hông quanh minh chính đại. Đã lấy số đông áp đảo và đánh lén lại còn dùng ám khí.
Tuy nhiên chẳng ai quan tâm. Họ chia thành ba toán, phân công rồi cứ tiến hành cuộc giăng bẫy.
Bỗng nghe tiếng lào xào. Một người kêu lớn:
- Anh em ! Nó tới !
Tình thế đột nhiên căng thẳng. Bóng người nháo nhác ẩn vào các bụi rậm ! Đống lửa bị đạp tắt ngúm. Chỉ một loáng, khoảng đất trống bên gốc tùng
đã vắng hoe, bầu không khí yên lặng nặng trĩu đe dọa bao trùm khắp cây
cỏ. Dưới ánh trăng rung rung, côn trùng cũng không lên tiếng và những
cành thông ướt sương lấp lánh như những lưỡi kiếm thép.
Thời khắc trôi qua, không động tĩnh. Yên lặng nặng nề như thế chẳng biết bao lâu.
Mãi sau mới thấy hai xa phu lực lưỡng phăng phăng lên đồi, vai khiêng cái cáng lớn.
Họ đặt cáng ngay trên khoảng đất trống, vén rèm cho một ông già và một
thiếu niên bước ra. Tưởng ai, hóa ra là Hoa Sơn Cảnh Môn và người trưởng nam, Hoa Sơn Tuệ Tâm, mười ba tuổi, mới nhậm chức chưởng môn của kiếm
phái. Bọn đệ tử Hoa Sơn canh chừng dưới chân núi, trong lúc vội vã đã
hoảng báo.
- Tình hình này mà còn khệnh khạng đi cáng !
- Tân chưởng môn còn ít tuổi, đi cáng chẳng có gì quá đáng. Huynh đệ khe khắt quá !
Bấy giờ, đồ chúng Hoa Sơn mới lục tục bước ra tham kiến. Ưng Đằng và một số anh em khác có trách nhiệm cũng vừa đến. Một ngọn đèn lồng được thắp lên nhưng ánh sáng bị che bớt, chao qua chao lại, mờ đục và yếu ớt dưới ánh trăng vằng vặc.
Vừa ra khỏi cáng, Cảnh Môn đã hỏi ngay, giọng đầy vẻ quan thiết:
- Anh em đến đủ cả rồi đấy chứ ?
Một người đáp:
- Dạ đủ cả.
- Vậy Ưng hiền điệt cho bố trí đi thì vừa.
Đoạn quay sang phía thiếu niên, ông nói:
- Tuệ Tâm ! Con ra đứng dưới gốc thông kia lược trận. Cuộc chiến này rất quan hệ cho phái Hoa Sơn ta mà con là chưởng môn. Con chưa biết võ công nên các vị đây sẽ vì con mà chiến đấu. Đừng sợ gì cả ...
Ông vỗ vai con trai, khuyến khích. Tuệ Tâm bậm môi khẽ gật, bước tới bên gốc cây. Tuy còn nhỏ nhưng dường như đã ý thức được tầm quan trọng của
tình thế, chàng thiếu niên đứng thẳng, yên lặng, tay nắm chặt, dáng điệu nghiêm trang và cứng nhắc như một hình nộm bằng gỗ được trưng bày trong ngày lễ của các thiếu niên kiếm sĩ.
- Chúng ta đến hơi sớm, bây giờ mới đầu giờ dần.
Cảnh Môn vừa nói vừa rút trong bọc ra một ống điếu và nhồi thuốc. Cảnh
Môn đã già, không biết võ công, có tật ưa hút thuốc, bấy giờ được coi là một thứ hàng xa xỉ và hiếm vì phải mua từ các tàu buôn ngoại quốc.
Nhưng vì ông đứng vào hàng thúc bá của Sĩ Khánh và Điền Chính, vả tính
ông hào sảng, rất quan tâm đến sự thịnh suy của môn phái nên ai ai cũng
kính mến, coi ông như trưởng lão của cả phái. Hễ có chuyện gì quan
trọng, trước đây, bao giờ Sĩ Khánh cũng hỏi ý kiến ông; huống chi bây
giờ, Tuệ Tâm, trưởng nam của ông lại mới được công cử làm chưởng môn,
nên ý kiến ông càng được trọng nể lắm.
- Lão phu nghĩ việc này nên hết sức cẩn thận. Bản phái chẳng may bị tên
đó làm nhục, chỉ còn hiền điệt - Cảnh Môn nhìn Ưng Đằng - là người cao
tuổi nhất, xứng đáng làm niên trưởng để hướng dẫn công cuộc phục thù.
Tuệ Tâm tuy là truyền nhân nhưng chẳng biết gì về võ công, mà lão phu
thì hồ đồ, xin hãy vì bản phái mà hết lòng cho.
Ưng Đằng cảm động quỳ xuống đáp:
- Việc là việc chung, tại hạ đâu dám xao lãng. Sao lão trượng lại nói thế ?
Cảnh Môn đỡ Ưng Đằng dậy:
- Ấy cũng là vì việc chung nên lão phu mới đề nghị nên hỏi ý kiến tất cả anh em để họ cùng góp phần vào việc diệt thù. Hiền điệt nghĩ sao ?
- Lão trượng nói rất phải.
Bèn tập hợp tất cả mọi người lại, trừ những kẻ có phận sự phải canh
phòng, để bàn luận. Chủ trương mai phục ở các nơi hiểm yếu trên cả ba nả đường đổ lên đồi Sinh Minh được tán thành. Mọi người nhất quyết phải
giết cho được Thạch Đạt Lang bằng mọi giá và bằng mọi cách.
- Nếu tất cả anh em cùng đồng lòng như vậy thì còn gì hơn nữa. Chỉ xin
thi hành cho bằng được. Lão hủ rất tiếc không trẻ lại vài chục tuổi để
tiếp sức với anh em !
Ưng Đằng bèn đem trình hai cung thủ và người sử dụng hỏa khí:
- Tại hạ cũng đã có kế hoạch. Vạn bất đắc dĩ, nếu nó quá mạnh, những huynh đệ này cũng dùng được việc.
Mọi người phấn khởi, nhất nhất tuân theo sự xếp đặt của Ưng Đằng:
Một toán xuống mai phục ở ven bờ vực, một toán ẩn trong khu rừng bách
gần ngã ba đường đi Quan Lĩnh và một toán bố trí ngay tại chỗ, lo bảo vệ hai cha con Tuệ Tâm. Cung thủ án chỗ cao nhất trên đồi và người anh em
sử dụng hỏa khí trèo lên cành thông ngồi đợi, nạp đạn sẵn và mồi lửa để
bên, nếu thấy địch chạy là bắn.
Phân công bố trí xong, mọi người tản đi không tiếng động, êm như loài thủy cầm lẩn vào đám sậy.
oo Đứng lâu nghe chừng khó chịu, Tuệ Tâm vặn mình, nhăn mặt. Chân nó đã hơi tê, sương thấm qua lần dép cỏ lạnh buốt.
- Ngứa quá !
- Tuệ Tâm ! Gì thế ?
Hoa Sơn Cảnh Môn hỏi con.
- Lá thông rơi vào cổ áo khó chịu lắm. Mà con buồn ngủ quá !
- Phải ráng. Can đảm lên, chút nữa có chuyện gì xảy ra, hãy coi cho kỹ.
Bây giờ là chưởng môn kiếm phái Hoa Sơn rồi, không được có những cử chỉ
hèn yếu.
Tiếng cú rúc từ xa vẳng tới. Một con
