hông thấy
ai, chỉ có một cô bé ăn mặc ra dáng nữ tỳ, tuổi cũng khoảng cùng trang
lứa với nó, đang cố gắng chạy theo.
Giang dừng lại. Cô bé tiến đến hỏi:
- Anh có phải là người đến tìm Thạch Đạt Lang ở quán Lạc Thiên không ?
Giang định chối, song nhìn dáng điệu cô bé hiền lành, thở hổn hển, có vẻ không làm hại mình được, nên gật đầu:
- Phải - Tên anh là Giang hả ?
- Phải.
- Vậy anh theo tôi, tôi đưa anh đến gặp Thạch Đạt Lang.
Nghe nói gặp sư phụ, Giang mừng hết sức. Nhưng e ngại, nó hỏi:
- Cô là ai, sao biết Thạch Đạt Lang ?
Cô bé cắt nghĩa nàng là tỳ nữ của Yến Nương. Nghe tên Yến Nương, Giang không còn nghi ngờ gì nữa. Nó cũng tâm sự:
- Thạch tiên sinh là sư phụ tôi, tôi phải đến gặp ông tức khắc. Nhưng sư phụ tôi có chắc ở đó không ?
- Nếu không ở đó, cô tôi sai đi tìm anh làm gì ?
Cô bé đi bên cạnh Giang không ưa bắt chuyện. Hỏi câu gì nó cũng chỉ trả lời gióng một.
- Yến Nương là ai vậy ?
- Chủ tôi.
- Bà đã già chưa ?
- Chưa.
- Bà làm gì ?
- Làm ở Lạc Thiên quán.
- Sư phụ tôi ở nhà bà hả ?
- Phải.
- Ông ở đó làm gì ?
Cô bé quay nhìn Giang, lát sau mới đáp nhưng không đúng câu hỏi:
- Sắp đến rồi đấy. Tới cái cổng treo chiếc đèn lồng kia, anh cứ đẩy mà vào. Tôi phải đi làm việc khác.
Dứt lời, rẽ vào một đường hẻm lát đá, hai bên trồng toàn mẫu đơn đã bắt đầu trổ nụ.
Theo lời chỉ, Giang đến trước cổng. Cổng gỗ, thấp và hẹp, chắc là cửa
sau của một trại nhỏ. Cánh cổng khép hờ, Giang đẩy nhẹ vào không một
tiếng động. Qua khu vườn trồng nhiều cây không rõ loại gì, được cắt xén
gọn ghẽ hiện lên trong bóng tối lờ mờ như những hình kỷ hà đủ cỡ, Giang
thấy một căn nhà gỗ.
Trong nhà vắng lặng, có vẻ bỏ hoang. Giang hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ cô
bé đó đánh lừa mình, nhưng đã vào đây cũng cứ thử xem. Nếu không thấy sư phụ thì đi ra, có gì mà ngại.
Bèn gõ cửa. Đến năm sáu tiếng chẳng ai trả lời. Đợi khá lâu lại gõ nữa.
Cũng không động tĩnh. Sốt ruột, Giang đi vòng quanh. Bếp, chỗ ở gia
nhân, vựa củi, kho chứa đồ, nơi nào cũng vắng lặng tối om. Cửa sổ độc
nhất trông ra vườn lại quá cao, Giang cố kiễng chân, đầu mới chạm tới
khung gỗ.
Tìm quanh mãi, thấy một khúc cây, Giang hì hục vần sát vào chân tường
dưới cửa sổ rồi trèo lên, dí mũi qua hàng song tre. Nó bỗng suýt kêu
lớn.
Trong phòng, Thạch Đạt Lang, thầy nó, nằm trước lò sưởi, tay co lại gối
đầu, trên mình đắp chiếc chăn thêu. Lửa lò đã lụi nhưng ánh than còn
hồng chiếu lên những đường thêu vàng óng ánh. Giang chưa bao giờ thấy
thầy nó đắp tấm chăn đẹp đến thế !
