; nhưng với Oa Tử, nó
không bao giờ từ chối nàng điều gì, ngay cả điều nó không hiểu rõ.
Giang chống tay đứng dậy:
- Vậy con ra ngoài mỏm đá đằng kia, khi nào thầy nói chuyện xong thì gọi con.
Thằng bé đi rồi, cả hai cùng cảm thấy bẽn lẽn và bối rối. Oa Tử mệt nhọc dựa lưng vào gốc cây, mắt e thẹn nhìn xuống đất. Nàng vốn nhút nhát,
cơn bệnh lại càng tăng thêm tính nhút nhát cố hữu ấy. Thấy Oa Tử không
tỏ ra thân mật, Thạch Đạt Lang ngượng, quay mặt lên nhìn trời. Hắn không biết nói gì và cũng không biết bắt đầu ra sao nữa. Từ sau cái đêm mưa
gió, Oa Tử một mình trèo lên cây đại bách ở sân chùa Tiểu Sơn giải thoát cho hắn, Thạch Đạt Lang đã lờ mờ hiểu nàng yêu hắn. Mối tình u uẩn đó
ấp ủ trong năm năm qua ngày càng bền chặt khiến hắn không thể nào không
biết và không đáp lại. Trong nhiều đêm dài trằn trọc, cô đơn ở thạch
thất cũng như ở những ven đồi hoang vắng, Thạch Đạt Lang đã phải nén
lòng mình, chôn vùi mối tình nồng nhiệt sau bộ mặt lạnh lùng.
Nhiều phen hắn tự dối lòng và tỏ ra lãnh đạm với Oa Tử. Con đường hắn đi còn dài và còn nhiều gian khổ phải khắc phục. Nhưng giờ đây, trăng tà,
trời sắp sáng. Chẳng bao lâu nữa vầng nguyệt kia sẽ không còn trên trời
cao, cũng như đời hắn chẳng biết sẽ ra sao sau khi cuộc chiến kết thúc.
Trong những giờ khắc ngắn ngủi còn lại này trên dương thế, hắn thấy có
bổn phận phải nói rõ điều ấy cho Oa Tử biết để đáp lại tấm lòng kiên
trinh chung thủy của nàng.
Nhưng Thạch Đạt Lang nghẹn lời. Muốn nói, hắn không đủ tiếng để diễn tả và chẳng biết bắt đầu thế nào cho hợp cảnh.
Oa Tử thì chỉ biết khóc. Tình yêu đốt cháy tâm can nàng. Tất cả những gì xã hội thường gọi là nhân luân, đạo đức, tôn giáo, tự ái ...đối với
nàng đều vô nghĩa. Trước mãnh lực ghê gớm của mối tình nàng đối với
Thạch Đạt Lang, Oa Tử tưởng có thể bỏ hết hay chết vì nó được. Thế mà
bây giờ đây, trước mặt người nàng hằng mong nhớ đến thành bệnh hoạn, Oa
Tử bất lực chẳng nói được lời nào. Nàng để mặc nước mắt tuôn trào. Nước
mắt yêu thương, vui mừng hay phẫn hận ?
Một đàn ngỗng bay ngang, tiếng kêu từ trên tường không vọng xuống. Đêm
sắp tàn, đàn chim xoải cách bay về rặng núi ở chân trời, tiếng kêu mỗi
lúc một xa ...Thạch Đạt Lang buột miệng:
- Đàn ngỗng ấy thiên di về phương bắc.
Nói xong, thấy lời nói của mình nhạt nhẽo, hắn cúi xuống nhìn Oa Tử.
Bỗng gặp trong ánh mắt nàng một niềm thông cảm và âu yếm vô hạn. Cả hai
cùng nhớ đến những kỷ niệm xưa ở quê cũ, khi Thạch Đạt Lang với Mãn Hà
Chí còn là những thanh niên mới lớn và Oa Tử ở chùa Tiểu Sơn, mỗi khi
xuân về, thường cùng đứng nhìn theo những đàn ngỗng trời thiên di về
phương bắc.
Cả hai cùng để lòng hướng về ngôi làng cũ nghèo nàn vùng Miyamoto, có
chùa Tiểu Sơn nhỏ bé, hai bên bờ sông Yoshino cúc dại nở đầy và mỗi khi
sắp sang đông, gió bấc thổi làm rung động những cánh hoa cải vàng lấm
tấm như những cánh bướm non.
Oa Tử nói khẽ, tựa thì thầm:
- Chúng ta đã để mất nhiều thì giờ quý báu. Thật tiếc !
- Ừ, thật tiếc. Nàng có hối đã bỏ làng đi không ?
- Không. Chẳng bao giờ thiếp hối điều ấy.
- Giang nói nàng ốm nặng lắm phải không ?
- Cũng không nặng lắm. Xin chàng đừng quan tâm đến sức khỏe thiếp.
- Bây giờ nàng đỡ chưa ?
- Khá hơn trước nhiều. Phải chăng bây giờ chàng sắp giao chiến với phái Hoa Sơn?
Có gì nguy hiểm đến tính mạng không ?
- Sợ cũng có thể nguy đến tính mạng.
- Nếu chàng có mệnh hệ nào, thiếp không thể sống được !
Ánh mắt Oa Tử long lanh, cả quyết. Lòng tự tin và quyết tâm ấy khiến
Thạch Đạt Lang ngạc nhiên và thẹn với mình, vì đã lâu nay, sống chết làm hắn phân vân và hoang mang lắm. Bao nhiêu suy tư vẫn chưa mang lại cho
hắn một dứt khoát. Trên đường hành đạo, trong nhiều trường hợp, hắn
không phân định được lúc nào phải chết và lúc nào đáng chết. Trong khi
ấy, một thiếu nữ yếu đuối như Oa Tử, không được huấn luyện và không có
công phu hàm dưỡng gì đặc biệt, lại có thể sẵn sàng chấp nhận cái chết
để được toại ý, bình thản và không do dự. Thạch Đạt Lang không ngờ người thiếu nữ yếu đuối kia có sức mạnh tinh thần đáng sợ đến thế !
- Đừng nói bậy ! Vì lý do gì nàng chết ? Ta vì danh dự một kiếm sĩ mà
phải chiến đấu với phái Hoa Sơn. Ta đã chọn con đường ấy tất không thể
lui bước. Nhưng nàng ?
Nàng chết vô ích, có lợi gì cho ai và giải quyết được gì ?
Sự bất bình của Thạch Đạt Lang nổ ra đột ngột và thành thực khiến chính
hắn cũng phải kinh ngạc. Nhìn Oa Tử ôm mặt khóc, hắn hối hận đã quá lời.
- Oa Tử ! Nàng không hiểu lòng ta. Ta rất xúc động và cảm ơn nàng đã
dành cho ta một mối tình đằm thắm và sâu xa như thế. Nhưng quả tình,
nàng chết theo ta thật vô lý. Cho đến nay, dù ta đã lừa dối lòng mình
nhiều lần nhưng chưa bao giờ lừa dối nàng, cả khi nàng dắt ta chạy trốn.
Oa Tử ! Mai đây, khi trời sáng, có thể ta chỉ còn là cái xác không hồn.
Những giờ khắc này ở bên Oa Tử có thể là những giây phút cuối cùng trong đời. Ta thú thực đã yêu nàng ngay từ dạo ấy và ở trên cầu Hamada, ta bỏ đi, chẳng phải đã muốn lừa dối nàng mà vì đã tự lừa dối mình đó.
Có những đêm dài trăn t