, tuyệt khộng bừa bãi.
Lúc trước, Diệp lão gia tử từng nói qua chuyện này là cháu gái của đồng chí Sở Phong phù hợp với Diệp Khai. Hơn nữa bản thân đồng chí Sở Phong dường như cũng không có ý kiến gì khác, chỉ chờ tìm một cơ hội thích hợp, song phương gặp nhau thì chuyện này coi như đã định.
Ai, tai ách hôn nhân ah!
Diệp Khai trong lòng thở dài, lắc đầu, bất giác dò hỏi Mạnh Chiêu Hoa:
- Mẹ, cháu gái lão Sở như thế nào, không quá xấu chứ?
Mạnh Chiêu Hoa trừng mắt:
- Đừng có giở trò, đó là lão gia tử chọn cho con đấy!
Diệp Khai nhếch miệng, trong lòng tự nhủ mẹ thật lợi hại, lời của Diệp lão gia tử là không thể nghi ngờ.
Chuyện này cũng không có gì, Diệp Khai cũng không bài xích hôn nhân chính trị, đây coi như cống hiến với gia tộc. Dù hai bên không thích hợp cũng có thể tìm người khác. Trong số đám con cháu cao quan ở kinh thành, có bao nhiêu người không như vậy?
Về phần Diệp Khai, hắn đã sớm tìm thấy.
Trước tết âm lịch năm 91, tình hình trong nước lẫn quốc tế đều có biến động.
Trên bình diện quốc tế, liên quân do Mỹ cầm đầu đang triển khai chiến đấu với lực lượng vũ trang của Iraq. Quân đội cộng hòa của Saddam Hussein trên cơ bản hoàn toàn áp chế. Trong đó do hỏa lực phòng không bị đánh tan nát, liên quân chiếm quyền chủ động trên chiến trường.
Saddam Hussein cũng không phải kẻ ăn chay. Quân Iraq quân vì ngăn cản quân Mỹ giải phóng Kuwait nên đốt cháy từng giếng dầu, đồng thời đem dầu thô đổ vào vịnh Ba Tư khiến cho hoàn cảnh sinh thái cả vùng duyên hải chung quanh bị hủy hoại nghiêm trọng.
Cùng lâm vào hoàn cảnh khó khắn cũng không chỉ có Saddam Hussein, còn có Liên bang Soviet lâm vào khủng hoảng kinh tế.
Vốn khi Saddam Hussein xâm lấn Kuwait, người Mỹ tuyên bố muốn phát động chiến tranh, giá dầu trên thị trường quốc tế một mực tăng cao. Là một trong những quốc gia cung cấp dầu mỏ chủ yếu, Soviet dĩ nhiên vô cùng vui mừng.
Xuất khẩu dầu thô vẫn là con đường chủ yếu để Soviet đạt được ngoại hối dự trữ. Giá dầu quốc tế tăng vọt hiển nhiên là liều thuốc trợ tim với nền kinh tế đang khốn đốn của họ, vì thế họ không bỏ phiếu chống trong hội đồng bảo an khi thành lập liên quân, ngầm tỏ thái độ đồng ý với chuyện người Mỹ xuất binh, bán rẻ Iraq đã từng là đồng minh.
Trong hơn bốn thập kỷ chiến tranh lạnh, vì xung đột ý thức hệ và tranh giành bá quyền mà trong mọi mâu thuẫn ở các khu vực đều thấy bóng dáng của Mĩ và Soviet.
Sau khi Gorbachov lên đài, tiến hành đổi mới, tích cực dựa vào phương Tây, thay đổi lập trường đối lập về chính trị, quân sự, ngoại giao với Mĩ. Hành động xâm lược của Iraq vô tình là cơ hội để hai bên tiến tới.
Tuy Iraq là một trong không nhiều đối tác lâu năm tại vùng Trung Đông của Soviet nhưng vì tránh đối lập với Mĩ và phương Tây mà Soviet tình nguyện hi sinh Iraq.
Đối với thái độ hợp tác về vấn đề Iraq, tổng thống Mĩ rất hài lòng, xem đây là lần hợp tác đầu tiên giữa Mĩ và Soviet tại một khu vực xung đột.
Lập trường nhất trí trên cơ bản giữa hai bên khiến hội đồng bảo an của Liên hiệp quốc thuật lợi thông qua một loạt các biện pháp cấm vận Iraq. Tuy Soviet không trực tiếp phái binh tham gia tác chiến trong lực lượng liên quân nhưng thái độ ủng hộ của họ khiến liên quân có thể áp dụng các chiến dịch quân sự mà không hề e ngại.
Sau khi cuộc chiến mở màn, người Soviet đã cảm thấy bất thường, giá dầu thô quốc tế chẳng những không tiếp tục tăng lên mà còn rớt thê thảm, trở về giá ban đầu.
Người Soviet cảm giác đã bị lừa đảo, hóa ra họ trúng gian kế của người Mỹ!
Hiện tại điểm mà song phương còn giằng co là vấn đề Iraq rút quân toàn diện. Thái độ của Mĩ rất cương quyết, Soviet do dự, Saddam Hussein thì ngoài mạnh trong yếu.
Tổng thống Bush cực kỳ đắc ý, không ai bì nổi, Gorbachov ôm hận mắc lừa Châu Âu, Saddam Hussein trốn trong tầng hầm ngầm chửi bới, hết mắng Bush xen vào việc của người khác lại mắng Gorbachov không giảng nghĩa khí.
Tình hình trong nước chủ yếu xoay quanh chuyện cao tầng đánh cờ vì sự kiện Cố Hoán Chi, đối chọi gay gắt, không ai nhường ai.
Nhị lão gia tử lúc này thể hiện thủ đoạn của thiết huyết tướng quân, toàn diện áp chế Lưu Bỉnh Chính. Quân ủy trung ương đồng ý ý kiến nghiêm trị Cố Hoán Chi, đồng thời báo cáo lên thường vụ Cục chính trị.
Trong năm thường vụ, Diệp lão gia tử nhất định là ủng hộ nghiêm trị, người bài danh cuối cùng, Trần Chiêu Vũ biểu lộ phản đối, cho rằng chuyện trong quân đội cần thận trọng, ra tay đối với cao tầng trong đó dễ dao động lòng quân, hậu quả khó lường.
Thủ tướng mà một trong năm thường vụ phát biểu cần sớm kết thúc chuyện này. Về phần nhân vật số một, đồng chí Giang Thành không có thái độ rõ ràng, nhất thời chuyện này lâm vào cục diện bế tắc.
Sau khi Diệp Khai cố ý đem nội tình vụ án Cố Hoán Chi tiết lộ ra ngoài thông qua con đường của bộ ngoại giao, đồng chí Giang Thành rốt cuộc tìm được điểm vào, quyết đoán tỏ thái độ muốn nghiêm trị!
Nhị lão gia tử tự thỉnh xử phạt cũng bộc phát ra lực ảnh hưởng cực lớn, dưới uy thế của ông, phó thủ trưởng quân ủy thượng tướng Lưu Bỉnh Chính phải thừa nhận sai lầm tr