Quanh chỗ Thạch Đạt Lang nằm, rải rác một nghiên mực, mấy ngọn bút và ba bốn tấm giấy đã vẽ xong, tấm thì bông hoa, tấm thì bụi trúc. Một tấm vẽ con gà còn bỏ dở.
Trông thấy sư phụ, Giang muốn đưa tay ra ôm ngay lấy người nó quý mến và cảm phục xa vắng bấy lâu nay, nhưng nhìn cách ăn mặc và công việc thầy
nó đang làm, nó giận.
- Sao sư phụ ta lại có thể yên tâm ngồi vẽ những bức tranh nhưng thế kia được ?
Ông không biết cô Oa Tử đang ốm hay sao ?
Tấm chăn Thạch Đạt Lang đắp, nó cho là biểu hiện của nếp sống khoái lạc, sa đọa sư phụ nó đang bị chìm đắm vào. Lại nhớ đến lúc Thạch Đạt Lang
ôm một thiếu nữ không quen biết dưới chân cầu ngày đầu năm, nó tự nhủ:
- Thầy ta bây giờ khác rồi, không còn như trước.
Sự bực tức tràn đến kèm theo niềm cay đắng. Giang hờn dỗi không muốn gặp thầy nữa. Nó thong thả tuột xuống.
- Giang ! Thạch Đạt Lang gọi. Ai dẫn con đến đây ?
Giang lại ngẩng đầu lên nhìn vào. Thạch Đạt Lang vẫn nằm bên lò sưởi,
nhưng mắt hé mở và nụ cười thật tươi. Nó nhảy bổ xuống khỏi khúc gỗ,
chạy vội về phía trước, đẩy mạnh cửa, xông vào phòng như vũ bão, ôm lấy
cổ sư phụ:
- Thầy ! Thầy !
Thạch Đạt Lang cũng ôm lấy đầu đầy bụi đất của Giang, ghì vào ngực mình:
- Lâu lắm ta không gặp con. Sao con biết ta ở đây ? Thầy Đại Quán chỉ cho phải không ?
Rồi ngồi dậy, để đầu Giang vào lòng mình. Hơi ấm của sư phụ truyền sang, Giang thấy dễ chịu vô cùng, bao nhiêu hờn giận quên đi hết cả. Nước mắt chạy quanh, nó như con chó con nằm bên mẹ, sung sướng nhận những cái
vuốt ve âu yếm. Lát sau mới sực nhớ:
- Thầy ! Oa Tử ốm nặng. Cô ấy muốn gặp thầy lắm. Cô ấy mong thầy hết
sức. Thầy đến thăm cô ấy đi. Chỉ một lần thôi, con chắc cô ấy sẽ chóng
khỏi.
- Tội nghiệp !
- Tết vừa rồi, cô Oa Tử có đến chân đại kiều đường Gojo đợi thầy, thấy
thầy ôm một cô gái nào đấy, cô Oa Tử giận và từ bấy giờ không vui, ít
nói, ít cười, ăn ngủ cũng thất thường, cô gầy lắm !
- Thế ư ? Ngày hôm đó ta cũng xúc động quá. A Kế Mỹ đột nhiên hiện ra làm ta lúng túng.
- A Kế Mỹ là bà con gì với thầy ?
- Người quen cũ, đã lâu. Nhưng thôi đừng nói chuyện ấy nữa. Bây giờ Oa Tử ra sao?
- Cô Oa Tử đang ở trong dinh tướng công Lưu Cát. Thầy đến thăm đi. Gặp thầy, thế nào cô ấy cũng khỏi bệnh.
Giang còn nói rất nhiều, câu nào cũng không ngoài mục đích thuyết phục
sư phụ đến thăm cô nó. Nhưng Thạch Đạt Lang như ở tận đâu đâu, mặt đăm
chiêu suy nghĩ.
Những lời cầu khẩn của thằng bé chẳng khác gì nước vỗ vào thành đá, vẫn
trơ trơ không suy suyển. Thạch Đạt Lang chỉ trả lời ậm