Polly po-cket
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216753

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

u nữ ? Bà có nghĩ gì đến tiểu nữ đâu, bà vẫn tưởng bà còn trẻ.

- Nàng ngồi xuống đây.

- Xin khách quan tha lỗi. Trong phòng nóng quá, cho phép tiểu nữ ra sân.

- A Kế Mỹ !

Sĩ Khánh sẵng giọng, nắm cổ tay A Kế Mỹ kéo xuống.

- Hôm nay chỉ có mình ta với nàng. Mẹ nàng đi Kyoto rồi.

A Kế Mỹ nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Sĩ Khánh. Nàng cong người vùng vẫy cố

kéo ra, nhưng bàn tay Sĩ Khánh cứng như sắt chỉ làm cổ tay nàng đau

thêm.

- Sao nàng tìm cách trốn ta ?

- Tiểu nữ không trốn.

- Sáng nay không có ai ở quán. Cơ hội tốt như thế này ...

- Cơ hội gì ?

- Nàng đừng có giả vờ. Có đến hơn năm nay rồi, ta với mẹ con nàng quen nhau.

Nàng thừa biết lòng ta đối với nàng ra sao rồi, mà mẹ nàng cũng đồng ý.

Mẹ nàng thường bảo tại ta vụng. Hôm nay xem ta có vụng không !

- Bỏ ra !

- Nàng thật không ưng ta phải không ?

- Bỏ ra, không ta kêu lên bây giờ !

Sĩ Khánh cười gằn, chua chát:

- Kêu đi ! Kêu đi ! Không có ai ở quán cả ! Ta đã ra lệnh không ai được làm rộn.

A Kế Mỹ vùng vẫy, tay đấm chân đạp.

- Bỏ ra, bỏ ta ra ! Ta không bằng lòng, để ta đi ...

- Không được.

- Thân ta không thuộc về khách quan.

- Á à ... Nàng lầm ! Hỏi mẹ nàng xem. Ta đã trả tiền ...

- Mẹ ta bán ta, nhưng ta không chịu bán thân ta. Nhất là cho một tên hèn hạ đáng khinh như ngươi !

- Hỗn ! Nàng hỗn !

Sĩ Khánh giật sấp A Kế Mỹ xuống sàn, lấy chăn trùm kín. A Kế Mỹ kêu như

điên dại, nhưng những tiếng kêu chỉ còn là những tiếng ú ớ tắc nghẹn.

- Kêu đi ! Kêu to nữa đi ! Không ai đến cứu nàng đâu !

Sĩ Khánh đè lên mình A Kế Mỹ.

Bên ngoài, cảnh vật vẫn điềm nhiên. Nắng sớm vô tình chiếu bóng cành

thông lay động bên song cửa sổ. Xa xa, tiếng sóng biển rì rào đưa lại

cùng với tiếng chim gáy hót sau nhà.

Sĩ Khánh bước vào phòng tắm, mặt tái xanh, tay trái giơ cao, những vết

móng tay cào trên da còn rướm máu. Bỗng cửa phòng mở toang rồi đóng đánh rầm, bóng A Kế Mỹ chạy vụt ra ngoài. Sĩ Khánh kêu một tiếng khẽ, nhảy

tới cản nhưng không kịp nữa. Hắn đưa mắt nhìn theo, trên môi nở nụ cười

đắc thắng, nụ cười bằng lòng của một con thú vừa được thỏa mãn. - Cậu Ngô !

- Gì thế chị ?

- Cậu mệt rồi hả ?

- Vâng, cũng không được khỏe.

- Thảo nào trông thờ thẫn. Hai chân ta cũng mỏi nhừ, nhưng còn quãng nữa thì đến chùa Sơn Nhai. Gắng lên, chẳng lẽ tới đây không vào chùa lễ

Phật, phải tội chết !

- A di đà Phật !

- Chùa này có xá lợi do vị cao tăng Tây vực mang đến cúng đã mấy trăm

năm, lại trồng được cây bồ đề chiết từ gốc nguyên thủy lấy ở nơi đức

Phật ngồi đắc đạo ...

