sẽ tính sổ với lão sau.
“Ngự nhi, Tiêu Diêu công tử đâu?” Mộ Dung Nghĩa thản nhiên liếc hắn.
“Đã chết.” Còn khuya nhá, chờ lát nữa sẽ vào tính sổ với lão gian ác nhà ngươi.
“Tốt lắm.” Hắn chỉ vào Khuynh Thành, giờ cả người đã đỏ như tôm luộc. “Ngươi muốn ả?” Đồ đệ này vốn không ham nữ sắc, làm sao đột nhiên lại muốn ả ta? Không lẽ ả rất xinh đẹp? Cả hắn cũng không cưỡng lại được mị lực của nàng sao? Bất kể lý do gì, có người chịu hủy sự trong sạch của ả ta là được. (Hic, ông ngoại gì ác tàn bạo!)
“Vậy mang về đi, thưởng cho ngươi đó.” Phần đông đệ tử e ngại vợ chồng Độc Cô Hàn, không ai dám, chỉ hắn có dũng khí, quả không hổ là người kế thừa do lão chỉ định.
“Tạ ơn sư phụ.”
Hắn đảo mắt nhìn quanh đám nô tài khúm núm đứng quanh rồi ôm lấy Khuynh Thành bỏ đi. Nữ nhân trong ngực hắn chỉ thuộc về hắn, dáng vẻ mị hoặc quyến rũ của nàng chỉ hắn được phép thấy mà thôi.
Khuynh Thành được ôm lên, theo bản năng liền ôm lấy cổ hắn, nóng nảy tiến sát vào lòng người thương. Mộ Dung Nghĩa chợt có một tia nghi hoặc, không phải nàng vốn rất có ngạo khí sao? Sao có thể ngoan ngoãn thuận theo hắn như thế? Không lẽ Thất tình lục dục đan thật sự lợi hại tới vậy? Tất nhiên đánh chết lão ta cũng không nghĩ ra được là mình sắp lên chức cụ ngoại, mà cháu rể của lão lại chính là đồ đệ bảo bối của mình. Dù gì bọn họ cũng đã là vợ chồng, làm cái gì mà chả được. Lão muốn hạ xuân dược sao? Khác nào tăng thêm chút gia vị cho phòng ngủ của bọn hắn?
“Ngự… ôi… nóng quá…” Đôi mắt đẹp của Khuynh Thành hơi nhắm lại, nửa tỉnh nửa mê cọ cọ trên người hắn.
“Sẽ không sao đâu, ngoan, nhắm mắt lại đi;”
“Sao chàng lại đến?”
“Cha mẹ cũng đến mà.” Người đến còn nhiều nữa cơ, sư phụ hắn cũng lo mà hưởng thụ đi. Mà, cũng nên đổi cách gọi lão già gian tà đó rồi.
“Ôi, khó chịu quá…” Nàng dựa vào càng sát sàn sạt.
Hắn khẽ hôn nàng. “Chờ một chút thôi.” Hắn sẽ ăn nàng ngay.
“Hôn thiếp nữa đi.” Không biết vì sao, lúc hắn hôn nàng nàng cảm thấy thật thoải mái.
Nếu chỉ hôn một cái có thể giải quyết vấn đề, mị dược làm sao có tác dụng như lời đồn chứ?
“Được.”
Hắn đem nàng ôm trở về phòng, đặt lên giường. Khuynh Thành cũng đứng lên, người dính sát vào Hàn Ngự không muốn buông ra.
Hàn Ngự nhanh nhẹn thoát hết quần áo của nàng, từng cái từng cái vứt trên mặt đất, chỉ để lại cái yếm cùng chiếc quần trong mỏng manh.
Khuynh Thành tựa vào tay hắn không ngừng run rẩy. “Khó chịu quá đi…”
Hắn khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng, trìu mến hôn. “Ngoan, nàng sẽ không sao.”
