Old school Easter eggs.
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3216850

Bình chọn: 10.00/10/1685 lượt.

cung cách kẻ giang hồ khất cái. Tuy nhiên đôi mắt sáng như sao, hàm răng trắng

bóng, mỗi khi hắn ngước lên nhìn hay cười nghe chuyện người mã phu kể,

khóe miệng cũng như tia mắt ấy có một cái gì ngây thơ tương phản hẳn với khuôn mặt khắc khổ sạm đen vì phong sương của hắn. Một cái gì rất hấp

dẫn mà cũng rất quyền uy làm người đối thoại phải kính nể.

Người mã phu, khi nghe hắn gọi dẫn ngựa đến, đã có vẻ e ngại nhưng không cưỡng được. Bây giờ hắn đã ngồi trên lưng ngựa rồi, đi đã quá nửa

đường, gã mã phu càng thấy khó có hy vọng đòi được tiền thuê của ông

khách lại này ! Gã rụt rè nhắc:

- Thưa khách quan ...

- Gì thế ?

- Chiều nay thì tới Kameyama, nhưng đến đêm chưa chắc đã tới làng Ujii được !

- Hừ ...

Thạch Đạt Lang tuy nghe nhưng không để ý. Dường như hắn mãi ngắm cảnh

vật xung quanh. Thực ra về mùa đông, rừng núi tiêu điều chẳng có gì đáng ngắm. Vài gốc cổ thụ trơ trọi đưa những cành đen khẳng khiu lên trời

tựa những cánh tay gầy guộc, lá úa rụng đầy lối đi, những mảng rêu trên

các tảng đá nứt nẻ đã đổi màu, chỗ vàng chỗ nâu sẫm. Duy chỉ có hàng

tùng bách là vẫn xanh tốt, tàn lá sum sê không coi gió lạnh ra gì cả.

Hàng tùng bách này hợp với tâm trạng hắn chăng mà sao hắn cứ quay đầu

nhìn mãi?

- Ujii là một xóm nhỏ ở lưng chừng núi, vắng teo vắng ngắt, khách quan đến đấy làm gì ?

- Ta đến thăm một người.

- Chỉ có hai ba nông dân nghèo khổ ở đó làm rẫy cùng với mấy lão tiều phu già, chặt củi đốt than chứ có ai đâu ...

- Tại Kuwana, ta nghe nói ở đó có tay giỏi nghề sử loại võ khí đặc biệt lắm.

- Chắc khách quan muốn nói Chu Kế Phong ...

- Phải rồi, Chu Kế Phong. Nhưng đấy là họ, tên hắn là gì ?

- Tất Đạt.

- Ờ ! Chu Kế Phong Tất Đạt ! Phải rồi !

- Y làm nghề thợ rèn liềm và lưỡi hái. Y có chế ra một thứ võ khí giống

như cái hái, lợi hại vô cùng, làm nhiều kẻ mất mạng. Thế ra khách quan

cũng là kiếm sĩ đấy !

- Hừ ... hừm ...

- Khách quan là kiếm sĩ, hay để tiểu nhân dẫn đi Matsuzaka. Nơi đó có nhiều tay giang hồ hảo hán kiếm thuật nổi tiếng lắm.

- Những ai, kể ta nghe thử ?

- Trúc Vô Công Tử Hãn, Dương Nguyên Sinh chẳng hạn.

Thạch Đạt Lang gật đầu:

- Ta cũng có nghe tên những người ấy.

Hắn không nói gì thêm nữa khiến người mã phu tưởng ông khách lạ biết rõ, nhưng không lưu tâm. Cả hai, kẻ dẫn ngựa và người cưỡi ngựa theo đường

núi gập ghềnh lầm lũi tiến về phía trước.

Đến Kameyama, Thạch Đạt Lang xuống ngựa, vào một quán ven đường ăn lót dạ.

Hắn bước khập khiểng vì vết thương ở gan bàn chân do cái đinh hắn dẫm

phải khi còn ở trấn Kuwana bây giờ nung mủ làm hắn nhức nhối khó chịu.

Hắn phải thuê ngựa cưỡi chứ không dám đi bộ. Thạch Đạt Lang xin chủ quán chậu nước, tháo dép ra coi, thấy chỗ vết thương đỏ ửng như quả hồng sắp chín, sờ vào nóng và đau lắm. Hắn rửa sạch, dùng vải buộc lại và tự

trách đã vô ý để xảy ra chuyện đáng tiếc ấy.

Theo tiêu chuẩn của hắn thì như vậy là hắn thua cái đinh. Là kiếm sĩ,

hắn đã không cảnh giác đến nỗi cái đinh nằm nhô đầu lên rõ ràng như vậy

mà không tránh nổi:

giác quan của hắn chưa đủ linh mẫn. Tệ hơn nữa, sự phản ứng lại chậm

chạp để đầu đinh xuyên qua dép và sâu trong gan bàn chân. Đáng lý ra hắn phải nhảy tránh ngay khi cảm thấy mũi đinh chạm vào da mới phải.

Thạch Đạt Lang bực bội về sự non kém ấy. Óc và toàn thân hắn chưa đồng

nhất thì nội lực hắn dù có dồi dào đến đâu chăng nữa, những cảm nhận vẫn còn chậm chạp, xuất thủ không đủ thần tốc, chiêu kiếm sẽ vì thế mà kém

phần uy mãnh.

Trên đường theo đuổi kiếm đạo, Thạch Đạt Lang luôn luôn bị ám ảnh bởi sự tận thiện tận mỹ, và những ám ảnh ấy đã làm hại đến lòng tự tin của

hắn. Không lúc nào hắn không lo tự tu tự kiểm. Ngày hôm nay phải hơn

ngày hôm qua, nếu không được như thế, hắn cho là mình đang xuống dốc.

Mặc dầu trong những năm gần đây, từ khi rời khỏi căn thạch thất, hắn đã

giao đấu với nhiều người, một số là cao thủ võ lâm, nhưng vẫn chưa tìm

được ai đáng gọi là người có khí phách, một người đủ nhân, trí, dũng

xứng đáng là đối thủ của hắn.

Võ lâm tuy đông đảo, nhưng sự thiếu vắng mẫu người lý tưởng làm Thạch

Đạt Lang thất vọng. Đôi khi hắn chỉ còn biết tự an ủi cho là vì mình

chưa đủ từng trải nên chưa gặp. Những lúc ấy, hắn lại liên tưởng đến Đại Quán, nhà sư lạ lùng đã hé mở cánh cửa thiền, chỉ cho hắn thế nào là

cái tâm của người cầm kiếm. “Đời người có số mệnh. Nếu số mệnh đã run

rủi ta gặp Đại Quán thì ta phải cố gắng đừng để những lời ông chỉ bảo ta không mang lại kết quả”.

Thạch Đạt Lang tự nhủ. Đại Quán là một người khác thường. Không thể bảo

ông là người bất trí. Quan niệm về nhân và dũng của ông cũng khác lạ.

Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy đau nhói ở cổ tay và cảm giác ấy lan dần ra

khắp thân thể như cơn đau hắn cảm thấy khi bị treo lủng lẳng trên cành

đại bách sau chùa Tiểu Sơn dạo nào. Cảm giác ấy phát sinh hoàn toàn

trong cõi vô thức, hắn dùng ý chí dẹp đi và tự nhủ sau này sẽ tìm cách

lừa và bắt Đại Quán trói vào cây đại bách như ông đã trói mình khi

trước. Nghĩ như vậy, tuyệt nhiên hắn không có ý gì muốn trả thù, có lẽ

chỉ muốn giải tỏa