ồng ngay đấy phơi khô, ken
lại thành từng tấm đem lợp.
- Chẳng khác gì lều của những kẻ đốt than. - Thạch Đạt Lang cười bảo đồ đệ - Nhưng cũng còn hơn không có gì để che mưa nắng.
Những ngày sau đó, ngoài công việc nấu ăn thường nhật, thời biểu luyện
tập của thầy trò Thạch Đạt Lang được ấn định rõ ràng và buổi trưa, đôi
khi tiếng đọc sách của Hạo Nhiên át cả tiếng ve cuối mùa ngoài đồng
vắng.
oo Đối với Giang, đồ đệ cũ trước đây, Thạch Đạt Lang không khắt khe đến
thế. Hắn để mặc Giang được tự nhiên, chỉ hướng dẫn và giải thích chứ
không ngăn cấm. Áp dụng cách ấy vào việc giáo dục Hạo Nhiên, hắn thấy
dường như kết quả không được như ý muốn. Tác phong tốt mất dần, đồng
thời tật xấu xem chừng bắt đầu nảy nở như cỏ dại ở vườn hoang. Nếu không nhổ hẳn đi, sau này khó mà trừ được.
Trong những thập niên gần đây, các sứ quân thắng trận liên tiếp lên cầm
quyền Người nào cũng chỉ biêt xây dựng uy thế trên võ lực và củng cố uy
thế ấy để giữ quyền lợi cho đảng tộc mình mà thôi. Dân chúng ít được lưu tâm đến, nếu có cũng chỉ được coi như một giai cấp thấp hèn được sinh
ra để phục vụ. Trận chiến Sekigahara đã mở mắt cho nhiều người và Tôn
Điền Tùng Cương hình như cũng có ý muốn theo con đường sửa đổi chính
sách. Đó là một điều hay để đưa các từng lớp xã hội từ chỗ hỗn loạn đến
trật tự, từ chỗ chia rẽ đến thống nhất và từ chỗ phá hoại đến xây dựng.
Thạch Đạt Lang cũng chủ tâm theo hướng ấy khi luyện tập cho Hạo Nhiên
thành một kiếm sĩ có khả năng nhằm mục đích góp phần vào công việc đào
tạo giai cấp lãnh đạo sau này. Song song với việc luyện kiếm, hắn bắt đồ đệ phải đọc sách để thêm kiến thức và tu dưỡng tâm tính trong những
buổi diện bích suy tư. Vì vậy kỷ luật gắt gao hơn, không còn lơi như
những năm trước.
- Hạo Nhiên !
- Dạ.
- Mặt trời sắp lặn. Đã đến giờ tập. Mang kiếm ra đây !
Hạo Nhiên đem hai thanh mộc kiếm lại, một dài một ngắn, quỳ dâng trước
mặt sư phụ. Thạch Đạt Lang cầm kiếm, bảo đồ đệ đứng dậy, đưa nó thanh
kiếm ngắn và ra lệnh thủ thế.
Thầy trò nhìn nhau yên lặng, kiếm giơ ngang tầm mắt. Vệt sáng cuối cùng
của ngày tàn còn đọng lại ở chân trời, nhưng gần căn lều Thạch Đạt Lang
và Hạo Nhiên ở, bóng tối đã tràn ngập. Sau lùm cây trắc lá đen dày, mảnh trăng thượng huyền mới mọc lấp ló.
- Mắt !
Giọng Thạch Đạt Lang sắc và gọn. Hạo Nhiên mở to mắt.
- Mắt ta ! Nhìn vào mắt ta !
Hạo Nhiên nhìn mắt sư phụ. Trong bóng tối, mắt Thạch Đạt Lang sáng như
sao, có ánh đỏ. Nó sợ, chỉ muốn quay đi, nhưng dường đoán được ý nó,
Thạch Đạt Lang quát:
- Mắt ta ! Nhìn mắt ta ! Không được quay chỗ khác !
Hạo Nhiên bủn rủn chân tay, thanh kiếm gỗ rung động. Nó cố chú mục vào
mắt thầy nhưng mới chỉ một thoáng đã đầu váng mắt hoa, kiếm trên tay
nặng trịch chỉ chực rớt.
Thạch Đạt Lang tiến một bước, ánh mắt không rời khỏi mắt đồ đệ. Hạo
Nhiên định bước lui mà chân cứ chôn chặt xuống đất, không tiến mà cũng
không lui được.
Người nó nóng ran. Sự tức giận như muốn nổ tung. Dường cảm nhận được sức mạnh của nguồn nội lực bộc phát trong lòng Hạo Nhiên, Thạch Đạt Lang
lại quát:
- Tấn công !
Hạo Nhiên giật mình nhảy tới. Lưỡi gươm chém bậy lên đầu địch thủ trong
một phản ứng hỗn loạn vì thói quen chứ không vì chủ đích. Vù một cái,
Thạch Đạt Lang đã cúi mình, thu vai lại, trườn mình như cá đến sau lưng
nó, mũi gươm kề sát nách đồ đệ.
- Đủ rồi ! Tạm ngưng !
Hạo Nhiên hoàn hồn, quỳ xuống chân sư phụ. Thạch Đạt Lang chống kiếm, nghiêm khắc nói:
- Vừa rồi ngươi đã thấy sự thiếu bình tĩnh và sợ hãi mang đến kết quả như thế nào.
Trong cuộc chiến, đôi mắt hết sức quan trọng. Nếu sử dụng đúng lúc, nhãn quang có sức mạnh ghê gớm khôn lường, có thể làm tâm ý địch thủ tổn
thương ngay từ đầu, chưa đánh đã nắm chắc phần thắng. Đừng để tinh thần
dao động vì khiếp nhược, vì khiếp nhược là chết.
- Dạ.
- Bây giờ ra kia, ta tiếp tục.
Hai thầy trò quần thảo với nhau trong bóng tối chập choạng, yên lặng
không thốt một lời. Chỉ nghe tiếng thở mỗi lúc một mau của Hạo Nhiên và
đôi lúc tiếng mộc kiếm chạm nhau kêu lách cách.
Sương xuống ướt đẫm bãi cỏ ven rừng và vầng trăng cong tựa sừng trâu đã
lên khỏi ngọn cây trắc cao nhất. Mỗi khi có cơn gió mạnh, côn trùng lại
tạm ngưng điệu nhạc ri rỉ buồn bã. Thu đã về. Những bông hoa dại ban
ngày trông không rõ, ban đêm hiện ra run rẩy, xôn xao dưới ánh trăng,
trong sương đêm tỏa hương nhè nhẹ.
Thạch Đạt Lang cùng đồ đệ ngừng tập, bước vào nhà thắp đèn. Bỗng nghe tiếng ngựa hí, Thạch Đạt Lang cau mày:
- Ai vậy ?
- Chắc lại một lữ khách nào lỡ đường. Để con ra xem.
- Ừ ra xem ai.
Một lát, Hạo Nhiên trở vào. Thạch Đạt Lang hỏi:
- Lữ khách ?
- Dạ không. Ông này muốn đến thăm thầy. Ông xưng danh là Kỳ Sâm, đồ đệ của Hồ Phong Hạo Điền.
- A ! Ta nhớ rồi. Ra mời vào đây !
Tuy không quen thuộc gì với Kỳ Sâm, nhưng Thạch Đạt Lang có biết hắn khi còn ở trọ tại xưởng mài kiếm của Vương Chính. Vương Chính thường liên
lạc với các học viên của trường dạy binh pháp Hồ Phong. Sau lần Cát
Xuyên Mộc ra tay giết một số học viên của trường này bên bờ sông Sumida
rồi