Chí rầu rầu bước ra thất thểu về phòng trọ. Ngồi một mình trong
phòng vắng đâm lo nghĩ vẩn vơ, đôi lúc hắn tự bắt mình lầm bầm nguyền
rủa thằng lừa gạt và bực bội vì đã quá tin người, nhưng vẫn cố bám lấy
tia hy vọng vẫn còn le lói:
“Hay nó ốm ? Chắc thế ! Thằng ấy xem ra cũng không đến nỗi nào !”.
Ngày thứ ba, Mãn Hà Chí lại mò đến quán rượu, loanh quanh bên ngoài một
lúc rồi mới bước vào. Thấy chủ quán, hắn làm bộ vui tươi che nỗi ngượng
nghịu:
- Rượu quán này ngon lắm ! Ta mê rồi đó !
- Khách quan đợi người quen ?
- Phải, một người tên Điểu Sơn Minh, mới quen ở quán này đấy.
- Có phải anh chàng cao và gầy như cây tre miễu không ?
- Chính thị.
Chủ quán hỏi thêm chi tiết, Mãn Hà Chí không giấu diếm.
- Thế hắn nói đi chạy việc cho khách quan rồi ăn cắp hết tiền ?
- Không, hắn không ăn cắp. Ta đưa cho hắn nhờ vận động giúp với tướng
quân Hà Quang Anh, tìm một chân kha khá trong phủ đấy chứ ! Hắn bảo ta
đợi ở đây chờ kế t quả.
Chủ quán nhìn Mãn Hà Chí, thương hại:
- Khách quan đợi hắn đến trăm năm cũng chẳng gặp !
Mãn Hà Chí nhướng lông mày:
- Sao lão biết ?
- Thì ở đây ai còn lạ gì ! Hắn lừa không biết bao nhiêu người rồi. Khu
chợ này thiếu gì những kẻ như Điểu Sơn Minh. Trông dáng điệu và cách ăn
nói của nó, tưởng quan khách cũng biết mà đề phòng rồi chứ ! Thật rủi,
bây giờ biết đâu mà tìm ?
Mãn Hà Chí vừa buồn vừa thẹn. Chủ quán ái ngại:
- Thôi, khách quan cũng chẳng nên buồn. Của đi thay người, ai mà luôn
luôn giữ miếng được ! Bạn bè còn không tin thì biết tin ai ?
Nhưng Mãn Hà Chí không phải chỉ buồn mà thôi. Hắn lo ngại thực sự. Cả số tiền coi như mất hết, kéo theo bao nhiêu hy vọng đặt vào đấy:
nào phì mã với khinh cừu, kẻ hầu người hạ, nghênh ngang trở về làng cũ. Bây giờ biết nói làm sao với mẹ, với Oa Tử ?
Nhìn những người qua lại chẳng khác gì những con rối trước mặt, hắn ngẩn ngơ như mất hồn.
- Còn cách này - Tiếng chủ quán kéo hắn về thực tại - nhưng không chắc
gì kết quả. Khách quan thử tìm ở chỗ hay làm trò rong xem. Gần đấy có
một sòng bài, tụi nó hay tụ họp, tên lưu manh ấy có tiền, thế nào cũng
la cà vào đó sát phạt.
Mãn Hà Chí mừng rỡ đứng bật dậy:
- Phải lắm ! Cảm ơn lão quán. Khu trò rong ở về phía nào nhỉ ?
