i mặc cho bò nhẩn nha bước một, vừa đi vừa gặm cỏ, chàng thanh niên
thong thả theo sau. Cốt cách ngang tàng của một kiếm sĩ nhưng dáng điệu
lại thư thái nhàn du, trông hắn bây giờ không ai bảo là kẻ mười ngày
trước đó đã gây chấn động võ lâm, trên đồi Sinh Minh, ngã ba Quan Ngoại.
Mấy câu Thạch Đạt Lang viết cho Oa Tử thật giản dị:
“Cầu Hanada trước đây nàng đợi ta. Bây giờ ta đợi nàng ở cầu Kara, trấn Ô Tu. Gặp nhau, nhiều chuyện muốn nói”.
Hắn muốn viết thêm vài lời âu yếm nữa để tỏ tình ý thiết tha, nhưng lại
thôi. “Ồ, chắc Oa Tử sẽ hiểu”. Nghĩ đến “nhiều chuyện muốn nói” viết
trong thư, hắn mỉm cười.
Đến quán, Thạch Đạt Lang buộc bò vào gốc cây rồi xách bình sữa tới trước cửa quán. Cũng như đa số các quán trọ thời đó, quán này có một mái hiên rộng, ở phía trước kê vài cái bàn gỗ tạp thô sơ để lữ khách ngồi ăn
những món điểm tâm thườ ng hoặc uống trà. Nếu muốn dùng cơm thịnh soạn
hơn và có người hầu thì vào phòng trong, bên lò sưởi và đồng thời cũng
là chỗ nấu bếp. Thạch Đạt Lang đến gần bàn ngoài hiên hỏi vọng vào:
- Quán có ai không ? Ta mang sữa tới đây này !
Một người đàn bà trung niên chạy ra. Thạch Đạt Lang giao bình sữa cho mụ và nói:
- Sữa của khách.
Người đàn bà trố mắt nhìn, vẻ không hiểu. Thạch Đạt Lang giải thích rõ
đầu đuôi, bấy giờ mụ mới vỡ lẽ, bèn gọi người đàn ông đang lúi húi bên
bếp lửa ở trong nhà:
- Qúy khách ! Sữa quý khách sai đi mua đã mang về đây này !
Người đàn ông chùi tay vào vạt áo quay ra. Gã còn trẻ nhưng nét mặt gầy, buồn và có vẻ chán chường. Mí mắt hùm hụp, đỏ hoe, chẳng hiểu vì thức
khuya hay vì rượu.
Đỡ bình sữa từ tay người đàn bà, gã nhìn chàng thanh niên đứng ngoài hiên. Bỗng kinh ngạc, mồm há hốc:
- Thạch Kinh Tử !
- Ủa ! Mãn Hà Chí !
Thạch Đạt Lang cũng kêu lớn, kinh ngạc không kém. Và giơ tay ra đón bạn. Mãn Hà Chí cũng giơ tay. Bình sữa rơi vỡ toang, mảnh tung tóe trên nền
đất, sữa đổ lênh láng.
Hai người bạn ôm lấy nhau, cánh tay siết chặt. Thạch Đạt Lang vỗ nhẹ lên lưng Mãn Hà Chí:
- Đã bao lâu rồi không gặp mày ! Thật không ngờ ...Có lẽ từ sau vụ Sekigahara đấy nhỉ ...
- Ờ ...sau trận Sekigahara ...Đồi Ibuki ...
Họ bỏ nhau ra mà vẫn còn nắm chặt tay nhau, trìu mến. Thạch Đạt Lang nhìn thẳng vào mặt bạn:
- Mày già hơn trước nhiều.
- Hơn sáu năm rồi còn gì ...Bao nhiêu biến chuyển. Tao đã hăm bốn.
Mùi sữa thoảng bay ngòn ngọt, bao bọc lấy hai người như đưa họ lùi về dĩ vãng, lúc cả hai còn là những đứa trẻ ngây thơ bên gối mẹ trong một
làng nhỏ vùng sơn cước.