- Sao chị biết ?

- Thì người ta nói thế, sao ta lại không biết !

Bà Hồ Điểu và cậu Ngô đến gần tam quan. Cảnh chùa u nhã, tiếng chim rừng văng vẳng gõ thân cây, mùi hương trầm phảng phất giục lòng người trút

bỏ hết niềm tục lụy. Cạnh tam quan thấy cắm vô số bảng lớn nhỏ, chữ viết chi chít.

- Họ viết gì trên bảng này thế chị ?

- À, họ bảo lấy lá bồ đề trong chùa nấu nước uống thì khỏi bệnh nghiến răng.

Cậu Ngô cười chế giễu:

- Nhảm nhí !

- Này đừng báng bổ, đức Phật ngài linh thiêng lắm !

Bỗng bà quay lại, nhớn nhác như tìm ai:

- Thằng Mãn Hà Chí đâu ?

- Chắc nó đi sau.

- Hay lại lạc rồi cũng nên !

Bà quay trở lại, thấy Mãn Hà Chí ngồi trên phiến đá thừ người chán nản.

Đã mười ngày nay theo mẹ và cậu lang thang chùa này đền khác trong vùng

Sumiyoshi, hắn mệt mỏi không hứng thú. Bản tính ham chơi, ưa chỗ đông

người, bây giờ thiếu cái không khí ồn ào của trà đình tửu quán, hắn bực

dọc. Đã nhiều lần Mãn Hà Chí nói với mẹ xin tách ra đi riêng tìm Thạch

Đạt Lang thì mới hy vọng gặp nhưng bà Hồ Điểu không chịu. Bà nói:

“Tết sắp đến nơi rồi. Sáu bảy năm nay, mày đã không ở nhà lễ gia tiên,

năm nay mẹ con sum họp, biết đâu chẳng là lần chót. Nhờ Trời Phật, nếu

còn được lâu dài nữa thì hay, bằng không thì cũng không ân hận ...”. Mãn Hà Chí biết không thể làm xiêu lòng mẹ được, đành thôi, nhưng nỗi buồn

bực lộ hẳn ra nét mặt. Hắn nhất định sau Tết nguyên đán sẽ bỏ đi ngay,

mặc bà muốn nói gì thì nói.

- Mãn Hà Chí ! Có đi nhanh lên không ? Con trai gì mà yếu như sên ấy !

Nghe mẹ quở, Mãn Hà Chí càng bực thêm. Hắn đứng lên, lầu bầu:

- Đi nhanh ! Đi nhanh ! Lúc nào cũng đi nhanh ! Nhanh để làm gì ? Chỉ la cà ở các chùa chiền, phí thì giờ !

- Mày nói gì ? Vào chốn tôn nghiêm, không biết kính Phật trọng tăng thì

sa địa ngục đời đời không ngóc đầu lên được con ạ ! Ta không thấy mày lễ Phật bao giờ, rồi hối không kịp đấy !

- Thật là cái nợ !

- Mãn Hà Chí, mày nói ai là cái nợ ?

Giọng bà tức giận, the thé.

Mấy ngày đầu khi mẹ con gặp nhau, còn có đôi chút hòa khí, nhưng dần dần mối bất đồng ngày càng tăng. Bà Hồ Điểu lại khắc nghiệt, không tối nào

không bắt con quỳ nghe bà thuyết giáo làm Mãn Hà Chí bực dọc không để

đâu cho hết. Nể mẹ, hắn không cãi nhưng sự bực bội dồn ép mãi đến lúc

nào đó phải xì ra. May mà hắn còn biết trong uy quyền của bà, chỉ đáp

lại bằng những lời chế nhạo hoặc những tiếng lầu bầu bất mãn.

Cậu Ngô đứng bên, biết không tránh khỏi sự va chạm đưa đến cãi vã, nghĩ thầm:

“Thật mẹ nào con nấy !”. Để xoa dịu sự bực bội của hai ngườ