oo Mãn Hà Chí đi vòng ra phía sau chợ, đến một chỗ có hàng rào nứa vây
quanh; Trên các cột trồng rải rác từng quãng, cờ đuôi nheo màu sặc sỡ
treo tứ tung bay lật phật trước gió. Một cái cổng dựng sơ sài cạnh cây
phướn cao, buộc tấm vải đỏ dài chừng ba sải tay viết la liệt những hàng
chữ đen khoe sự lành nghề của nhà ảo thuật trứ danh nhất Osaka, những
cọp những gấu mới bẫy được và bao nhiêu trò lạ khác. Bên cổng đặt cái
trống lớn, một người cởi trần trùng trục chít khăn đầu rìu, đóng khố,
tay cầm dùi đánh liên hồi lên mặt trống. Tùng ... tùng ... tùng ... Đứng cạnh là một gã trạc tam tuần, da mặt sần sùi như vỏ cam sành, miệng
lưỡi dẻo quẹo luôn mồm mời chào, níu người này kéo người nọ, thỉnh
thoảng lại đưa tay thu tiền những kẻ hiếu kỳ vào xem và đẩy họ qua cổng.
Mãn Hà Chí đi qua đám làm trò rong, bọc về phía sau, thấy một khoảng đất vuông bằng cái sân nhỏ, quây chiếu tứ bề. Nhìn qua khe chiếu, vô số
người ngồi đứng, chỉ trỏ cãi cọ Ồn ào. Tiếng chửi thề tục tĩu vang ra
tận bên ngoài.
Đang phân vân, bỗng có kẻ đến đằng sau vỗ vai:
- Muốn chơi hả ?
Mãn Hà Chí giật mình quay lại. Tên kia cười hì hì, cầu tài:
- Đánh bạc không ?
Mãn Hà Chí gật đầu. Hắn trỏ một cái cửa hẹp, cũng có chiếu che, nếu không để ý thì không biết.
- Vào đi !
Bên tường, xung quanh tấm vải bố lớn, con bạc ngồi xổm thành vòng tròn lố nhố.
Thấy khách lạ, nhà cái ngừng tay quay ra. Mọi người ngoái cổ lại nhìn.
Một người yên lặng đứng lên nhường chỗ. Mãn Hà Chí do dự rồi đánh bạo
hỏi:
- Điểu Sơn Minh có đấy không ?
- Điểu Sơn Minh ? Cữ này không thấy hắn lại. Chuyện gì đấy ?
- Liệu hắn có đến không ?
- Mẹ ! Thằng này hỏi lẩn thẩn, bố ai mà biết được. Có chơi thì ngồi xuống.
Nghe giọng nói xách mé, Mãn Hà Chí ngại, ấp úng:
- Xin lỗi, xin lỗi ... Ta ... ta muốn tìm Điểu Sơn Minh ... Xin lỗi !
- Không chơi hả ? Mẹ ! Mất thì giờ. Đi chỗ khác mà tìm !
Mãn Hà Chí giật lùi về phía cửa. Nhưng một tay anh chị đã chống tay đứng dậy tiến đến trước mặt:
- Ê, không được ! Đâu có dễ dàng thế ! Không chơi cũng phải trả tiền chỗ.
- Ta không có tiền.
- Không có tiền ? Vậy mày đến đây làm gì ? Định ăn cắp hả ? Không trả chúng ông đánh bỏ mẹ !
Mãn Hà Chí nóng mặt:
- Tụi này láo ! Ai ăn cắp ?
Và làm bộ để tay vào đốc kiếm. Tên anh chị cười hô hố:
- Thôi đi ! Nếu chúng ông sợ thì đâu còn sống đến ngày nay ở cái đất Osaka này !
- Này, ta không giỡn. Các chú có biết ta là ai không ?
Tiếng cười càng to, đầy chế giễu:
- Ai biết mày là thằng chó đẻ nào ! Là ai thì cũng phải trả tiền chỗ.
- Ta là Cát Xuyên Mộc, đệ tử chân truyền của đại kiếm sĩ Cổ Tư, chưởng môn kiếm phái Cổ Môn ...
Mãn Hà Chí nói một hơi, tưởng xưng danh Cát Xuyên Mộc thì bọn kia phải
ngạc nhiên bỏ ngay thái độ hỗn láo. Ngờ đâu, tên anh chị chẳng nói chẳng rằng, nhổ bãi nước bọt đánh bẹt một cái xu