- Thạch Kinh Tử ! Giờ mày nổi tiếng lắm rồi, đâu còn là thằng Kinh Tử
ngày xưa nữa. Để tao gọi mày là Thạch Đạt Lang cũng như mọi người.
Chuyện mày một mình đánh nhau với cả phải Hoa Sơn trên đồi Sinh Minh ai
cũng biết. Lại còn những chuyện trước đây nữa, tao có nghe kể lại ...
Thạch Đạt Lang ngượng, hơi đỏ mặt:
- Ồ, còn phải học nhiều. Tao ở vào thế bắt buộc phải tự vệ đấy thô i.
Trên đời này xem ra nhiều kẻ có danh mà không có thực nên kể như tao may mắn. Thôi, nói chuyện mày đi. Mày trọ Ở đây đấy à, Mãn Hà Chí ?
- Ừ, cũng đã được mươi ngày. Tao bỏ Kyoto đi Edo nhưng được nửa đường thì có trở ngại ...
- À ra vậy ! Họ bảo tao trong quán này có người ốm nhờ mua sữa. Mày ốm hả ?
- Ờ ...không ...không ...Đấy là người đi với tao.
- Cũng phiền nhỉ ...Gặp mày tao mừng quá. Lần chót nhận được tin mày đến nay đã ba năm. Mày viết bức thư đưa thằng bé làm ở quán rượu chuyển,
nhớ không ? Bấy giờ tao đang trên đường đi Nara ...
Mãn Hà Chí cúi đầu, hy vọng Thạch Đạt Lang quên những lời khoác lác của
gã viết trong thư hồi đó. Hắn mà nhắc lại thì thật là xấu hổ. Nhưng
trong cơn vui mừng, Thạch Đạt Lang kéo tay Mãn Hà Chí:
- Ra ngoài này nói chuyện cho tự nhiên. Ai cùng đi với mày thế ?
- Người quen. Mày để ý làm gì !
Cả hai dắt tay nhau ra khỏi quán.
- Bây giờ mày làm nghề gì sống ?
- Tao không có tài, nên kiếm chỗ quyền quý dựa dẫm cũng khó ...
- Vậy có nghĩa là mày thất nghiệp ? Trước đây cũng thế, không làm gì hết à ?
- Cũng có chút đỉnh vài nghề cực nhọc. Nhưng thôi, đừng nhắc đến những chuyện ấy nữa. Tao buồn lắm.
Mắt Mãn Hà Chí mờ đi. Những hình ảnh của quá khứ tủi cực bên cạnh Ôkô
trong một căn phòng nhỏ hẹp, hôi hám, sặc mùi ẩm mốc và mùi rượu sa-kê
rẻ tiền hiện về, làm gã nghẹn họng. Tâm trạng ấy không qua được mắt
Thạch Đạt Lang. Hắn kéo Mãn Hà Chí ngồi xuống cỏ:
- Ngồi xuống đây. Kể hết chuyện mày cho tao nghe đi. Sự thể ra sao mà khốn khổ thế ?
- Cũng tại Ôkô hết. Mụ ấy mê hoặc tao ...
Rồi Mãn Hà Chí kể cho Thạch Đạt Lang nghe quãng đời gã sống bên người
đàn bà sa đọa ấy. Thạch Đạt Lang ngao ngán, vừa thương hại vừa phẫn nộ
cho bạn. Tại sao Mãn Hà Chí lúc nào cũng tự coi mình kém cỏi như vậy ?
Tại sao hắn lại đổ lỗi cho người khác, dường như muốn quy hết trách
nhiệm cho họ về những ngu xuẩn, hèn yếu của mình ?
- Mãn Hà Chí ! Mày cứ nói tại Ôkô thế này, tại Ôkô thế nọ, nhưng mày có bao giờ nghĩ rằng mày đã thiếu tự chủ và dại dột không ?
Giọng hắn trở nên nghiêm khắc:
- Chỉ có mình mới có thể tạo cho mình một cuộc đời đáng sống. Ngoài mày r