“Ngự…” Khuynh Thành hổn hển, nàng đem phần quần áo cuối cùng cởi nốt ra, vứt vào một góc giường.
Hàn Ngự cười gian xảo, nửa nằm nửa ngồi cạnh nàng. Hắn khẽ hôn lên khuôn miệng nhỏ nhắn ấy, môi nàng luôn mềm mại như thế khiến người khác nhớ nhung. Bàn tay to không chịu yên vị một chỗ bắt đầu chạy loạn trên bụng nàng. Khuynh Thành run run rẩy rẩy một trận, cả người không nhịn được liền cong lên đón hắn. Nàng thật nóng nực, thật khó chịu a.
“Thành nhi, nàng thật ngọt ngào mà.”
“Đáng ghét, chàng bắt nạt thiếp, khó chịu quá.”
“Rất nhanh sẽ không khó chịu nữa.”
Hắn cởi hết quần áo của chính mình vứt trên giường, dùng nội lực ép màn trướng buông xuống, che phủ xuân sắc vô tận bên trong. (Sở Sở: Lúc tả đến đây ta thực sự mâu thuẫn, có nên kể rõ hơn không nhỉ? Nói thật, không phải ta tả rõ được, mà là không dám tả, không muốn gieo rắc độc hại lên thanh thiếu niên. Ách, các người mau nói cho Sở Sở, loại tình tiết này là muốn tả sơ qua hay tả chi tiết?)
*
Tuyệt Mệnh Môn một cảnh vô cùng hỗn loạn, hồng hồng đỏ đỏ màu máu tươi vung khắp nơi. Âm thanh đánh nhau, tiếng hét ‘giết’ vang lên bên tai không dứt.
Vợ chồng Độc Cô Hàn, Mộ Dung Ý Vân, Độc Cô Tiêu Diêu, Tiểu Thiền đứng ở đại sảnh, đang giằng co cùng Mộ Dung Nghĩa đeo mặt nạ.
Mộ Dung Ý Vân cười cười. “Cha à, tháo mặt nạ của người ra đi.”
“Ngươi đã đoán ra thân phận của ta sao?” Mộ Dung Nghĩa chỉ vào Độc Cô Tiêu Diêu. “Là hắn nói cho ngươi?” Cũng tại lão để sổng mất hắn, mới có thể gây nên đại họa hôm nay.
“Đúng thế.” Là Độc Cô Tiêu Diêu nói.
Độc Cô Tiêu Diêu cười mị hoặc, khẽ cúi đầu. “Ông ngoại, mẫu thân nói ta phải vấn an lão.”
“Cái gì?” Mộ Dung Nghĩa hoảng hốt. “Ngươi là nhi tử của bọn chúng?” Tại sao chúng có thể có một đôi con trai con gái xuất sắc đến vậy? (Hê hê, mùi ghen tị thoang thoảng…)
“Đúng vậy.” Độc Cô Tiêu Diêu cười lên trông thật rực rỡ.
Mộ Dung Nghĩa ngửa mặt lên trời thở dài. “Mộ Dung Ý Vân, chung quy ngươi vẫn là không chịu chừa đường sống cho ta. Ý trời, quả là ý trời, ta vẫn không thoát được lòng bàn tay các ngươi. Năm đó lão nhẫn nhục cầu sống, cuối cùng kết cục vẫn lại rơi vào tay vợ chồng bọn họ, ngay cả con của họ cũng muốn nhúng tay góp vui.
“Mộ Dung Nghĩa, lão tốt nhất đừng có giở trò gì, lần này chúng ta sẽ không để lão thoát chết như lần trước đâu.” Cứ nghĩ lão gian ác này đánh nhi tử của nàng tới thừa sống thiếu chết, Mộ Dung Ý Vân lại bốc hỏa trong lòng.
Mộ Dung Nghĩa cười lạnh. “Chỉ sợ con gái các ngươi đã không còn bảo vệ được tiết sạch giá trong nữa rồi.” Ít nhất lão cũng đã hủy hoại được nữ