng viên đạn đang xuyên qua máu thịt mình.

Ánh sáng vàng rực của chiếc gương Thanh Loan cùng ánh sáng màu tím nhàn nhạt tỏa ra từ Trấn Hồn Châu bay lướt trước mắt tôi, tôi bất giác đưa tay ra, nhưng chẳng nắm được cái gì. Cơ thể tôi bồng bềnh tựa mây rồi bay lên, bay lên, trước mắt bỗng tối om, tôi mất đi tri giác.

3.

“Nô tì cầu xin My chủ nhân, xin hãy thủ hạ lưu tình, tiểu thư nhà tôi từ nhỏ chưa phải chịu chút khổ sở nào, e rằng sẽ xảy ra án mạng mất.” Tiếng cầu xin thảm thiết kèm theo tiếng khóc xé lòng thấp thoáng vang lên bên tai tôi.

“Chẳng qua là bị vài cái roi mà giả bộ chết. Người đâu, làm ả tỉnh cho ta!” Một giọng nói yêu mị và mỉa mai lẫn trong tiếng cười lạnh lẽo vang lên.

Ý thức của tôi vẫn chưa tỉnh táo lại, bỗng dưng bị một chậu nước lạnh giội vào, mọi vết thương trên khắp cơ thể đau nhói, tôi chầm chậm mở mắt ra, tầm mắt tôi chạm vào một chiếc váy gấm màu xanh nhạt mặc trên người mình, nhưng trên đấy đã lốm đốm vết máu, trông vô cùng thảm hại. Những giọt nước trên mặt chảy xuống theo từng sợi tóc, chảy qua những vết thương đang nứt miệng khiến đau đớn khôn tả.

Đây là đâu? Tôi ngẩng đầu dậy, đối diện với một ánh mắt đẹp lạnh lùng của một người đàn bà xa lạ. Trên người cô ta là một chiếc váy lụa mỏng màu cam rực rỡ, đôi mắt phượng xếch lên, xương gò má rất cao, bông hoa mẫu đơn màu vàng cài trên đầu thoáng chuyển động. Không thể